Lập tức có tin tức lan đi, rằng Mộc Thục Lan đó không phải Thánh Cô gì cả, mà là yêu nữ do yêu ma hóa thành, sở dĩ nàng tích đức hành thiện là để mượn danh nghĩa của Văn Hương Giáo, bắt giữ đồng nam đồng nữ uống máu của họ, dùng để tăng thêm tu vi của mình.
Những lời đồn này thực sự là huyễn hoặc, nhưng bao nhiêu đầu người đặt ở trước cổng nha môn, phơi trên bãi đất trống trong thôn trang ngoài thành như thế, những ai nhìn thấy trở về đều kể lại với vẻ kinh hồn bạt vía, sao là giả vờ được.
Sau đó nữa, trong ngoài Lâm Thanh Châu bắt đầu có dân chúng báo quan, nói con cái nhà mình mất tích nhiều ngày, ban đầu tưởng là mẹ mìn bắt cóc, nhưng giờ nghĩ lại, liệu có phải bị yêu nữ này bắt đi hút máu làm tà pháp rồi không?
Tin tức từ Lâm Thanh Châu lan đi khắp nơi, tin tức ở các nơi đưa trở về đây, không chỉ ở Lâm Thanh Châu có vụ án như thế, mà phủ thành Liêu Thành, châu Cao Đường cùng các huyện đều có trẻ con mất tích, lại có người tinh ý nhận ra rằng, tất cả những nơi Thánh Nữ, không, yêu nữ Mộc Thục Lan đi qua đều có trẻ con mất tích.
Trẻ con mất tích, bị bắt đi hút máu, lại có thực cảnh thê thảm ở ngoài thành, không khỏi khiến người ta không tin, sau khi chứng kiến ai nấy đều kinh hãi, ai còn nghĩ đến chuyện những đứa trẻ đó là mất tích khi nào, hoặc mất tích thật hay giả nữa, còn tin tức lan truyền ở các nơi thì càng truyền càng không hợp lẽ thường.
Lúc này người của Mộc gia lại biến mất toàn bộ, hộ vệ thân tín và giáo chúng người thì chết, người thì ly tán, số còn lại cũng bị người của phủ Duyện Châu và phủ Tế Nam tới thu nạp, vốn dĩ không người nào lên tiếng biện minh.
Lòng người bạc bẽo vô tình, lúc trước mọi người cảm kích những việc thiện mà Mộc Thục Lan đã làm, chữa được dịch bệnh cho bao nhiêu người, ra mặt gom góp lương thực áo bông cứu tế cho người nghèo khổ già yếu như thế nào, họ tiếc không được ngày ngày thắp hương cung phụng. Nhưng sau khi tin tức này truyền đi, những việc thiện trước đây đều trở thành lớp ngụy trang che dấu hành vi độc ác, nghĩ đến mà sợ, gì mà Thánh Cô Bồ Tát, rõ ràng là yêu ma quỷ quái.
Sau khi có hình ảnh khắc sâu của việc trước đó làm chủ, bao nhiêu vụ án và tin đồn không hề dính dáng tới Mộc Thục Lan đều trở thành việc mà Mộc Thục Lan đã làm, thậm chí ngay cả quân lương cũng trở thành tội ác của Mộc Thục Lan. Còn có người nói Mộc Thục Lan ở trong hoàng cung kinh thành có một thân phận chính là Trịnh quý phi, mê hoặc hoàng đế Vạn Lịch băng hà đó không lên triều, còn gây ra chuyện quân lương, hơn nữa còn làm yêu pháp khiến ngay cả hoàng đế Thái Xương cũng phải băng hà, chính là để gây rối loạn thiên hạ Đại Minh.
Tin tức càng lan ra càng khó tưởng tượng nổi, ngay cả lưu dân và nạn dân trên đường cũng đều căm hận thù ghét Mộc Thục Lan, mấy ngày trước được cứu tế cho ăn mặc thì vẫn còn cảm kích quỳ xuống dập đầu, nghĩ Mộc Thục Lan chẳng khác gì Quan Âm Bồ Tát, nhưng bây giờ ai nấy đều hận không tới được chỗ ở của Mộc Thục Lan để nhổ một bãi nước bọt.
Tin tức tung ra, cuối cùng có người nói, phủ Duyện Châu có Chân Nhân Từ Hồng Nho thần thông quảng đại quả thật đáng gờm, ra tay túm lấy Mộc Thục Lan, chuẩn bị làm phép trấn giữ trừ yêu, sau đó thì không cần lo lắng lại có tai họa gì xảy ra nữa, không còn có thảm án trẻ con mất tích bị hút máu nữa.
