- Ngồi xuống để cho y nói xong.
Triệu Tiến lên tiếng, thanh âm cũng không thấp. Trong phòng lại yên ắng, thái độ của Triệu Tiến đối với từng người huynh đệ đều khác nhau, chỉ có đối với Trần Thăng là khá ngang hàng, quát lớn như vậy vẫn là thấy lần đầu tiên.
Trần Thăng lại không có để ý, chỉ là hậm hực ngồi xuống, tay hung hăng vỗ xuống chỗ vịn ghế ngồi.
Lại nghe một hồi, Vương Triệu Tĩnh thở dài, chậm rãi nói.
- Tiểu Lan nghĩ không ra điều này, đưa tin cho nơi này sớm một chút, chúng ta đón muội ấy trở về tốt hơn nhiều.
Lý Ngọc Lương lên tiếng tranh biện.
- Mộc tỷ có phải người ra ngoài nghe ngóng tin tức, Triệu Tiến... Tiến gia đã thành thân rồi. Lúc đó Mộc tỷ chỉ cần vừa đi, những người bên cạnh tỷ ấy đều phải chết, Mộc tỷ cũng là vì bọn họ.
Triệu Tiến trầm mặc, mọi người cũng chẳng nói chẳng rằng, cuộc sống của Mộc Thục Lan ở phủ Đông Xương quả thật rất buồn tẻ, ngoài làm phép cầu phúc, thì bị nhốt vào nơi ở kia, không có chỗ trống tự do đi lại, cộng thêm ngoài lỏng trong chặt đề phòng rất là kín kẽ.
Mộc Thục Lan nói không chừng cũng đang nghĩ, thanh mai trúc mã, tuổi nhỏ vô tư. Nhưng hiện giờ dù sao đã lớn lên, trước lúc sắp chia tay cũng không có nói phải đoàn tụ cùng nhau. Một phương có gia đình còn có được con cái, giữa hai người cách một Sơn Đông. Mặc kệ từ trong lòng hay là khoảng cách, cũng phải gọi là cách đất xa trời, thế nào còn sẽ có cơ hội gặp lại.
Bởi vì cuộc sống buồn tẻ nhàm chán, cho nên điều đáng nói cũng không nhiều, rất nhanh đã nói tới về sau. Sau khi Lý Ngọc Lương được đưa trở về nhà, bên trong thành Lâm Thanh Châu hết thảy đã kết thúc. Ngày hôm đó mặc dù không biết là ai phục kích Mộc Thục Lan, nhưng tới hiện giờ nhìn thấy những người tổng đà Vận Thành kia tới đây thu nhận, chân tướng đoán chừng cũng biết rõ.
Cát Hương nghiến răng nói giọng đầy căm hận.
- Đám yêu nghiệt chết tiệt này, hết lần này tới lần khác sống dai như đỉa, nên giết sạch sẽ hết thảy bọn chúng.
Lời Lý Ngọc Lương nói rất chậm, e sợ mình giảng giải chậm trễ thì giờ cứu viện nhưng nhìn Triệu Tiến sắc mặt trầm như nước, không có cảm xúc gì, cậu ta chậm rãi nói.
- Tiến gia, Mộc tỷ luôn nhắc tới huynh, lúc không có người ngoài, cũng nói về huynh với chúng đệ. Tỷ ấy cũng nhớ huynh, cũng mộng thấy huynh, cũng nói những chuyện mình ở Từ Châu. Tiến gia, xin đi cứu Mộc tỷ, đi cứu Mộc tỷ.
Cậu ta càng nói thanh âm càng lớn, tới cuối cùng hô lên, trên mặt Triệu Tiến vẫn bình lặng không một làn sóng gợn, thậm chí ánh mắt cũng có chút chuyển dời cũng không có nhìn người trên đất.
Lý Ngọc Lương quỳ trên mặt đất vô cùng lo lắng, lúc ấy Mộc Thục lan bị bắt đi, cậu ta bị đưa về trong nhà, Lý Ngọc Lương đã suy nghĩ rất rõ ràng. Cha của mình mặc dù cảm kích ân tình của Mộc Thục Lan, ngày thường cũng sẵn lòng giơ tay giúp đỡ, nhưng vào lúc này tuyệt sẽ không dính líu vào. Thế lực Văn Hương Giáo ở Sơn Đông khổng lồ, không chỗ nào không nhúng tay vào, không có người nào sẵn lòng trêu chọc bọn chúng. Lý gia của cải nhiều thế lực lớn càng sẽ không giơ tay rước lấy họa.
