Dư gia Tùng Giang gầy dựng chuyện làm ăn thuyền mành trên mặt biển, không thiếu được việc giao thiệp với bọn chúa biển, hải tặc, thương gia giàu bậc này nhìn như có khí chất giàu sang, cảnh giết người máu tanh ngược lại đã từng chứng kiến. Nhưng với kiến văn của Dư Trí Viễn, giữa ban ngày ban mặt sao lại nhìn thấy hơn trăm cái đầu người rơi xuống đất, càng nghĩ trong lòng càng không thoải mái.
- Xem Dư huynh có chút không khỏe, có phải nên đi xuống nghỉ ngơi một chút hay không.
Vương Triệu Tĩnh ra vẻ có lòng hỏi han, Như Huệ và Chu Học Trí liếc nhau đều chuyển đầu đi hướng khác. Người cặn kẽ đều nhìn ra được, xuất thân và kiến văn của Vương Triệu Tĩnh và Dư Trí Viễn đều y hệt, nhưng lại có chút ý chê bai lẫn nhau.
Dư Trí Viễn chỉ mỉm cười trả lời, không chút nào kiêng kị việc mình không khỏe và khiếp đảm.
- Vẫn tốt, còn chịu đựng được, lần đầu tiên nhìn thấy trường diện như vậy, bị dọa sợ rồi.
Triệu Tiến nghe nói như thế, bưng chén trà lên rồi bỏ xuống, thản nhiên nói.
- Nếu cắt đứt tào vận, nổi lên náo loạn lớn, người chết sẽ gấp trăm nghìn lần số này. Đến lúc đó theo Từ Châu đến phủ Hoài An tới toàn bộ nam Trực Lệ, thậm chí là toàn bộ thiên hạ, tất cả mọi người sẽ oán đệ. Oán đệ vọng động binh đao, đem khoản nợ của nhiều mạng người như vậy tính trên người của Triệu Tự Doanh, tính trên người của đệ.
Hắn nói bình tĩnh, nhưng sau khi nghe vậy, Dư Trí Viễn ngạc nhiên, sau đó trầm ngâm.
Lưu Dũng không muốn tiếp tục câu chuyện này, chỉ cười nói.
- Lần này người của đông tây nam bắc đều cho rằng đại ca phải bại. Lũ điên Văn Hương Giáo kia càng đặt cược lớn, lần này phái tới hàng loạt hương đầu và người truyền kinh nòng cốt trong giáo. Kết cuộc đã bị đánh đuổi giết chết hơn phân nửa, còn lại đều bị chặt đầu hôm nay. Trải qua lần này, bất kể nói thế nào, Văn Hương Giáo đã bị đánh què không ít.
Cát Hương phụ họa nói.
- Ầy, tuy nói chúng ta không biết đám người tin giáo rốt cuộc có tầm vóc bao nhiêu lớn, nhưng nếu còn lấy ra được thuộc hạ tầm vóc như thế. Vậy thiên hạ này sớm đã thuộc về bọn họ rồi.
Tất cả mọi người đều gật đầu. Văn Hương Giáo có lẽ có một trăm ngàn vạn giáo chúng, nhưng đại đa số chỉ là dân chúng trên danh nghĩa thắp hương cung phụng giúp đỡ lẫn nhau. Người thật sự bình thường được Văn Hương Giáo sai khiến động viên, chính là những nòng cốt trong giáo. Những kẻ này lớn lên không chỉ phải ngoan đạo, còn phải được bồi dưỡng và rèn luyện. Người như vậy chính là hạt giống, sau khi thả ở nơi nào đó, lập tức mở đàn thắp hương, chiêu mộ tín đồ. Của cải quý báu như vậy chết một người thiếu hụt một phần, muốn một lần nữa dạy dỗ cũng cần vài năm thậm chí mười năm, cần có Văn Hương Giáo bỏ vào sức người và tiền tài.