Thảo nào hai bên đều thuộc Văn Hương Giáo nhưng lại thủy hỏa bất dung, giờ mọi người cuối cùng cũng biết, hóa ra phủ Duyện Châu là chính thống, phủ Đông Xương chỉ là mạo danh. Thật đáng thương, Từ Chân Nhân của phủ Duyện Châu đó thì mọi người đã biết danh tiếng từ lâu, quả nhiên thương xót người đời, ra tay cứu chúng ta.
Tin tức không ngừng được lan truyền, người thay đổi nương nhờ trước cửa được phủ Duyện Châu chiêu dụ ngày càng nhiều. Nói ra quả thực khiến mọi người khóc thầm, Mộc gia gầy dựng lâu như vậy mà giống như đống cát trên bờ biển, thủy triều dâng lên là không còn gì nữa.
Đối với quan lại thân sĩ Lâm Thanh Châu, ai đến truyền giáo bái thần thì với họ cũng không có khác biệt gì, chỉ cần đừng làm loạn, trấn an được dân chúng, dỗ dành được mọi người tin vào điều này, thế là đủ. Một đám người Từ Hồng Nho phái tới cũng hiểu cách làm, sau khi dẹp được mấy kẻ làm loạn lúc ban đầu thì vùng đất lập tức bình yên trở lại, không còn xảy ra vụ án lớn nào.
Làm được tới bước này đã đủ rồi, tiền bạc mà đám thân sĩ bình thường quyên góp cũng bắt đầu khôi phục lại. Lý Tuần Kiểm tài hùng thế mạnh nên đóng góp vô cùng nhiều, nguyên cớ trong đó thì ai cũng biết. Chết bao nhiêu người như thế, Lý Ngọc Lương nhà ông ta lại được tha về, hiện đang bị nhốt trong nhà.
Tuy nhiên Lý gia lại có mấy gia nhân tâm phúc biết được, từ sau ngày đầu tiên khi thiếu gia nhà mình bị cấm bước chân ra khỏi cửa thì đã lấy bạc vụn tích góp được và ăn trộm một con ngựa trong nhà, hiện đã không biết tung tích nơi nào.
Lý Ngọc Lương là điểm chí mạng của Lý gia, Lý Tuần Kiểm là hạng người mánh khóe thông thiên ở Lâm Thanh Châu, những lời đồn bên ngoài cũng không giấu nổi ông ta, ông ta biết tai họa chung đụng với Văn Hương Giáo. Hiềm rằng con trai mình lại cứ luẩn quẩn rất sâu ở một phía trong đó, được thả về đã coi như là nể mặt lắm rồi, nếu còn gây ra chuyện gì nữa thì có lẽ chỉ còn con đường duy nhất là con đường chết. Vì thế Lý Tuần Kiểm vừa phong tỏa tin tức, vừa phái người đi tìm kiếm khắp nơi.
Trời đã chuyển lạnh, Vận Hà đóng băng, mặt đất Sơn Đông lại không bằng phẳng, một đứa trẻ tuổi tác chưa lớn lắm cưỡi ngựa chạy đi, thực sự khiến người khác lo cho an toàn của nó.
Hiện giờ đã không còn ai lo cho Từ Châu nữa, nói cách khác, không ai quản được Từ Châu nữa, Triệu Tiến ở đó là người chỉ huy ra lệnh.
Cải tổ mới chức danh của năm đại đội trưởng, ngoài chức đại đội trưởng rõ ràng của Trương Hổ Bân ra, bốn người gồm Lỗ Đại, Lý Ngũ, Lý Hòa và Lê Đại Tân cũng đều có danh hiệu đại đội trưởng. Một đại đội có sáu liên, hai liên là gia đinh, bốn liên còn lại là đoàn luyện, trang bị và hao tổn cũng tính theo khác biệt của gia đình và đoàn luyện.
Tuy nhiên dưới trướng của Lê Đại Tân không có sáu liên, y chẳng qua có cái chức danh này, sau đó đi theo đội Nội Vệ làm việc. Tính về địa vị, Lê Đại Tân đã chỉ đứng sau Lưu Dũng và Lôi Tài trong đội Nội Vệ, mọi người đều không dị nghị gì về điều này, dù sao mạo hiểm tính mạng ẩn núp ở Nam Kinh đúng là một công trạng lớn.
