Dư gia đích xác là thương gia giàu có nhiều đời của Tùng Giang, lại có sinh kế trên biển, vàng bạc dĩ nhiên không thiếu. Nhưng chỉ là lời nói, ngân lượng của Dư gia phần lớn đều đặt trên biển, mua bán các loại hàng đi tới trao đổi với Oa quốc kia, của cải trong tay không có nhiều. Nhưng vị Dư nhị công tử này dựa vào thế chấp phần lớn gia sản trù bị ngân lượng, liều lĩnh hao tổn cắt xén đổi thành thoi vàng mang theo vài tên hộ vệ gia đinh tâm phúc, hướng về phía bắc đi vào Từ Châu.
- Tiến gia, vàng đó chính là quân nhu Dư mỗ dâng lên, đợi thuyền mành từ các nơi trở về sẽ chất đầy lương thực và hàng hóa hữu dụng sang đây.
- Nơi này hung hiểm, huynh không sợ chứ?
- Tại hạ thực không nhìn ra ngọn gió nào mang theo nguy hiểm, chỉ cảm thấy chắc ăn, tới bây giờ muốn sớm thấy người sang bắt quàng làm họ. Đợi bụi đất rơi xuống hết rồi, chỗ tốt khó tránh khỏi sẽ nhỏ đi.
(Dư Trí Viễn nói bóng gió dịch theo đúng nguyên văn hi vọng mọi người hiểu được)
- Huynh không sợ liên lụy đến ca ca huynh?
- Tại hạ đã từng nói, cục diện lúc này vốn dĩ không liên lụy đến được.
Hai ngàn lượng vàng nén tuy nói không ảnh hưởng tới đại cục gì, Dư Trí Viễn đến nơi đây văn võ đôi đàng đều không có trợ giúp lớn. Nhưng chính thái độ này làm cho Triệu Tiến và bọn huynh đệ coi y là người một nhà.
Không sai với phán đoán của Dư Trí Viễn, ở trước mặt thế lực mạnh mẽ của Triệu Tự Doanh, việc làm của Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh đúng là đầu voi đuôi chuột, không công mà lui, còn bản thân y thì chiếm được tin cậy của trên dưới Triệu Tự Doanh. Người ngoài thấy rằng y đến Từ Châu là chuyện mạo hiểm cực lớn, nhưng đối với chính Dư Trí Viễn mà nói, bất quá chỉ đến Từ Châu nghỉ ngơi khoảng mấy ngày ngắn ngủi.
Ở trên yến tiệc có được lời mào đầu của Triệu Tiến, Dư Trí Viễn biểu hiện mây trôi nước chảy nhưng trong lòng thật sự rất rung động. Dư gia quả thật giàu có, lại có đội thuyền trên biển, lẽ dĩ nhiên khoảng thu vào hậu hĩnh. Song ai cũng đều muốn chuyện làm ăn lớn hơn, Dư gia tất nhiên cũng muốn làm buôn bán tới mấy trấn thành và hai bờ Vận Hà như Dương Châu, cửa sông Thanh Giang, trấn Ngưng Đầu.
Nhưng thương nhân buôn muối của Dương Châu, cửa sông Thanh Giang đều đã tự thành một thể, Dư gia trước mắt chỉ đành dựa vào che chở của Triệu Tự Doanh, giúp đỡ hai gian cửa hiệu ở cửa sông Thanh Giang. Nhưng sau ngày hôm nay, cục diện Dư gia ở Giang Bắc đã mở ra hoàn toàn, lúc này ai dám ngăn cản đường phát tài của huynh đệ Triệu Tiến, đó là ngại chính mình sống đã quá dài rồi. Sinh kế của Dư gia từng bước được nâng cao, ngày càng bành trướng, sự tình đều ở trong tầm tay rồi.
Dư Trí Viễn bình thường cũng là người nói thao thao bất tuyệt, nhưng lúc này cùng ở một bàn với Triệu Tiến lại có vẻ rất lặng lẽ. Tuy rằng đã xưng hô huynh đệ với nhau, nhưng nơi này còn chưa có chỗ cho y nói chuyện, nên y trở nên trầm mặc yên lặng, thậm chí không kiềm lòng đặng có chút hoảng hốt.
- Triệu huynh, kế tiếp cần phải làm chính là càn quét, cắt đứt thủy vận sao?
Dư Trí Viễn hồi tưởng lại lời nói của Triệu Tiến, cắt đứt tào vận, tào vận đỏi hải vận, đây là nguyện vọng trong lòng y.
