Đúng lúc này, liền nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập vang lên. Đám người Tôn Truyền Đình sửng sốt, không phải nói phố phường này không được phép cưỡi ngựa sao? Còn chưa thốt ra câu hỏi, đã thấy bọn văn sĩ phòng thu chi kia trở nên khẩn trương, trước là tản ra. Nơi chốc trước sau dường như đã sớm sắp xếp sẵn, mỗi người đều để hòm gỗ đặt ở trên đất, quen thuộc bỏ giấy mực bút nghiên ra, tay chân rất lanh lẹ sửa soạn xong.
Tiếng vó ngựa dừng ở đầu đường gần đó, người cưỡi ngựa xoay người xuống ngựa, chạy nhanh tới, lưng vác một túi da, ánh mắt mỗi người đều nhìn chăm chú nhìn về túi da. Một gã quản sự lanh lẹ đứng ở giữa bảng đen, y đang đợi người cưỡi ngựa kia đưa túi da trao cho y quản sự cầm một quyển sổ, nhìn bên trên túi da.
Tề Ngũ nhỏ giọng nói.
- …Mỗi lần nút niêm phong đều không giống nhau, nếu so không chuẩn, thì không mở túi được.
Xung quanh đã có không ít người đến vây quanh, rất nhiều người tò mò nhìn cảnh tượng trong sân, cũng có người trong tay cầm giấy bút, lo lắng nhìn chăm chăm cảnh tượng trước mắt.
Quản sự mở miệng túi, lấy ra mấy tờ giấy viết kín cả chữ bên trong, dưới ánh đèn dầu nhìn nhìn, cao giọng đọc to.
- Đại mạch một thạch
Y mỗi lần đọc một câu, thằng nhỏ đứng dưới bảng đen lại cần bút chấm nước vôi trắng viết lên bảng, đám quản sự phòng thu chi bên dưới cũng nhanh chóng ghi chép, bên ngoài không ít người cũng ghi lại.
Tề Ngũ giải thích.
- Cứ ba ngày có khoái mã từ cửa sông Thanh Giang đến, giá từng đống hàng hóa nơi đó cũng đem đến đây, nơi đây sẽ định ra giá của mình. Giá muối bên kia là do ở Dương Châu truyền đến, có giá cả công bằng, thương hộ xung quanh mới sẽ đến đây mua, mọi người cũng sẵn lòng đến đây bán, công bằng yên tâm.
Gía lương thực, vải vóc, các loại hàng tạp hóa số lượng lớn đều được viết trên bảng, chỉ có giá đồ dùng bằng sắt và than đá và các loại đồ gỗ là từ trong truyền ra. Về việc này Tề Ngũ cũng có giải thích, đồ sắt và than đá đều là gia sản bên nhà phu nhân Tiến gia, về phần đồ gỗ là buôn bán của nhà Trần nhị gia, hai loại hàng này họ đều cung cấp được số lượng lớn.
Đợi báo xong tất cả, những quản sự phòng thu chi ghi chép đều nhanh chóng thu dọn xong xuôi, sau đó chạy rời đi, bên ngoài vẫn còn người đón lấy hòm gỗ của họ, nghĩ cũng biết là nơi này không được cưỡi ngựa, vì vậy phải chạy nhanh một chút mới được.
Sau khi xem xong những điều này, những người ghi chép bên ngoài liền chạy về phía bảng đen ghi chép lại câu chữ trên bảng, sau đó vội vã rời đi.
- Chớ nên nhìn những người ngồi ở đó và những người nghe bên ngoài không có gì khác biệt. Mấy nhà được ngồi xuống nghe và ghi lại sau khi có được giá tiền còn phải thương lượng với nhau, định ra giá của Từ Châu. Những người đứng bên ngoài lại không có bổn phận ấy, cả Từ Châu đều bán theo giá được ấy, muốn cao muốn thấp đều không chênh bao nhiêu với nơi này. Tiểu nhân chưa được ra ngoài mở mang nhiều, chỉ nghe nói giá Từ Châu chúng tôi định ra, Hà Nam, Sơn Đông thậm chí vài nơi phía nam Bắc Trực Lệ đều theo giá đó để bán.
Lúc nói đến điều này, Tề Ngũ trên mặt có chút tự hào.
Hà Gia Trang ban đêm không phải một mảnh tối đen, nhà nhà hộ hộ trước cửa đều treo đèn lồng, khiến cho khắp nơi phố phường đều sáng trưng, dường như không hề ngăn trở đi lại, nhưng so với ban ngày trên phố lại nhiều hơn vài hán tử cường tráng cầm đao côn, kết hai ba ngườithành một bè đi ở đầu đường, cảnh giác nhìn người qua lại trên phố.
Tề Ngũ cười thấp giọng đáp.