Còn về quan phủ càng sẽ không màn tới, có trời mới biết bên trong những Lại mục sai dịch kia có bao nhiêu tai mắt và tín đồ của Văn Hương Giáo, chớ nói tới đi sang báo tin cũng giống như sẽ rước lấy tai vạ, thân phận Thánh Cô của Mộc Thục Lan cũng phải ít giao thiệp với quan phủ.
Càng suy ngẫm sâu hơn, duy nhất cứu được người chỉ có Triệu Tiến ở Từ Châu, Lý Ngọc Lương nghe Mộc Thục Lan từng nói qua nhiều lần lắm, nhưng người nghe ngóng tin tức kia cũng nói thế lực Triệu Tiến rất là đáng gờm.
Tuổi tác Lý Ngọc Lương không lớn, nhưng bởi vì duyên cớ xuất thân, kiến văn cũng không kém, lúc ấy đối với những tin đồn mang về vốn dĩ không tin, chọn lựa tới nơi Từ Châu này cũng là không còn cách nào khác. Nhưng sau khi được một đường đưa sang đây, điều mắt thấy tai nghe ven đường Lý Ngọc Lương đã biết, muốn cứu được Mộc Thục Lan, đều phải trông cậy hết vào Triệu Tiến này.
Hết thảy mọi việc nói xong, khẩn thiết cầu xin. Trên mặt của mấy người Trần Thăng, Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng đều có vẻ mặt lo lắng, song vào lúc này lại không có người tỏ vẻ muốn lên tiếng, tất cả đều nhìn về hướng Triệu Tiến.
Triệu Tiến vẫn trầm sắc mặt như trước, mọi người nhìn như thế hồi lâu, hắn chỉ lắc đầu đứng dậy, mở miệng nói.
- Giờ giấc không còn sớm nữa, huynh phải quay về nghỉ ngơi.
Trời quả thật đã tối, Triệu Tiến bình thường sau khi bận rộn xong mọi việc vẫn luôn nghỉ ngơi rất sớm. Nhưng lúc này nên đi nghỉ ngơi sao? Mọi người đều ngạc nhiên. Lý Ngọc Lương quỳ ở trên đất càng trợn mắt há hốc mồm, đợi lúc sực tỉnh chính là nóng vội, đứng dậy vốn muốn tiến lên lại bị Ngưu Kim Bảo ở đằng sau ấn chặt ở nơi đó, không cách nào động đậy.
Trần Thăng nhíu mày hỏi.
- Triệu Tiến huynh...
Triệu Tiến quay đầu lại thản nhiên trả lời.
- Huynh mệt rồi phải trở về nghỉ ngơi.
Cả hai ánh mắt nhìn thẳng vào nhau, Trần Thăng do dự chốc lát không tiếp tục, mọi người đều đứng lên nhìn theo Triệu Tiến rời khỏi. Dưới chiêu thức của Ngưu Kim Bảo, Lý Ngọc Lương trên mặt đất không chỉ riêng không nhúc nhích đặng, hô lên cũng hô không được.
Đợi Triệu Tiến đi ra, Ngưu Kim Bảo và Tôn Đại Lai phải đi theo sau, lúc này mới buông lỏng tay, mấy người Trần Thăng trong phòng đều còn đấy cũng không lo lắng thiếu niên choai choai như thế gây ra được chuyện gì.
Bên này vừa buông lỏng tay, Lý Ngọc Lương lập tức thanh âm thê lương nói.
- Các người không lẽ nào thấy chết không cứu.
- Căm miệng
Lưu Dũng cắt ngang quát một tiếng tiến lên giáng một bạt tai thật mạnh. Lý Ngọc Lương lại không màn bên má sưng đỏ còn muốn tiếp tục giẫy dụa khẩn cầu. Lưu Dũng không động thủ lần nữa, chỉ lạnh giọng nói.
- Ngươi hô thì cứu được người sao?
Sau khi nói xong câu này, Lưu Dũng xoay người nói.
- Tiểu đệ dẫn người hỏi thử tên Lý Ngọc Lương này lần nữa. Những tin tức y nói tới kia cũng sẽ tra xét một chút vào đêm nay. Mấy vị ca ca đi nghỉ ngơi trước đi.
Bọn Trần Thăng đều gật đầu, Lưu Dũng hô bên ngoài vào hai gia đinh, trước bịt miệng Lý Ngọc Lương đang giẫy dụa gào thét, sau đó giải người ra ngoài.
Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói.
