Buổi sáng ngày hai mươi tháng bảy năm Vạn Lịch thứ bốn mươi tám, những đám mây đen trên trời càng ngày càng nhiều, có vẻ một trận mưa mùa hạ tới rồi. Nhưng mọi người nghển cổ nhìn trời giữa cái nóng oi bức đã lâu lại vẫn không có giọt mưa nào rơi xuống. Mặt trời chói chang giữa không trung mặc dù bị mây đen chầm chậm che phủ, nhưng oi bức giữa trời đất lại không có nửa phần thuyên giảm.
Trên quan đạo giáp ranh giữ Từ Châu và Bi Châu, vài hán tử tráng niên ngồi ở trên tảng đá ven đường, cầm mũ rơm không ngừng quạt gió, tốn hết công sức muốn xua tan bằng sạch cảm giác nóng bức này. Nước đun sôi để nguội trong hồ lô đã bị uống gần như cạn sạch, hiển nhiên bọn họ đã chạy không ít con đường.
Nói tới cũng lạ lùng, đám người này ăn mặc tuy rằng mộc mạc nhưng cũng hết mực sạch sẽ, nhìn khí sắc không giống nông dân, nhưng cũng không giống tặc phỉ lòng mang điều ác, lại vừa không giống thương nhân hấp tấp lên đường. Nhưng cảnh đời như nay không quá thái bình gì cho cam, một đám người kết thành đội đi cùng nhau, sao cũng khiến cho người ta có chút e ngại. Cho nên bọn người qua đường đều vội vàng quay lại, không dám dừng lại chốc lát bên cạnh bọn họ.
Thật ra thì nếu như soi xét kỹ, so với vùng đất khác trộm cướp sớm đã hoàng hành, Từ Châu coi như là nơi thái bình, cũng không có nghe nói ổ trộm cướp lục lâm mã tặc lớn nào. Ngược lại từng có trộm vặt cảm thấy quan phủ không màn tới mình, mon men lén trộm tay nải của tiểu thương. Kết cuộc ngay trong đêm đã bị người ta bắt được chặt đứt tay chân, sau đó bị vứt nằm dài trên quan đạo để mọi người nhìn. Còn có một lũ trộm cướp chặn đường cướp đoạt ven rìa Bắc Trực Lệ và Hà Nam kéo tới, cảm thấy bản thân là làm việc qua đường gây án rồi chạy nhanh. Không có nghĩ rằng gây án chưa quá ba canh giờ, đã bị đội nhân mã đuổi theo giết sạch.
Cũng chính bởi vì có thế lực mạnh mẽ áp bức đe dọa như Triệu Tự Doanh, toàn trường trước trận chiến hơi có chút xao động trở lại bình ổn. Song trên đường như nay cũng nhìn không thấy người nào, ai không biết Từ Châu sắp ra tay đánh nhau to, là chỗ sắp xảy ra nạn binh đao, ai còn không có mắt tới nơi này chịu chết, trên con đường thường xuyên có người tới lui đã vắng vẻ.
Có lẽ bởi vì duyên cớ nắng nóng khó chịu, một gã hán tử cầm mũ rơm ra sức quạt mấy cái, lại không nhịn được vứt mũ rơm sang bên, lầm bầm mắng.
- Tiết trời quỷ quái này, thật sắp giết người rồi ru. Quạt gió ngược lại càng quạt càng nóng. Ông trời ơi lúc nào cho một trận mưa đây.
Một gã hán tử ngồi xổm ở bên cạnh nói.
- Chuyện của ông trời ai nói được chuẩn xác đâu nào? Những năm gần đây luôn cứng đầu muốn chống đối với mọi người. Nào có được một năm mưa thuận gió hòa? Cũng may nhờ Tiến gia mấy năm nay dẫn người đào móc kênh rạch, dẫn nước tưới tiêu, bằng không hoa mầu đều phải chết khô rồi.