- Chúng tôi ban đêm không cấm đi lại. Công tử gia, đi tiếp về phía trước qua hai con phố chính là nơi vui chơi tốt nhất ở đây. Ăn uống vui chơi cái gì cũng tìm được. Nhất là các món ăn, có dê nướng Thát tử thật sự, còn dùng hương liệu Nam Dương, mùi vị đích thực rất ngon. Danh tửu Hán Tỉnh ở đây cũng uống thỏa thích, còn có rượu lâu năm từ Sơn Tây và Thiệu Hưng. Người trên mặt đất Từ Châu, Dương Châu, thậm chí còn có những người giàu có của Sơn Đông Hà Nam đến ở đây. Công tử gia nếu cảm thấy đêm tĩnh mịch, tiểu nhân cũng ngấm ngầm có chút quen biết. Chúng tôi ở đây mặc dù nghiêm cấm, nhưng cũng tìm được đến nữ nhân Đại Đồng Và Dương Châu…
Phía trước đèn đuốc sáng trưng, tiếng cười tiếng nói, tiếng sáo đứng ở đây cũng đã nghe được. Dọc đường đi, mọi người cũng biết, Tề Ngũ này sẽ nắm bắt mọi cơ hội dẫn dắt mối, muốn xem kiếm được chút lợi ích trong đó hay không. Nhưng xem xong một màn báo giá trên bảng kia, Tôn Truyền Đình lại không còn hứng thú xem tiếp nữa, chỉ nói.
- Dẫn chúng ta đến khách điếm Vân Sơn là được.
Tề Ngũ cũng không tức giận, cười hì hì dẫn mọi người rẽ khỏi phương viên này, lúc đi qua một ngã tư, nhìn thấy phía trước có một bãi đất trống. Bên cạnh bãi đất trống là một mảnh phòng ốc cao lớn, nhìn hình dáng giống như nhà kho, buổi tối đen như mực, chỉ có mấy đóm lửa sáng, khiến người ta có cảm giác u ám. Tề Ngũ nói bên đó là chợ muối, ở đó buổi tối cấm đi lại, hơn nữa cũng cấm thắp đèn.
Đoạn đường đoàn người bọn họ đi đều rất sáng sủa, người qua lại cũng không ít, mọi người đều rộn một ngày, lúc này đều đến thả lỏng thư giãn. Đám gia đinh của Tôn Truyền Đình hưng phấn nhìn xung quanh, ngay cả Điền tiên sinh cũng rất tò mò, chỉ có Tôn Truyền Đình buồn bực bước đi. Tề Ngũ bên kia miệng nói không ngừng, y bên này cũng không có lòng dạ lắng nghe.
Đang đi, đột nhiên nghe thấy một âm thanh vang lên rất có tiết tấu, thanh âm rất khó chịu, nhưng lại rất có chỉnh tề, giống như rung động tận đáy lòng, Tôn Truyền Đình không khỏi có chút cam giác khẩn trương, ngẩng cao đầu. Y nhận ra mấy hộ vệ dạn dày từng trải bên cạnh cũng có cử chỉ như vậy. Vẻ mặt ai nấy đều rất nghiêm túc, nhưng nhìn xem Tề Ngũ dẫn đường trước mặt, lại nhìn thử những người đi đường cười nói không ngớt, Tôn Truyền Đình lại cảm thấy kỳ quái, buồn bực hỏi.
- Đó là động tĩnh gì?
Tề Ngũ theo bản năng hỏi ngược lại.
- Đông tĩnh gì vậy?
Âm thanh đó vẫn vang lên có tiết tấu, thậm chí càng vang lớn hơn, Tôn Truyền Đình nghiêm giọng nói.
- Chính là cái này.
Lúc nói lời này, đám hộ vệ đã tản ra, đem Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh bảo hộ bên trong, có người tay đã sờ đến chuôi đao, sửa soạn sẵn sàng lên ngựa tác chiến. Kẻ luôn biểu hiện lanh lợi như Tề Ngũ lúc này cũng có chút sửng sốt, nhấp nháy mắt đến hồ đồ. Người đi đường xung quanh vẫn như trước ai đi đường nấy, chuyện trò vui vẻ. Tôn Truyền Đình nôn nóng vừa muốn nói, Tề Ngũ đã vỗ tay, bừng tỉnh ngộ, cười ra tiếng, vừa cười vừa lắc đầu nói.
- Tiểu nhân biết là cái gì rồi. Công tử gia muốn xem một chút, đi theo tiểu nhân, đi vài bước là đến.
Nhìn thấy điệu bộ kia của Tề Ngũ, Tôn Truyền Đình sơ qua cũng biết mình hiểu lầm, thứ khiến mình kinh ngạc có khả năng lại là thứ quá quen đối với đối phương, nhưng cũng không nhịn được tò mò, dắt ngựa đi theo ra đầu phố.
Nơi đây đã ra khỏi phương viên vòng trong của Hà Gia Trang, bên ngoài mặc dù cũng có đèn đuốc, nhưng nhìn thấy bãi đất trống dừng đỗ xe ngựa và sân hàng xếp những hàng hóa bao lớn thô to. Con đường vòng ngoài hết sức rộng lớn bằng phẳng, đủ cho ba xe ngựa lớn đi song song, âm thanh khó chịu kia càng ngày càng gần hơn.