Dưới trướng của đại đội trưởng Trương Hổ Bân cũng không có liên đội gia đinh. Trong lúc Mã Xung Hạo dẫn các lộ nhân mã lao tới Từ Châu, y ở trang viên bờ phía đông hồ Lạc Mã quả nhiên đã huấn luyện được một ngàn gia đinh, chỉ có điều những gia đinh này đều biên thành liên đội của đại đội mới sai khiến. Nhưng Trương Hổ Bân còn trông coi nhiều người hơn thế, hộ vệ đoàn luyện ở mười sáu liên thuộc cửa sông Thanh Giang đều nằm dưới trướng của y.
Đổng Băng Phong dẫn đoàn thứ ba tới cửa sông Thanh Giang, Thạch Mãn Cường dẫn đoàn thứ hai đi trang viên lưu dân ở hồ Lạc Mã, Trần Thăng chỉ huy đoàn thứ nhất đóng tại Từ Châu, đại đội đầu tiên của Lỗ Đại tới Khổng Gia Trang, đại đội thứ hai của Lý Ngũ đi Túc Châu, đại đội thứ ba của Lý Hòa đi Bi Châu, bảo vệ toàn bộ đất đai có thật của Triệu tự doanh.
Còn đội Thân Vệ của Cát Hương lần này cũng được mở rộng, gia đinh của tám liên cộng với đội nhân mã và đội cung tiễn, tổng số người đã vượt quá các đoàn khác, chỉ có điều đội Thân Vệ này do Triệu Tiến đích thân chỉ huy, Cát Hương nhiều khi chỉ là một phó trợ tá.
Ngoài mấy biên chế rõ ràng này, có người đồn rằng, mấy người anh em họ của Triệu Tiến là Triệu Hoàn, Triệu Tùng và cả Triệu Thập Nhất cũng đều có chức danh đại đội trưởng, nhưng lời đồn này không được thừa nhận gì cả.
Cũng có người nói, Thành Đại Hổ lần này lập được công lớn ở cửa sông Thanh Giang, giờ cũng là đại đội trưởng, nhưng tin tức trong đội Nội Vệ luôn được phong tỏa, rất khó dò la, chỉ là lời đồn mà thôi, chưa ai thừa nhận.
Tất cả mọi người đều biết gia đinh cao hơn đoàn luyện, được từ đoàn luyện tới vị trí gia đinh chính là thăng cấp, đội trưởng biên chế từ gia đinh dù sao cũng làm được liên trưởng ở đoàn luyện, còn liên trưởng trong biên chế gia đinh phải nói là tiền đồ vô lượng, tháng ngày sau này chắc chắn một mình đảm đương một vùng.
Không nói những chuyện khác, hiện mấy đại đội trưởng và đoàn trưởng khác biệt ở đâu, cũng chỉ là tên gọi nho nhỏ mà thôi. Mỗi người trấn giữ một vùng, phú quý vinh hoa nghĩ cũng biết được. Nhưng liên trưởng trong biên chế gia đinh đi làm đại đội trưởng của đoàn luyện gì đó, thì điều này khó mà nói tốt xấu. Giờ người quản mấy liên đoàn luyện không coi là ít, Khương Mộc Đầu, Thành Đại Khí đều quản đoàn luyện, nhưng lại không có danh phận, chức danh gì.
Càng khiến mọi người không nắm bắt được là, người ra làm đại đội trưởng đoàn luyện rõ ràng vẫn là Lý Xán. Lý Xán thì mọi người đều biết, đó là họ hàng của Hà gia mẫu thân của Tiến gia. Cho dù Tiến gia lừng lẫy tới mức này, nhưng Hà gia vẫn rất khiêm tốn, đang ở Hà Gia Trang ngoài thành Từ Châu an hưởng phú quý, tuyệt không dính dáng gì tới Triệu gia, mọi người biết có hai người làm việc trong Triệu tự doanh là Lý Xán và Hà Chính.
Triệu Tiến là một đứa con có hiếu, cho dù chữ “hiếu” này sẽ khiến mọi người tranh cãi, bằng hữu thân thích phía phụ mẫu cũng vẫn luôn đối đãi tốt, Lý Xán và Hà Chính làm việc rất xuất sắc ở Triệu Tự Doanh, đều được cho là có tiền đồ rộng mở, sao đột nhiên lại cho ra ngoài đi trông coi đoàn luyện?