Giờ phút nàyCát Hương lại không có nóng nảy như thế, y chỉ nhìn Trần Thăng và VươngTriệu Tĩnh hỏi.
- Nhị ca, ta, ca, hiện giờ rốt cuộc phải làm thế nào? Đại ca cómuốn đi cứu người hay không?
Trần Thăngkhông đếm xỉa tới chỉ vác đao sải bước đi ra khỏiphòng. Vương Triệu Tĩnh lắc đầu nhìn như vô ý nói.
- Đệ trước nên sẵn sàng, không đi cứuđệ cũng không cần lên tiếng. Nói đi cứuđoán chừng đội Thân Vệ của đệ cũng phải bắt đầu điều động.
Cát Hương mở miệng trả lời.
- Cái này không khó, đội Thân Vệ của chúng ta bình thường chính là thời khắc nào cũng sẵnsàng chiến đấu.
Vương Triệu Tĩnh gật đầu trầm mặc hồi lâu nói.
- Huynh đi đánh tiếngvới chỗ Vương Tự Dương, ngựa cũng cần lưu lại đủ dùng.
Lý Ngọc Lương tới đây, cái tên MộcThục Lan này lần nữa xuất hiện, không có tạo thành bất kỳxáo trộn nào với Triệu Tự Doanh và Từ Châu, khắp nơi bận rộn mà lại yênbình, giống như chưa hề xảy ra bất cứ điều gì.
Mặc dù trời đã tối rồi, nhưng Triệu Tiến hôm nay về nhà vẫn là sớm hơn thường ngày, nhằmđúng ngay lúc trong ngoài bận rộn, mẫu thân Hà Thúy Hoa ngượclại rất là vui mừng cười nói.
- Cuối cùngkhông cần nóng như trong chảo chờ con.
Con cái có giàu nuôi giàu, có nghèo nuôi nghèo. Bên cạnh Triệu Phượng và Triệu Long có mười mấy người hầu hạ, bà nội Hà Thúy Hoa và mẫu thân Từ Trân Trân chỉ cần nhìn ngó là được. Triệu Tiến trở về sớm, khó có lúcnào cả nhà cùng nhau ăn một bữa cơm.
Triệu Phương mới hơn một tuổi chút ít, TriệuLong lớn hơn ba tháng, chính là lúc khó chămnom. Nhìn thấy cha mình về sớm, Triệu Phương liền gắng sức bò tới trước, Triệu Long nhìn thấy tỷ tỷ của mình rời xa, thì ở đó mở miệng khóc thét. Mộtbữa cơm ăn cũng không yên ổn, song cả nhà đều rất vui mừng. Trênmặt Triệu Tiến cũng cónét tươi cười.
Khả năng làmẫu thân Hà Thúy Hoa và Từ Trân Trân bàn bạc sẵn gì đó, ở xungquanh bàn ăn, ngoại trừ vú già chăm nom con nhỏ chỉ có Mạnh Tử Kỳ đứng sát bên hầu hạ, rõ ràng là có ý không xem Mạnh muội là ngườingoài. Ngược lại Mạnh Tử Kỳ vừa chờ mong vừa ngại ngùng, cúi đầu tay luống cuống, mấy lần suýt chút nữaxảy ra lỗi lầm, thành racàng lúc càng lúng túng, nhìn cũng không dám nhìn Triệu Tiến.
Tuy nhiên TriệuTiến vốn dĩ không để ýtới biểu hiện của Mạnh Tử Kỳ, thật ra ánh mắt của hắn vẫn luôn hướng về Từ Trân Trân và trên ngườicon cái Triệu Phượng, Triệu Long, nhìn tớimức chuyên chú, thế cho nên có chút thất thần rồi.
Người nhà rất săn sóc song không có hỏi Triệu Tiến tại vì sao về sớm, đều cảm thấy Triệu Tiến rất mệt mỏi, sau khi ăn xong, TriệuTiến và Từ Trân Trân liền trở về trong phòng của mình.
Con cái còn nhỏtinh thần tốt, nhưng mệt cũng mau, Triệu Phương hết sức vui đùa quấn riết Triệu Tiến một hồi, sau đó đã ngáp mấy cái liền, Triệu Long nằm cuộn mình trong trứngnước vừa khóc vừa cười, không bao lâu cũng ngủ say.
- Trong khoảngmấy ngày này nàng vất vả rồi.
Đợi phòng ngủ yên ắng, hai vợ chòngnhỏ giọng nói chuyện, Triệu Tiến khó có đượclúc nói lời thân thiết như thế, Từ Trân Trân cười thuận miệng đáp một câu.
