Tôn Truyền Đình mấy lần xuống khỏi quan đạo, đi vào trong ruộng đất hai bên đường quan sát, đi vào trong thôn trang tìm người dò hỏi. Bọn gia đinh cũng rất liên thủ, chỉ là giải thích, nói công tử nhà mình hiếu kỳ vân vân. Còn về Điền tiên sinh kia, mới ban đầu nhìn thản nhiên, càng về sau cũng không thúc giục Tôn Truyền Đình ngược lại đi theo y nhìn, hỏi han, thỉnh thoảng đề ra câu hỏi của mình.
-... Kênh dẫn nước là thôn trang Tiến gia đào trước đó. Các nơi cần dùng tới đều phải tự mình đi đào. Nhưng nhất định phải chiếu theo quy chế của Tiến gia đi làm. Phải đúng kỳ hạn giao lương thực, nơi đó còn phải đúng kỳ hạn phái người sang đây trông coi. Không hợp khuôn phép thì chịu phạt. Đây là chuyện tốt, mọi người đều bằng lòng giao lương thực. Hoa mầu này có nước mới sinh trưởng được.
- Tiến gia mới hai mươi, rất biết khuôn phép. Ngay cả tiêu tiện của mọi người đều quản. Bên ngoài mỗi thôn trang đều có cái hầm, trong thôn trang không được phóng uế bừa bãi, hố xí các nhà cũng phải rửa sạch đều đưa tới trong hầm ủ, thêm vào cỏ, gỗ, tro, tới lúc dùng bón ruộng. Phiền phức thì phiền phức nhưng phì nhiêu không nhỏ, hoa mầu sinh trưởng được tốt, trong thôn trang cũng sạch sẽ. Tiến gia rốt cuộc là người xuất thân gia đình giàu có, nhìn không nổi dơ bẩn...
- Tiến gia từ bi, miễn cho bọn tôi đây quân lương. Nghe nói chuyện kia vừa thu, cái gì cũng không giữ được. Nhà tôi đây ở nơi Tào huyện Sơn Đông có thân thích, mới trốn thoát sang đây. Nói là trong nhà đã không sống nổi nữa, ngay cả nhà cũng bị thu rồi.
Trò chuyện với mấy nơi, Tôn Truyền Đình thậm chí còn lo lắng bị lừa, cố ý thay mấy chỗ dò hỏi, có được câu trả lời đều là giống nhau sai khác không lớn. Tôn Truyền Đình thậm chí còn rời khỏi quan đạo chạy về một phía khác hơn nửa canh giờ, chính là sợ hai bên quan đạo là cùng một phe cánh.
Sau khi ăn qua loa cơm trưa, Tôn Truyền Đình không còn lòng dạ đi hỏi nữa. Bởi vì càng đi về phía trước cảnh tượng có vẻ càng lúc càng tốt. Mặt trời ngã về tây, bọn người Tôn Truyền Đình đang đi trên quan đạo bỗng dưng vào trong một đường quan đạo rộng rãi hơn. Dò hỏi một chút, đây chính là còn đường lớn từ Hà Gia Trang tới Tiêu huyện. Vốn cho rằng lời tiểu nhị khách điếm ngày hôm qua bốc phét, lại không ngờ được giống như lời gã nói. Đường lớn rộng rãi bằng phẳng, trên đường thương nhân buôn bán, dân chúng tới tới lui lui, vô cùng náo nhiệt, thoạt nhìn hoàn toàn là khung cảnh thái bình thịnh thế.
Tôn Truyền Đình ở trên ngựa nghi hoặc hỏi.
- Triệu Tiến này làm nhiều sinh kế tốn tiền của như thế rốt cuộc là để làm cái gì?
Điền tiên sinh ở nơi đó nhíu mày trầm tư không nói.
Tôn Truyền Đình lại lầm bầm lầu bầu nói.
- Việc nông, việc dân, đó có dính dáng gì với y. Tuy nói triều đình và quan phủ không làm nhưng y bằng vào cái gì đi làm?
- Công tử gia, cậu xem phía trước.
Một gã gia đinh thấp giọng nhắc nhở.