- Tuần kiểm tào vận Lâm Thanh, các hộ thương nhân hẳn nghe qua tên tuổi của y, người gặp qua Lý Ngọc Lương này hẳn cũng không ít. Tra ra được cái này, lại xác thật thêm mấy phần đáng tin.
Cát Hương nhìn vẻ mặt Vương Triệu Tĩnh và Trần Thăng mở miệng hỏi.
- Nếu như đám người Văn Hương Giáo Vận Thành kia bắt Tiểu Lan đi, liệu bọn Trịnh Toàn có dò la được tin tức hay không?
Vương Triệu Tĩnh cười lạnh một tiếng.
- Phân hội Trịnh Toàn trông coi kia như tổ ong vỡ muôn mảnh, đề phòng chớ bị người khác dò la đã không tệ rồi, nào còn có thực lực dò la tin tức.
Tuy nhiên sau khi nói xong, Vương Triệu Tĩnh cũng lắc đầu lại tự chính mình nói thêm vào.
- Giáo phái bên ngoài Từ Châu cũng không làm được bền chắc như sắt cứng, nhưng người đội Nội Vệ làm được gì cũng khó nói trước.
Tai mắt Văn Hương Giáo đông lắm, không chỗ nào không nhúng tay vào, cho nên chỉ có đề phòng nghiêm ngặt mới sẽ không xảy ra sơ xuất. Mặc dù đội Nội Vệ Triệu Tự Doanh chen vào được nội gián, phục binh trong Văn Hương Giáo cũng làm được giữ bí mật tuyệt đối, đoán chừng cũng chỉ có Triệu Tiến cùng với một người trong bọn Lưu Dũng và Lôi Tài nắm rõ kỹ lưỡng, những người khác không có khả năng đụng chạm tới.
Nét mặt Trần Thăng cũng đã khôi phục bình tĩnh, nhìn ngoài cửa nói.
- Sơn Đông không so được với Nam Trực. Nơi đó đối với chúng ta giống như địch quốc. Huống chi Văn Hương Giáo thù sâu tựa biển với chúng ta, đi qua nơi đó hung hiểm cực lớn. Hơn nữa chuyện bậc này phải mau chóng lên đường, cần phải vận dụng tinh nhuệ đi đầu. Nếu chẳng may có sai sót gì, chỉ sợ những tinh nhuệ này sẽ phải toàn bộ bỏ thay ở Sơn Đông. Huống hồ...
Nói tới đây, Trần Thăng khó có được lúc muốn nói lại thôi, Vương Triệu Tĩnh thần sắc thản nhiên tiếp lời.
- Huống hồ đến bây giờ Tiểu Lan chưa chắc còn sống. Từ Lâm Thanh Châu phủ Đông Xương chạy tới chỗ chúng ta, khoái mã cũng phải mất mấy ngày. Bắt người giết người, giải quyết tuyệt hậu hoạn, hiện giờ chỉ sợ đã động thủ.
Vương Triệu Tĩnh lắc đầu lại thở dài một tiếng, có chút phiền muộn nói.
- Không phải năm đó nữa, ai ngờ tới hôm nay còn nghe được cái tên này, còn biết được động tĩnh.
Ở thời đại này, rất nhiều dân chúng không có rời khỏi nơi sinh ra quá trăm dặm thậm chí mấy mươi dặm. Đường gian nan hiểm trở khó đi, mỗi lần đi xa đều có khả năng là vĩnh biệt. Mộc Thục Lan bị thúc bá của nàng mang đi, từ đó không bặt vô âm tín, tất cả đều chiếu theo phán đoán thường tình, cả đời này chẳng còn cơ may gặp lại lần nữa. Cái tên Mộc Thục Lan này chỉ lưu lại bảo tồn trong trí nhớ, ai ngờ được đột nhiên xảy ra tình huống như thế này.
Giờ phút này Cát Hương lại không có nóng nảy như thế, y chỉ nhìn Trần Thăng và Vương Triệu Tĩnh hỏi.
- Nhị ca, ta, ca, hiện giờ rốt cuộc phải làm thế nào? Đại ca có muốn đi cứu người hay không?
Trần Thăng không đếm xỉa tới chỉ vác đao sải bước đi ra khỏi phòng. Vương Triệu Tĩnh lắc đầu nhìn như vô ý nói.
- Đệ trước nên sẵn sàng, không đi cứu đệ cũng không cần lên tiếng. Nói đi cứu đoán chừng đội Thân Vệ của đệ cũng phải bắt đầu điều động.
Cát Hương mở miệng trả lời.
- Cái này không khó, đội Thân Vệ của chúng ta bình thường chính là thời khắc nào cũng sẵn sàng chiến đấu.