- Có gì vấtvả đâu nào. Nhiều người hầu hạ như thế, thiếp ngược lại mập thêm rồi.
Sau khi nói xong mớinhận ra được không ổn lắm, tò mònhìn sang Triệu Tiến. Hắn ngồi ở trên giường trầm mặc, Từ Trân Trân mỉm cười nói.
- Phu quân có tâm sựgì sao? Nói hay không nói đềulà tùy tâm tình. Chuyện nàykhông có khuôn phép nhất định.
Triệu Tiến không đầu không đuôi nói mộtcâu.
- Chúng ta thành thân hơn ba năm rồi phải không? Ừ, nhưng ta hiện giờ vẫn là không biết phu thê người nhà rốt cuộc là chuyện ra làm sao. Dù gì cũng là lần đầu cưới sinh, cái gì cũng đều không am tường.
Từ Trân Trântrợn mắt liếc Triệu Tiến một cái tức giận nói.
- Thiếp cũnglà lần đầu tiên thành thân, thiếpđây cái gì cũng am tường được chắc?
Triệu Tiến sửng sốt, nhịn không được cười lên. Nàng đánh một quyền vào ngực Triệu Tiến, cũng không nhịn được phá lên cười. Hai phu thê bọn họ sau khi cưới người nào người nấy lo lắng sự vụ nhà mình, không ngừngbận bịu, khó có đượcthời khắc thoải mái trêuđùa với nhau như vậy. Nhưng cũng phải đè thấp thanh âm, tránh cho đánh thức con cái đang ngủsay.
- Hôm nay nơibờ bắc đưa tới đây một thiếu niên. Người này nói có chuyện hết sức khẩn cấp muốn gặp ta. Người bên dưới nghethấy không dám chậm trễ đã đưa thẳng tới đây.
- Làm chậmtrễ chuyện của Tiến gia, vậy cũng chẳngkhác gì ông trời sập xuống.
Từ Trân Trâncười trêu chọc một câu, tựa vàotrước ngực Triệu Tiến.
Triệu Tiến ngồi ở nơi đó khẽ khàng lên tiếng.
- Chuyện gấp vạn phần nhất định không nhỏ. Tagặp rồi, không ngờ rằng y bảo ta đi cứu Tiểu Lan.
Từ Trân Trâncứng đờ, sau đó nghiêng đầunhìn Triệu Tiến, trong phòng ánh nến tối hù, cũng không thấyrõ vẻ mặt Triệu Tiến lúc này, chỉ là loáng thoáng mậpmờ.
- Không nghĩ tớimấy năm nay Tiểu Lan luôn ở Lâm Thanh Châu phủĐông Xương bị hai gã thúc bá khốn khiếp của nàng thúcép lên trước đài ngụy trang, chịu không ít cựckhổ. Tới sau cùng, ngườitrong giáo phái bọn chúng tranhgiành lẫn nhau, Tiểu Lan bị bắt tới nơi Vận Thành rồi. Những việc này ta đều là hôm nay mới biết.
Thanh âm vẫnkhẽ khàng như cũ, giọng điệu của Triệu Tiến không cómột tia sóng gợn nào, giống như đang thuật lại chuyện khôngdính dáng tới mình.
- Phu quân.
Từ Trân Trânnói mấy từ.
Không đợi Từ Trân Trân nói hết, Triệu Tiến là chậm rãi lắc đầu ngắt lời.
- Từ phủ Đông Xương tới Từ Châu, khoái mã không dừng vó cũng mất ba bốn ngày. Ytới được, ta lại đisang, chỉ sợ người đa sớm khôngcòn. Ta chỉ là ngậm ngùi, từ sau lần khôngcòn gặp nhau đó qua đi mấy năm, lần đầu tiên nghethấy tin tức không ngờ là điều này.
Từ Trân Trânhơi nóng vội một chút nói.
- Phu quân, gióng trốngkhua chiêng bắt người như thế, thả ra nhiều tin tức sắp đặt sẵn như thế, khẳng định không phải bắt được liền giết. Khôngkhéo còn phải hò reo làm rùmbeng chọn định ngày giết đi. Người có lẽ còn sống đó chăng. Còn có cơhội.
Triệu Tiến cười vuốt tóc Từ Trân Trân, mở miệng nói.
- Ta và nàng nói nhữngđiều này, không phải muốn hỏi nàng bằng lòng đi cứu hay không. Ta chỉlà nói việc này mà thôi. Đây mới mấy năm, mọi người đều lớn cả rồi.
Từ Trân Trânkhông mấy vui vẻ lại đấm vào ngực Triệu Tiến, chống tay ngồi thẳng dậy, chỉnh sắc mặt, thanh âm nói.