Đánh mắt nhìn sang, con đường phía trước hơi có chút xáo động hỗn loạn, nguyên nhân thật cũng liếc mắt một cái đã nhìn ra được. Tuy nói đằng trước đều là dòng người xe ngựa, nhưng trên đầu ngựa, đầu người nhìn thấy mấy chục mũi trường mâu nhọn hoắc sắp hàng ngay ngắn tiến lên. Lại không quá lâu, đã nhìn thấy tám mươi người trẻ tuổi khỏe mạnh, vai nâng trường mâu, đội ngũ sắp hàng thẳng tắp đi ngang qua quan đạo. Lúc đi ngang qua, đội ngũ này đi rất chỉnh tề, từng người trẻ tuổi ai nấy đều rất tráng kiện rất có tinh thần, mắt nhìn phía trước.
Ngay hàng thẳng lối như vậy, tinh khí thần như vậy, tất cả ở nơi khác cũng dường như nhìn không thấy. Binh lính thông thường đều là xanh xao vàng vọt, phờ phạc hao gầy, tình cờ có một số kẻ khỏe mạnh đều là bọn xấc xược ngang ngược ngông nghênh. Nhưng những người trước mắt này không có hoành hành bá đạo, chỉ là tự mình đi đường của mình. Nhưng ai nấy nhìn thấy bọn họ đều sẽ cảm thấy thực lực của họ. Thật nếu như đánh nhau, đội ngũ này tuyệt đối rất mạnh.
Đầu mục gia đinh hạ giọng nói.
- Công tử gia, mấy người nhìn thấy trong khách điếm tối qua kia, không khác biệt những người trước mắt này, đều có dáng vẻ giống nhau.
Tôn Truyền Đình chậm rãi lắc đầu, trên mặt cũng có vẻ mặt không tin nổi, ở trên ngựa lắc đầu nói.
- Thật là không ngờ được, trên đất liền Đại Minh rõ ràng còn có tinh nhuệ bậc này, không biết là binh lính nhà ai?
Y ở nơi này cảm thán, Điền tiên sinh trầm giọng nói.
- Y phục trên người cũng coi như chỉnh tề, tại sao không mặc binh phục?
Nếu như người không am hiểu nhìn đội này, chỉ cảm thấy đi rất ngay ngắn mà thôi, Tôn Truyền Đình lớn lên ở châu thành việc quân, tiếp giáp nơi biên trấn, luyện võ biết việc binh tất nhiên nhìn ra được một số lề lối.
Trên quan đạo quá nhiều người, lúc một đội tráng niên này vừa mới ngang qua, mặc dù đội tráng niên này không có lên quan đạo, nhưng tất cả vẫn theo đó né tránh vào bên trong, khó tránh khỏi có chút chật chội, mọi người lẫn nhau xích gần hơn một chút, lời đối thoại của Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh cũng bị người bên cạnh nghe thấy, ngay lúc ấy có người cười hì hì nói.
- Mấy vị là lần đầu tiên tới đây à?
Khoác lác với người bên ngoài tới không am hiểu cũng là trò vui, còn không đợi Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh mở miệng, vị đó tự cười tự nói.
- Mới vừa rồi đi ngang qua gọi là đoàn luyện, chẳng khác nào là hương dũng hạng nhất trên mặt đất Từ Châu. Đừng nhìn bọn họ hiện giờ khỏe mạnh, mấy năm trước cũng đều là kẻ cùng khổ suýt chút nữa đói chết, cũng may rơi vào tay Tiến gia, luyện bọn họ thành dáng vẻ bậc này. Nhưng bọn họ ở Từ Châu chỉ coi như bậc thứ hai, thứ ba thôi. Tinh nhuệ bậc nhất chính là gia đinh trong tay Tiến gia. Cho dù quan binh cũng chưa chắc là đối thủ.
Nếu nói vừa mới rồi chỉ là kinh ngạc, hiện giờ Tôn Truyền Đình đã sợ hãi kinh khiếp rồi. Theo y trông thấy cái gọi là đoàn luyện gì kia đã tinh nhuệ hơn rất nhiều so với biên quân trấn Đại Đồng và phủ Thái Nguyên rồi, ở nơi đất Từ Châu này còn chưa tính là mạnh mẽ tinh nhuệ bậc nhất nữa sao? Tới cả Điền tiên sinh cũng nhịn không dược mở miệng dò hỏi.
- Ở Từ Châu đoàn luyện cỡ này có bao nhiêu người?
Người nọ nhìn thấy khoác lác đã vào lối rất là đắc ý, tất nhiên có hỏi là phải đáp.