Mà lần Mã Xung Hạo dẫn người bắc tiến Từ Châu này, tất cả mọi người đều nghĩ lúc Triệu Tiến diệt vong sắp tới, Triệu Tự Doanh khắp nơi đều đang co rút lại, vứt bỏ địa bàn khống chế. Vân Hương Giáo vẫn luôn bị gạt bỏ ở bên ngoài cũng bỏ ra vốn liếng, phái rất nhiều người tiến vào, sửa soạn sẵn nuốt sạch địa bàn thèm rõ dãi từ rất lâu, kết cuộc trong một ngày đảo ngược tình thế. Những thế lực trên đất ấy làm như không thấy thậm chí âm thầm câu kết với bọn chúng lập tức trở mặt, ngay cả chạy ra khỏi địa bàn cũng bám theo không buông tha, quả nhiên là tổn thất thê thảm và nghiêm trọng.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ vẫn phòng bị rất nghiêm mật với Văn Hương Giáo, bởi vị Văn Hương Giáo này hành sự quỷ dị, cách làm việc đều hoàn toàn không cùng một lề lối với quan phủ khắp nơi. Đao thật thương thật đánh nhau to Triệu Tự Doanh cũng không sợ, nhưng loại âm mưu và ám sát sờ không được quy luật này làm người vô cùng đau đầu. Người bên cạnh Triệu Tiến dù có lo lắng cẩn thận mấy cũng có sai sót, bị đám yêu nghiệt Văn Hương Giáo này chui vào sơ hở.
- Đừng có dùng khuôn phép người thường phỏng đoán việc làm của Văn Hương Giáo. Đám người điên này làm ra chuyện khiến người khác không ngờ tới nhiều lắm.
Lưu Dũng trịnh trọng nói.
- Xin đại ca yên tâm, tiểu đệ và các vị ca ca bên này sẽ không lơi lỏng, sẽ trông coi chặt chẽ địa bàn của chúng ta.
Tình cảnh buổi yến hội này đã có chút khác thường. Trong đại đường, dưới lều lớn có rất nhiều người hiện tại đang ngây ra như gà gỗ, còn có người đang ở bên đó nhắm mắt run rẩy, ai cũng không có lòng dạ bận tâm tới tiệc rượu thịnh soạn trước mặt. Còn người một số người la lối om sòm, đã rượu quá ba tuần rồi, đã đến lúc hưng trí đấu rượu ồn ào. Còn có số người còn lại là sắc mặt thản nhiên, thật giống như đang tham gia một bữa tiệc bình thường.
Một bàn của Triệu Tiến có vẻ thản nhiên nhất, mọi người cười nói về việc vặt vãnh trong nhà. Người được hỏi nhiều nhất chính là Triệu Tiến vừa mới được con trai Triệu Long, cũng nói tới việc hôn nhân của vài người Trần Hoảng, Thạch Mãn Cường, Cát Hương, Đổng Băng Phong. Vương Triệu Tĩnh vào tình huống này khác biệt, tất cả mọi người đều biết y muốn tự có tính toán. Mà Lưu Dũng và Lưu Tài còn tỏ thái độ rõ ràng, mấy năm nay sẽ không suy xét chuyện thành gia.
Hiện tại mọi người đói với việc kết thân đều có phán đoán rõ ràng gần giống nhau, đều biết nên tìm gia đình như thế nào. Trong nhà Lý thư biện, Lưu thư biện, Tôn Giáp cũng có con gái, tiểu thư chờ gả chồng trong nhà phe cánh Chỉ huy và Thiên hộ trong Vệ sở cũng không thiếu. Những người này đều liên thủ rất chặt chẽ với Triệu Tự Doanh, đã coi như vinh cùng vinh, mất cùng mất rồi.
- Các đệ nhìn xem những người này. Chúng ta bình thường nhường lợi cho bọn chúng, cho bọn chúng đủ loại chỗ tốt. Có vài người còn cảm thấy cảm ơn, còn lại đều cảm thấy đây là lẽ hiển nhiên, cảm thấy chúng ta cho chưa đủ, thậm chí còn cấu kết với người ngoài đến mưu đồ sản nghiệp, của cải nhà chúng ta. Nhưng hiện tại đao đặt lên cổ, bọn chúng tất nhiên phải quỳ xuống. Cũng giống như vậy cảm thấy hiển nhiên phải thế, sẽ không vì nộp ly kim mà tức giận, ngược lại sẽ cảm thấy may mắn vì chúng ta tha cho chúng một mạng.
Trong khi nói chuyện phiếm, Triệu Tiến nói một câu, nghe thế, mọi người dừng việc nói chuyện với nhau, quay đầu nhìn về phía bọn khách khứa thần thái khác nhau, đều trở nên trầm mặc.
- Về sau chúng ta làm cái gì, cũng sẽ không gập ghềnh sóng gió giống như trước đây rồi.
Sau lần yến hội này, không có cho mọi người thì giờ hồi phục cũng không để cho mọi người đi trước mặt Triệu Tiến lấy lòng khách khí, mà là thẳng thừng chiếu theo vùng đất, nghành nghề chia ra từng loại, nói rõ an bài của Triệu Tự Doanh ngày sau.