- Lúc này các nơiGiang Bắc Nam Trực Lệ đều kính phục phu quân, nhưng Sơn Đông bên kia lạivẫn luôn xem như địch quốc. Văn Hương Giáo ba phen mấy bận gây sóng gió, mỗilần đều lui về Sơn Đông liền vô sự. Sơn Đông so với Nam Trực Lệ chúng ta chẳng đáng là gì. Bằngvào cái gì phu quân muốn chấp nhận đường ranh giới một tỉnh này?
Triệu Tiến lại bật cười, nhạo báng nói.
- Kiến văn của nương tử thật là đáng nể. Trong mấyhuynh đệ của ta, nhìn ra được những suy nghĩ giốngnhư nàng cũng chỉ có hai ba người.
- Phu quan chớnên cười chê. Thiếp cũng là nghe phu quân nói nhiều mới biết được những điều này. Thiếp đây biết rõ phu quân trướcmắt không muốn nảy sinh thêm nhiềuchuyện rắc rối. Nhưng Văn Hương Giáo sau mỗilần bị giáo huấn mới chịu thành thật, còn không bằng một lần đánh cho thậtđau. Lần này chuyện của Tiểu Lan muội muội vừa hay là khơi mào ra một cái cớ.
Triệu Tiến ngáp một cái.
- Ngủ đi, tacó chút mệt rồi.
Từ Trân Trânkhông có nói chuyện tiếp nữa, chỉ là thu dọn gối đầu và nệm chăm một chút, lại đi dập tắt ánh nến. Lúcnày Triệu Long và Triệu Phượng cách đó không xa hình như muốn tỉnh giấc, vợ chồng hai người đồng thời hạ thấp thanh âm. Qua một lát, con nhỏ không có tỉnh lại, hai người mới thở phào nhẹ nhõm.
- Phu quân, lúc thiếpchỉ có Tiểu Phượng, nói những lời đó là hư tình giả ý, nhưng hiện giờ thiếp có Long Nhi rồi, nhắc tới lời này lần nữa thật đúng lý hợp tình. Nếu như Mạnh muội và Tiểu Lan muội muội đều muốn thu vào trong phòng, thiếp thân nhất định muốn Tiểu Lan muội muội đi đầu.
Triệu Tiến nằm ở nơi đó không có lên tiếng, giống như đã ngủ rồi, Từ Trân Trânbình thường lời ít ý nhiều lại lầm bầm.
- Thiếpkhông phải suy xét cho mìnhcũng không phải suy xét vì phuquân, là cho con cái của chúngta.
- Ngủ đi, ngủ thôi!
Triệu Tiến vẫn là nhịn khôngđược lên tiếng, thanh âm rất thấp, giọng điệu lại rất cứng rắn.
Từ Trân Trânthan thở một câu gì đó, nép sát bên người Triệu Tiến, nghe thấy tiếng hơi thở đều đều trầm thấp của Triệu Tiến cũng chậm rãitiến vào mộng đẹp.
Chiếu theo lời các bậc lão làng, TriệuPhượng và Triệu Long tinh khí thần và thân thể khỏe mạnh đều phải hơn xa so với con nít cùng trang lứa. Chẳng hạn như nói Triệu Long sáng tinh mơ mỗi ngày thức dậy từ rất sớm, thanh âm khóc lên rất lớn. Nó vừa khócnhư vậy, làm bừng tỉnh giấc Triệu Phượng dùng thanh âm càng to hơn khóc lên. Sau đó bảo mẫu và bà vú sẽ đisang dỗ nín, một ngày của Triệu gia cứ như thế bắt đầu.
Trước khi tiếng khóc vang lên, Triệu Tiến đã xoay ngườingồi dậy, ngay tiếptheo đó Từ Trân Trân bên cạnh cũng bị đánh động tỉnh giấc, còn chưa đợi Từ Trân Trân nói chuyện, Triệu Tiến xoay người vỗ về thê tử, cười hạ giọng nói.
- Ta đi ra ngoài mấyngày, nàng ở nhà yên lòng chờ đợi là tốt rồi.
Không đợi Từ Trân Trân nói tiếp, Triệu Tiến đứng dậy mặc y phục bước đi ra khỏiphòng.
- Gọi Trần Thăng, Vương Triệu Tĩnh, Cát Hương, Lưu Dũng, Như Huệ tới phòng nghị sự. Điểm tâm đưa tới bên đó.
Triệu Tiến vừa đi vừa nói, bước chân của hắn rất nhanh, gia đinh sau khi nghe thấy nhanh chân chạy về các nơi.