- Cái này ai biết được. Thôn trấn lớn một chút đều có, đầu đường, ngã tư cũng có. Nơi này một trăm, nơi khác hai trăm. Hai ba ngàn cũng là có đấy, khả năng càng nhiều hơn, nói không chuẩn xác được.
Số lần khiếp sợ quá nhiều, cũng đã có chút chết lặng, cứ như thế lại đi thêm một đoạn, Điền tiên sinh mới lắc đầu cảm thán nói.
- Nếu không phải nói điêu, có hai ngàn người như thế, hoành hành nơi một phủ. Không, hoành hành nơi mấy phủ cũng là ung dung.
Tôn Truyền Đình muốn nói lại thôi, tới cuối cùng chỉ nói một câu.
- Chỉ là ít người.
Nói tới đây, lại bị đầu mục gia đinh chen mồm vào nói.
- Công tử gia, nếu như có hơn hai ngàn người đều như thế này, bọn họ ép bức ra một ngàn người thậm chí mấy vạn người. Hai ngàn người này thật không ít đâu.
Tôn Truyền Đình lẩm bẩm nói.
- Cũng thế, đây không được xem là binh tốt mà là gia đinh bậc nhất.
Điền tiên sinh nói mấy câu.
- Nói nhiều thổi phồng, cũng có lẽ không đúng như thật. Hào bá nơi một châu sao có khả năng có hai ngàn người bậc đấy. Hơn nữa còn không phải bậc nhất. Bình thoại truyền miệng mà thôi.
Tôn Truyền Đình và mấy người khác đều gật đầu.
Kế tiếp mọi người đều không lời để nói, cứ như vậy theo đám đông đi mãi về phía trước. Bọn họ cũng biết rõ vùng đất cốt lõi của Từ Châu như nay không phải châu thành mà là Hà Gia Trang, đích đến lần này chính là nơi đó.
Đi không bao xa, liền nhìn thấy đường vào nơi nào đó, lại có một đội đoàn luyện tuần tra phòng bị. Đội này ước chừng hai trăm người không ngờ còn có mầy gã cưỡi ngựa, nhìn không có gì khác biệt vói đội lúc trước kia. Nhìn thấy điều này, đám người Tôn Truyền Đình lại lần nữa không lời để nói, bắt đầu có chút tin tưởng lời người qua đường nói mới nãy rồi.
Lúc bầu trời sắp tối đen vừa may thấy được cột cờ bằng gậy trúc thô to cột lại, trên đó viết bốn chữ "Khách điếm Vân Sơn", quy cách giống với cái gần kề cột mốc ranh giới kia, còn lớn hơn rất nhiều, nhưng lại chật chột chen chân không lọt. Bên cạnh cửa ra rào, khắp nơi đều là khách thương xe ngựa, bọn tiểu nhị không ngừng la hét chỉ huy, cổ họng cũng có chút khàn rồi.
Trải qua đêm hôm trước đám người Tôn Truyền Đình dĩ nhiên muốn ở lại nơi này. Nhưng vừa đi sang hỏi, lại được lời cáo lỗi nói cho biết không còn phòng trống, cho dù bỏ ra giá cao hơn tìm phòng riêng vân vân cũng đều không có. Song tiểu nhị cũng nói, hay là đi tới ở ngoài trời gần kề khách điếm, củi lửa vân vân khách điếm cung ứng đủ cả, lương thực nước uống cũng lấy sang bên đó, khách điếm hoàn toàn không cần lo lắng cắp vặt gì.
Tôn Truyền Đình nhìn sang xung quanh, đã có không ít đội thương buôn hoặc người đi đường chiếm chỗ tốt, xem ra là sắp sẵn chỗ ăn ngủ một đêm. Tiểu nhị nói xong điều này, lại hạ giọng nói, nếu như bằng lòng tốn nhiều thêm mấy trăm văn tiền, móc nối được với thôn làng gần đây tìm một hộ dân dừng chân, hết thảy cũng đều sạch sẽ, trong thôn còn tìm được trò vui.
Đây cũng là bình thường, nơi này làm ăn buôn bán tốt như vậy, bá tánh xung quanh tất nhiên cũng muốn chia lãi được nhờ. Bọn tiểu nhị trước hết là vì chuyện làm ăn nhà mình câu khách kiếm sống đã coi như kẻ biết khuôn phép nghiêm ngặt rồi.