Bi Châu phủ Hoài An, Túc Châu phủ Phượng Dương, Vĩnh Thành phủ Quy Đức, hai huyện Hạ, Ấp chính thức không cần giao nộp quân lương, chiếu theo thuế khóa chuẩn mực của triều đình đi thu thêm hai thành, một thành đưa về cho Triệu Tiến, một thành đưa cho người gánh vác trưng thu thuế ở các nơi đó, bình thường đều là Lại mục, sai dịch và đoàn luyện Từ Châu trên đất đó.
Chiếu theo lệ thường và khuôn phép nhiều năm như thế của Đại Minh, thuế khóa triều đình định sẵn là mười phần, khắp nơi cộng thêm tốn kém, chia chác của mình, tổng số thu thực gần như phải tới mười sáu, mười bảy phần, còn quân lương thì một lần thu phải đến bốn mươi thậm chí năm mươi lần, dân chúng dĩ nhiên không kham nổi gánh nặng.
Quy củ Triệu Tự Doanh định ra chẳng khác đi bảo khắp nơi thu mười hai phần, bởi vậy ngoại trừ phần nộp lên trên, lợi lộc các nơi bị cắt giảm trên diện rộng, hơn nữa đoàn luyện Từ Châu còn muốn đi vào chia lời, chỗ mỗi người chia được càng ít hơn. Dứt đường phát tài là chuyện kết thù nhất, Lại mục, sai dịch các nơi trong chuyện Mã Xung Hạo bắc tiến lần này biểu hiện cũng không tệ, ít nhất cũng làm được đứng ngoài cuộc, với phong phạm làm việc vẫn luôn không bạc đãi người khác của Triệu Tự Doanh, làm như vậy thực khiến người ta cảm thấy lạ lùng.
Càng huống hồ hiện giờ các nơi khác trưng thu quân lương, lẽ hiển nhiên dân chúng lầm than nhưng qua tay Lại mục, sai dịch ai nấy đều chảy đầy mỡ, vừa so sánh trong ngoài như thế, khẳng định sẽ khiến người oán giận càng thêm nặng, sớm muộn gì phải xảy ra nhiễu loạn.
Nhưng bắt đầu suy ngẫm kỹ càng, mọi người liền nhận ra khác với điều đã nghĩ, bởi vì mấy vùng đất này không có bất kỳ người nào được miễn thuế, mặc kệ kẻ đó trên mình có công danh, hoặc là trong nhà nuôi trai tráng, ở trước mặt đao thương của Triệu Tự Doanh, những thứ đó đều chẳng tính là gì.
Hiềm rằng những chỗ thu mười hai phần này, đại đa số ruộng vườn đều bị bọn thổ hào hương thân gom góp cho riêng mình, trước giờ đa số thuế phú đều đặt ở trên người bá tính không có bao nhiêu điền sản kia. Bọn thổ hào hương thân mấy nơi ven rìa ranh giới phủ Quy Đức, Bi Châu, Túc Châu vào lần này đa phần đều không có xem thấy Triệu Tiến có lợi thế.
Một số ít mấy kẻ trung thành trong công thương nghiệp có được đền bù hậu hĩnh, đa số khác chỉ còn nước khuất phục trước mặt đao thương áp bức. Ngay cả mấy ngàn kỵ binh tinh nhuệ Cẩm Y Vệ gom lại đều chưa chiến đã chạy loạn, kẻ khác càng không đáng nhắc tới.
Cứ thế một bên tăng một bên giảm, thuế khóa tổng hạn mức các nơi thu được, so với thu được hàng năm trước kia ngược lại là tăng lên trên một vùng rộng lớn. Lợi tất cả chia được cũng nhiều thêm rất rất nhiều, bọn bá tính không giao nộp ít hơn rất nhiều so với trước.
Còn về bọn Tri châu, Tri huyện các nơi không có thu được quân lương năm nay, sao ứng phó khiển trách của thượng cấp, đó là chuyện của bọn họ. Chống chọi được thì chia được một chén canh trong mười phần này, chống chọi không được, mất chức thuyên chuyển đó cũng là chuyện của chính bọn họ. Các nơi chống lệnh không giao quân lương lại không phải không giao toàn bộ, đây cũng không được xem là mưu phản, cũng không đáng thỉnh quan quân xuống dẹp loạn. Nói ngược lại, thực tới nước đó, thật còn phải gánh lấy tội danh kích động dân chúng nổi dậy.