- Cắt đứt tào vận chính là phải đối địch với toàn thiên hạ. Không chỉ có triều đình sẽ phát đại quân tiêu diệt, ngay cả thân sĩ cường hạo trên dưới Vận Hà, thậm chí bá tánh dọc theo đó đều muốn tụ tập lại tấn công. Triệu Tự Doanh tại sao phải rước vào phiền toái như vậy?
Trả lời thẳng thừng như vậy, thật đã đối đãi với Dư Trí Viễn như người một nhà rồi.
- Triệu huynh giấu tài cũng không tệ. Nhưng đã chạm qua Mã Xung Hạo, Triệu huynh muốn khiêm tốn giống như lúc trước, chỉ sợ là không được rồi.
- Vì sao không được, Mã Xung Hạo không nhận được ý chỉ, không có công văn, thậm chí không có khẩu lệnh của thượng cấp, có mưu đồ với gia sản thân hào thôn quê, tùy ý làm bậy. Mọi người cũng không có đuổi đánh, chính y đến đây rồi lại đi, Triệu mỗ bên này đã làm cái gì?
- Nhưng duyệt luyện quân mạnh, dọa lui mấy ngàn tinh kỵ, chẳng lẽ việc này không đúng?
- Quan phủ thật có từng chữ từng câu nói rằng chính là đệ dọa lùi hay sao? Triều đình thật có ý chỉ không? Chuyện Mã Xung Hạo dẫn người đi lên phía bắc đối với quan trên coi như chưa từng phát sinh, chỉ cần chính mình không đánh trống khua chiêng, ai lại tự bôi nhọ chính mình, tự đem lại phiền toái cho mình đâu nào?
Nói dứt lời, Dư Trí Viễn thật sự đã không phản bác được, chỉ biết cười khổ nói.
- Đại ca thật sự chưa làm quan sao? Văn chương kiểu nhà quan bậc này, bản lĩnh cãi cọ chuyện cỏn con sao còn cao siêu hơn bọn nha quan kiến văn như tiểu đệ.
Triệu Tiến giọng điệu như người già trả lời.
- Ta năm nay hai mươi, Dư công tử năm nay hăm ba hăm bốn, chúng ta có gấp gì đâu chứ? Triệu Tự Doanh không sợ chuyện gì, nhưng cũng không dám làm kẻ địch của người trong thiên hạ, chuyện gì đến từ từ sẽ đến.
Dư Trí Viễn đang thất thần xẩy có một gia đinh đi vào, thương nhân cùng các lộ khách mời lại đây dự tiệc không biết xảy ra chuyện gì, bọn gia đinh giúp đỡ giúp chuyển dời bàn ghế, trong lều lớn ngoài đại sảnh dọn ra một mảnh đất.
- Gian tà yêu nghiệt, người người đều muốn tru diệt chúng, đem người dẫn tới đi.
Triệu Tiến giọng điệu rất thản nhiên, nhưng mọi người lúc này đều không mấy vui vẻ, toàn trường có chút xôn xao. Không phải ai nấy đều nghe được câu nói này của Triệu Tiến.
Sau khi dọn sạch sân, cũng mặc kệ mọi người hiểu hay không, bọn gia đinh đều rút lui đi ra ngoài, sau đó nghe được tiếng kêu khóc cùng âm thanh mắng to vọng từ xa đến gần. Hai gã gia đinh áp giải một người, hơn ba mươi người đã bị dẫn vào.
- Tiến gia tha mạng.
Đây là cách gọi thường nghe thấy nhất.
Chợt có người quát to như vầy.
- Yêu nghiệt Triệu Tiến ngươi, đã định sẵn bị thiên lôi đánh xuống, Phật gia sẽ không bỏ qua cho ngươi.
Tuy nhiên những thanh âm này đều vô lực vô cùng suy yếu, có gia đinh bên cạnh Triệu Tiến vung tay xuống, bọn gia đinh áp giải người lập tức bị chặt miệng những người khóc hô hét to này.
- Đây là Từ Châu của ta, không có ta cho phép, ai cũng không được ở nơi này làm xằng làm bậy. Đây là kết cục.
Triệu Tiến giọng điệu lanh lảnh nói, sau khi nói xong, hắn vứt bát rượu trong tay xuống đất tức thì vỡ nát.
Trong sân đã yên tĩnh không tiếng động, tiếng bát rượu vỡ nát chính là mệnh lệnh. Bọn gia đinh đã rút đao động thủ, từng đao chém xuống, từng cái đầu người lăn loạn đầy đất, máu tươi điên cuồng phun trào. Trong đại sảnh và lều lớn mới vừa rồi còn tràn ngập mùi thơm rượu thịt, lập tức đã tràn ngập mùi máu tanh.