Không cần Tề Ngũ chỉ, đoàn người Tôn Truyền Đình đã nhìn thấy nơi phát ra âm thanh, hóa ra là tiếng bước chân của một đoàn xếp thành hàng bước đều, bởi vì rất đều nhịp nên nghe giống như là một âm thanh rất khó nghe. Một đoàn một trăm người, năm dọc hai mươi ngang, trong đội ngũ đều là người trẻ tuổi, mặc y phục vải thô giống nhau, đi giày vải đế da dày, mỗi người đều buộc ống quần, vai vác trường mâu, hông đeo đoản kiếm, cứ vậy tiến về phía trước. Người đứng đầu trong tay cầm một trường mâu hơi ngắn, một loại binh khí giống như tuyên hoa phủ, đầu đội mũ giáp, áo giáp trên người không giống mấy loại tỏa tử giáp hoặc bì giáp, miên giáp, mà giống như thùng sắt đeo trên người. Trong đội ngũ còn có khoảng mười người mặc giáp, giáp trụ cũng đều là kiểu dáng kia, chỉ khác là họ cầm là trường mâu.
Đoàn người cứ như vậy đi tới, còn nghe thấy người đứng đầu hô lớn:
- Một hai một…. một hai một…
Khác với đoàn luyện Từ Châu gặp ngày hôm qua, đội ngũ lần này tuy tuổi tác không xê xích bao nhiêu, thậm chí còn nhỏ hơn, nhưng không có nghiêm mặt như vậy. Đưới ánh lửa chiếu rọi, trên mặt mỗi người đều mang chút mệt mỏi, có lẽ còn có chút buồn chán bước đi. Họ không có cố gắng đi ngay ngắn chỉnh tề, nhưng quân kỷ nghiêm khắc và huấn luyện lâu dài khiến họ hiển nhiên làm được như vậy, ngày ngày đều như vậy, sớm đã luyện thành thói quen rồi.
Xung quanh tiếng cười nói của người đi đường cũng không kìm lòng đặng hạ thấp đi, rất nhiều người không thường đến hoặc vừa đến nơi này đều hiếu kỳ xem điều mới lạ. Mà mỗi người trong đội quân đều mắt nhìn thẳng, vốn rằng là lười bận tâm đến những thứ bên ngoài đội ngũ của mình. Khí chất như vậy cũng không nên có ở trên người trẻ tuổi như vậy.
Thời điểm vừa nhìn thấy đội ngũ này, Tôn Truyền Đình ngừng hít thở, cả người ngây ngốc đứng ở đó, mà mấy gia đinh bên cạnh hắn cũng đều im lặng, chỉ có một người không kìm nổi khẽ hô nhỏ. Nhìn đội ngũ đi về phía trước, Tôn Truyền Đình chỉ cảm thấy quái vật to lớn giống như núi đang dồn đến, hai chân theo đó mềm nhũn ra, muốn lùi về phía sau, lảo đảo bước, liền ngã ngồi ra sau, may mắn gia đinh phía sau tay chân nhanh nhẹn, đưa tay đỡ lại.
Đợi cho đội ngũ hơn trăm người đi qua, xung quanh mới náo nhiệt trở lại, mọi người lại khôi phục như cũ. Tề Ngũ cười hì hì quay đầu, nhìn thấy bộ dáng Tôn Truyền Đình thiếu chút nữa ngã ngồi, liền sửng sốt, Điền tiên sinh bên cạnh sắc mặt vần bình thường, xua tay giải thích.
- Công tử nhà chúng tôi không cẩn thận vấp, không sao cả.
Tôn Truyền Đình hít sâu một hơi, đứng dậy vững vàng, giơ tay lau trán, chốc lát vừa nãy trán y đều là mồ hôi, ngực cũng ướt đẫm mồ hôi.
Tôn Truyền Đình hỏi, giọng điệu không có chút dao động, nhưng người quen biết hắn lại có thể nghe ra được có chút lo sợ không yên.
- Đây lẽ nào là gia đinh của Triệu Tiến?
Tề Ngũ liếc mắt nhìn Tôn Truyền Đình, cười hì hì gật đầu trả lời.
- Đây là gia đinh của Tiến gia, mỗi ngày đều có mấy đội ở các nơi đi tuần tra trấn thủ, sau khi trời tối sẽ trở lại doanh trại.
Tôn Truyền Đình nhìn bóng lưng đoàn người kia trầm mặc một hồi rồi cười to, nói.
- Vị Triệu Tiến này thật thú vị, mỗi ngày đem những của cải quý giá trong nhà ra khoe khoang, giống như thời điểm tốt nhất trong ngày đẹp trời đem áo da dưới đáy hòm ra phơi nắng, như vậy mới khiến người khác biết y giàu có.
Những lúc tiết trời nắng đẹp, những nhà có tiền ở phương bắc đều đem áo da lông đắt tiền ra phơi nắng, có đôi khi là để chống mốc chống mọt, nhưng cũng là mượn cơ hội để khoe của. Thời ấy những bút ký văn chương đả kích rất nhiều, nói là vừa tới thời điểm tiết trời tốt, trước cửa nhà quyền quý năm màu bảy sắc, lông da gấm vóc đáng giá đủ các loại rực rỡ muôn màu, không phải là phơi nắng, chỉ là vì khoe khoang gia sản.