Thêm vào đó, các khách mời từ Sơn Đông và một số nơi khác, rất nhiều kẻ không nên để quan thấy mặt. Tuy quan sai Bổ khoái huyện Vận Thành không dám động đến khách của Từ Chân Nhân, nhưng những người này gặp quan sai chung quy không tự tại. Hơn nữa trong thành biến cố rất nhiều, cổng thành vừa đóng thì cục diện khác nào bắt ba ba trong rọ. Từ giáo chủ này đã bắt yêu nữ, trời mới biết đám người bọn họ có bị xem thành yêu nghiệt không? Để mọi người yên tâm, buộc phải cử hành ngoài thành.
Tăng gia có hơn năm trăm tráng đinh, Từ Hồng Cử lại mang theo hoàng cân lực sĩ của Văn Hương Giáo, một đội này ước chừng có bốn trăm, hoặc là kẻ võ nghệ cường tráng, hoặc là bại binh cùng dân liều mạng đến từ khắp nơi. Chiến lực thực sự khi chém giết thì quan binh huyện Vận Thành thậm chí Tế Ninh Châu cũng không phải đối thủ. Ngoài ra còn có hai trăm mười cốt cán Liêu Đông được Tạ Minh Huyền mang về. Những người này phần lớn đều xuất thân quân binh Liêu Trấn, không có ràng buộc gì, tác chiến cực kỳ dũng mãnh. Đám hộ vệ của Mộc gia chống lại bọn họ, chỉ nửa canh giờ đã bị diệt sạch.
Ba đội cộng lại đã quá ngàn, chưa kể tại huyện Vận Thành và các vùng lân cận, người được xem như thần tiên sống Từ Hồng Nho này chỉ cần ra lệnh một tiếng là ngàn vạn dân chúng đều sẽ liều mạng chỉ vì mong muốn sau đó được vào thế giới cực lạc. Cho nên dù là ở ngoài thành, nhưng an toàn cũng không đáng lo ngại.
Vốn định ngày mười một tháng một sẽ làm phép trừ yêu, trì hoãn lâu như vậy chính là vì đợi các lộ tân khách. Càng nhiều người ở nơi này xem sẽ càng thể hiện cái uy phong của giáo chủ đương nhiệm Từ Hồng Nho.
Tuy nhiên hôm nay mới đầu tháng mười một mà đã không còn khách mời chạy tới, bởi những người cần đến đều đã tới những kẻ được mời cũng đã tới, người người đều muốn đến càng nhanh càng tốt, không ai dám trễ nải.
Ban đầu lúc Từ Hồng Nho tiếp đãi khách khứa, trên mặt còn có vẻ tươi cười, về sau dần dần liền biến thành lạnh nhạt và kiêu ngạo, mỗi người đều đang nịnh bợ và tâng bốc ai cũng đều lộ vẻ thần phục. Từ Hồng Nho biết rằng, lần này mình đối đầu với phủ Đông Xương là đúng rồi.
Mộc Gia dùng Thánh Cô để lập thế cục, sau đó cấu kết thổ hào thân sĩ trên đất đó, giở trò trên thủy vận, lại chiêu mộ người từ trong đám lưu dân, làm ăn tại phủ Đông Xương rất kín kẽ, lại vô cùng mạnh mẽ vững chắc, không chỉ Vương gia Loan Châu tỏ thiện ý, khắp vùng xung quanh đều phải lấy lòng.
Chính là bởi vậy, các nơi phân hội phân đà bên dưới của Văn Hương Giáo, thậm chí các Hương chủ có thế lực đều đang lưỡng lự, đều đang xem thể cục đặt cược. Nếu mọi người đều tự nhận mình là giáo chúng Văn Hương Giáo, vậy mọi người đều thờ phụng chung thần, Phật, Lão Mẫu, đều có chút phần tình cảm hương khói còn đó. Các người lại còn xưng là giáo chủ, Thánh Cô, vậy cuối cùng chúng ta nên nghe theo ai? Tất nhiên là ai cho ta lợi ích thì nghe người đó, ai thân cận hơn thì nghe kẻ đó, nói cách khác là mỗi người đều hiểu. Tin đồn về Thánh Cô Mộc gia thần kỳ, khắp cả giáo cùng thờ cúng rất nhiều năm, chẳng ai là không rõ chiêu trò trong đó?