Ba mươi mấy người này bị giết sạch, lại có ba mươi mấy người bị giải lên, lúc này đây đã ngay lập tức bị bịt miệng. Bọn gia đinh tay chân rất nhanh nhẹn lưu loát, sau khi trảm đầu, kéo luôn thi thể đi, lặp đi lặp lại qua ba lượt, việc này mới xem như chấm dứt.
Lặng ngắt như tờ, khách khứ ngồi ở xung quanh chỗ đất trống này không ít người đã há to miệng không ngậm lại được. Dưới vạt áo đã lây dính vết máu phun tung tóe cũng không biết, sắc mặt của tất cả thậm chí còn rất bình thường.
Yên lặng lạ lùng như vậy một hồi, trong lúc đó có người the thé kêu ra tiếng, có người che miệng muốn nôn mửa lại gắng sức nhịn xuống, còn có người vội vàng đứng lên lùi về phía sau, nhưng sau khi đứng lên chân đã mềm nhũn ra, quỳ thẳng trên đất.
Chỗ bên kia lều lớn nhất thời đại loạn, đại sảnh bên này cũng đã có rất nhiều người kinh hoàng đứng lên, sao chỉ quẳng bát rượu đi thì đã máu chảy thành sông tồi, đây chính là hơn một trăm mạng người đấy.
Hiên tại đã không có bao nhiêu người giữ thái độ bình thường. Mỗi người đều là mặt trắng bệch, thân mình run rẩy, còn có không ít người nhắm hẳn hai mắt lại. Dư Trí Viễn ngồi một bàn với Triệu Tiến kia tuy nói cách hiện trường chém đầu khá xa, nhưng y cũng sắc mặt tái nhợt, chẳng qua còn duy trì được trạng thái điềm tĩnh.
Bọn gia đinh không đếm xỉa hoảng loạn của toàn trường, chỉ tự mình làm việc của mình mang vôi và vân vân bước vào, sau đó dùng vôi vùi lấp vết máu, lại chuyển dời bàn ghế đặt về tại chỗ, có kẻ vừa rồi hoảng loạn đánh đổ chén đĩa, cũng có gia đinh đổi sang đồ mới.
Thu dọn một hồi, ngay cả mùi máu tanh nồng đậm cũng bị gió thổi tan không ít, mặt đất cũng không có vết máu, thoạt nhìn giống như cái gì cũng chưa từng xảy ra.
Nhưng vừa rồi cảnh giết chóc rõ mồn một trước mắt, nghĩ đến chính mình ngồi ngay tại nơi vừa rồi máu chảy đầy đất, thậm chí còn có đầu lăn qua, thế nào còn có tâm tư ăn uống nữa. Thậm chí ngồi cũng không yên, chỉ cảm thấy nơm nớp lo sợ, hận không được lập tức rời khỏi. Nhưng nhìn cách đó không xa có gia đinh Triệu Tự Doanh bình tĩnh đứng yên, ai cũng không dám lộn xộn.
- Không làm bằng hữu của Triệu Tiến ta, chính là địch nhân của Triệu Tiến ta. Từ nay về sau, muốn chần chừ để đầu cơ trục lợi, kết cục sẽ như thế.
Triệu Tiến cao giọng nói. Những lời này giống vào thời điểm duyệt luyện gia đinh, bọn gia đinh thứ tự truyền xuống, lại có không ít khách khứa lỡ tay đánh đổ bát chén trước mặt.
Triệu Tiến nói xong ngồi xuống, bọn huynh đệ cùng các thân tín đều gật đầu tán đồng. Như Huệ khen ngợi nói.
- Thưởng phạt cùng thực thi mới là đạo điều khiển kẻ dưới, lão gia trước đây chính là quá từ bi với bọn họ rồi.
Dư Trí Viễn ngồi dưới cuối sắc mặt càng ngày càng khó coi rồi. Ngay từ đầu y không nắm được rõ ràng, chỉ có điều vừa mới biết được xảy ra chuyện gì, vừa nghe thấy đã cảm giác rúng động, kế tiếp là biểu hiện run rẩy của khách khứa trong đại sảnh và lều lớn, mùi máu tanh nồng từ bên ngoài thoáng bay tới, đều khiến cho Dư Trí Viễn càng lúc càng rõ ràng vừa mới xảy ra chuyện gì.