Sau lần đó, hóa ra những tên Hội chủ Hương chủ vốn khúm núm này đều đã cứng cựa, cung phụng quà cáp vốn không chậm trễ bao giờ nay cũng trì hoãn, người từ tổng đà huyện Vận Thành ra ngoài cũng không được người ta tôn kính, chỉ lệnh cũng không truyền được, phía tổng đà một mực nén giận, hiềm rằng không phát tác được.
Vài lần truyền giáo ở Từ Châu đều hao binh tổn tướng, bên dưới tiếng oán thán rất nhiều, tổng đà còn phải hạ mình đi trấn an tỏ thiện ý, thế cục trong Văn Hương Giáo ngày càng trở nên lung lay khó vững.
Vậy nhưng Mộc gia ở phủ Đông Xương bị hủy trong một ngày, kẻ võ công cao cường lại trầm ổn như Mộc Ngô Chân cũng chết oan chết uổng, Thánh Cô Mộc Thục Lan bị bắt, Mộc Ngô Gia không biết tung tích, toàn bộ phân hội Văn Hương Giáo ở phủ Đông Xương đều thần phục giáo chủ Từ Hồng Nho, Vương Gia Loan Châu từ bỏ tôn hiệu giáo chủ, thế cục trong thoáng chốc đảo lộn.
Mộc gia ở phủ Đông Xương cũng được coi là lừng lẫy, thế lớn, lại còn đắp nối quen biết trong quan trường, hai huynh đệ Mộc gia ở trong Văn Hương Giáo cũng coi là nhân vật nổi danh. Cục diện thế lực như vậy mà vẫn bị san bằng trong một ngày, vậy những kẻ khác tính là cái gì. Cần biết Mộc gia chiếm cứ một phủ giàu có nhất Sơn Đông, Mộc gia còn lâm vào cảnh này, mọi người đâu còn ai dám có lòng dạ khác, đều kinh sợ đến Vận Thành, tranh giành tới trước bày tỏ tôn kính với giáo chủ.
Trên dưới tổng đà sau vài năm chịu uất ức nay một lần nữa được nở mày nở mặt. Vốn Từ Hồng Nho còn muốn kiềm chế bộ hạ, để bọn họ không ra uy quá mức, tuy nhiên sau đó ông ta cũng chẳng quản nữa, có lẽ làm càn một chút cũng tốt, để cho những kẻ bề dưới không có mắt này biết rõ lợi hại của bề trên.
Từ Hồng Nho tỏ vẻ thờ ơ, khiến cho các lộ nhân vật càng sợ hãi, nhìn thấy Từ Hồng Cử dẫn đầu "hoàng cân lực sĩ", thấy hộ vệ giáo chủ dưới trướng Tạ Minh Huyền, gần ngàn tráng hán mình đầy sát khí càng khiến cho người sợ vỡ mật. Sức mạnh như vậy chỉ cần bày ra khai chiến, thì không có thôn trang nào cầm cự được, nếu lôi kéo thêm đám dân chúng thì chỉ sợ cả thành trấn, châu thành cũng đánh chiếm được. Nhà mình còn không cung kính nữa cẩn thận có cùng kết cục với Mộc gia.
Những nhà giàu có, thổ hào như Tăng gia trang đều có đại lao để dụng hình, dành cho việc sửa trị tá điền hoặc làm một số việc không lộ ra ngoài sáng được. Lúc này đại lao được nhiều người phòng vệ nghiêm mật, Từ Hồng Nho đang cùng Từ Hồng Cử và Tạ Minh Huyền đi vào, thấy bọn họ đến, những hộ vệ đó đều cung kính thi lễ.
- Trói buộc đám thủ hạ của ngươi cho tốt, nếu có kẻ nào dám động đến ả Mộc Thục Lan kia, ta giết cửu tộc của hắn.
Sắc mặt Từ Hồng Nho thản nhiên, nhưng giọng ông ta cực kỳ nghiêm khắc.
Bị Từ Hồng Nho giáo huấn khiển trách, Từ Hồng Cử cảm thấy có chút ủy khuất, y lẩm bẩm nói.
- Đại ca, huynh đã từng nhắc nhiều lần nên tiểu đệ cũng đã quản thúc chặt. Bên trong là vài chục bà nương có võ công hộ vệ, không kẻ nào dám động tới ả.
Từ Hồng Nho gật đầu, Từ Hồng Cử liếc mắt nhìn Từ Hồng Nho và Tạ Minh Huyền, có chút không phục nói.
- Một ả nữ nhân bị bắt, có khác gì heo dê đợi bị làm thịt, dù sao cũng sắp thiêu ả, để ý như vậy làm gì. Đừng bảo là đại ca huynh muốn cưới ả nhé?
Thấy y còn lải nhải vài câu, Từ Hồng Nho lạnh lùng nhìn qua, Từ Hồng Cử lập tức cúi đầu, Từ Hồng Nho bất đắc dĩ thở dài.
- Minh Huyền, giải thích cho nó nghe.
Tạ Minh Huyền điềm đạm nói.
- Thiêu Mộc Thục Lan khi ả còn “sạch” sẽ làm những kẻ khác càng thêm sợ hãi. Nếu bị giày xéo không ra hình người, thiêu chết chỉ khiến ả được sảng khoái, những kẻ kia càng không kính phục, trong lòng có dị tâm.
Từ Hồng Cử suy nghĩ một lúc, ho khan một tiếng, thầm nói.
- Thật là lắm thứ tính toán âm mưu...
Y nói rất khẽ, ngay cả Từ Hồng Nho bên cạnh cũng không nghe ra. Trước khi phủ Đông Xương, Từ Hồng Cử còn gầm gào la thét với Tạ Minh Huyền, nhưng Tạ Minh Huyền không ở lại Lâm Thanh Châu chủ trì cục diện mà nhanh chóng trở về, Từ Hồng Cử bị ca ca nghiêm lệnh, nhất định phải tỏ ra cung kính, khách khí.
Đương nhiên, nếu Tạ Minh Huyền ham chốn Đông Xương phồn hoa mà lưu lại, Từ Hồng Cử sẽ lĩnh người qua sống mái với gã, nơi đó không cho phép xuất hiện Mộc gia thứ hai được.
Bên ngoài phòng giam giới bị sâm nghiêm, bên trong lại còn tốt, mười mấy tráng phụ cầm binh khí phòng giữ, chỉ có điều kẻ bị nhốt là Mộc Thục Lan lại rất tự tại. Trong phòng giam được quét tước bô cùng sạch sẽ, thậm chí còn có một vài đồ dùng đơn sơ, cũng rất thoáng khí, không hề có mùi khó ngửi.
Lúc ba người đến, Mộc Thục Lan đang ngồi trên ghế ngẩn người. Nàng đang mặc một chiếc váy trắng, dù thân ở trong tù nhưng vẫn lộ vẻ thanh lệ thoát tục, dường như giai nhân trong họa.
Đám tráng phụ thấy mấy người Từ Hồng Nho đều hành lễ, sau đó quay sang thét to với Mộc Thục Lan, lại bị Từ Hồng Nho quát bảo ngừng. Lúc này Mộc Thục Lan đã hồi thần.
Khiến ba người Từ Hồng Nho bất ngờ là Mộc Thục Lan cười với bọn hắn, trên mặt không hề lộ vẻ hoảng sợ. Điệu bộ này khiến Tạ Minh Huyền cau mày, Từ Hồng Nho sắc mặt bình tĩnh, chỉ nhẹ nhàng nói.
- Tiểu Lan ở nơi này có quen không? Nếu có cần gì cứ nói, bọn họ đều sẽ làm theo.
Mộc Thục Lan bình thản trả lời.
- Đa tạ Từ thúc thúc, điệt nữ không có gì là không quen. Ở Lâm Thanh Châu cũng là bị nhốt, chẳng qua nơi đó lớn hơn một chút.
- Lúc trước khi gặp nhau cháu còn không quá bao tuổi, không nghĩ đến bây giờ đã trổ mã thành đại cô nương, thời gian trôi qua thật nhanh.
Mộc Thục Lan mỉm cười cắt lời Từ Hồng Nho.
- Từ thúc thúc à, dù sao thúc cũng sẽ giết Tiểu Lan, đâu cần nói những chuyện nhà nước mắt ngắn dài này?
Lập tức Từ Hồng Cử liền lạnh mặt, Từ Hồng Nho vẫn cười ôn hòa, trước sau vẫn dùng giọng điệu trưởng bối với vãn bối.
- Nhị bá Mộc Ngô Chân hẳn phải có con cái bên ngoài, hiện không biết đang ở phủ Đông Xương hay Bắc Trực Lệ, mẫu thân cháu vẫn còn mấy người thân thích, tuy bây giờ còn không có tin tức chính xác, nhưng chắc chắn tra ra được. Tiểu Lan, cháu hiểu ý của thúc thúc chứ?
Sắc mặt Mộc Thục Lan trở nên lạnh lùng, nhưng vẫn gật đầu trả lời.
- Từ thúc thúc yên tâm, ngày thị chúng con sẽ không gây thêm nhiễu loạn gì, thúc sẽ được vừa ý.