- Ài, chuyện của Tiến gia còn cần ngươi kể sao? Chỉ là thật không biết có còn được hay không. Thời thế đen tối này.
Hán tử vứt mũ rơm kia nói mấy câu, nói được nửa chừng lại dừng, vô cùng nóng nảy lau mồ hôi, sau đó nặng nề vung tay lên không trung.
- Ông trời ác ôn này thật là nóng quá đi.
Sau khi mắng một câu, hán tử đó đứng dậy khỏi tảng đá, tiếp tục hùng hồn mắng chửi.
- Cái tên họ Mã chết bầm này, làm cái gì không biết? Có tới làm một trận thật đã tay hay không. Khiến cho chúng ta vô duyên vô cớ ở nơi này chờ sắp có hơn nửa tháng, ngay cả bóng người cũng không thấy được. Có phải muốn trêu tức các đại gia không?
Một người bên cạnh cũng oán trách một câu.
- Trước đó không phải nói đã tới Bi Châu rồi sao? Con đường đi còn chưa tới một ngày sao lâu như thế còn chưa tới.
- Lần trước đã nói tới cửa sông Thanh Giang rồi, nhưng tại nơi đó ở lì mất bao nhiêu ngày.
Người khơi mào này vô cùng bực bội, sau khi nói xong câu này, cúi đầu đi cầm lấy hồ lô dựa vào trên tảng đá bên cạnh.
Khom người cúi đầu lại nhìn thấy hồ lô đã ngã lăn trên đất, mới rồi đã quên nhét nút bình, nước đã chảy sạch sẽ rồi. Con người lúc bực bội nhìn cái gì cũng không vừa mắt, lập tức rống lên.
- Đứa nào có mắt không tròng đá ngã, muốn bị đánh sao?
Y vừa rít gào vừa thẳng thân mình lên, lại đột nhiên nhìn thấy hồ lô trên đất nhảy bật lên.
Chẳng lẽ lại là hoa mắt chăng? Hán tử đó dụi mắt, lại nhận ra hồ lô trên đất còn đang run động mãnh liệt, thậm chí thỉnh thoảng còn hơi bắn lên khỏi mặt đất, sợi dây trên hồ lô không ngừng rung lắc đánh vỗ trên hồ lô phát ra tiếng lạch bạch nặng nề.
Chẳng lẽ gặp quỷ rồi sao?
Ngay tức khắc tiếp theo hán tử này đã tỉnh táo lại. Không là mặt đất đang chấn động.
- Sao lại thế này.
Hán tử đó đứng dậy ngẩng đầu hỏi, nhưng đồng bọn của y lại không có trả lời chỉ ngơ ngác nhìn về phía đông. Y vội vàng cũng thuận theo tầm mắt của đồng bọn nhìn sang, sau đó cũng không khỏi đứng ngây người tại chỗ.
Không biết lúc nào, nơi chân trời phía đông đã có bụi mù bốc lên, hơn nữa bụi mù càng lúc càng lớn, đang cuồn cuộn hướng tới nơi này. Chấn động trên mặt đất càng lúc càng mãnh liệt, không chỉ hồ lô đang không ngừng run loạn, trong lòng những người này cũng đang đập thùng thùng, cả người đều cảm thấy giống như có chút không đứng vững, trên đường vốn chỉ có mấy người không nhiều lắm cũng vội vàng né tránh.
Tuy rằng bụi mù khắp cả mặt đất, nhưng bọn họ đã thấy rõ ràng, đây là một đại đội kỵ binh đang nhằm phía bọn họ phi nhanh tới. Lúc này trước mặt bọn họ, tiếng chân như sấm, bụi mù như mây. Còn những kỵ binh này cũng vô cùng có hàng lối như đang hành quân, năm người cưỡi ngựa chạy đầu tiên, đại đội sau lưng đi theo.
Hơn trăm người cưỡi ngựa đằng trước đều mặc quan phục phi ngư màu đỏ, lộ ra áo choàng đỏ thẩm, đeo cung giắt đao, chỗ mũi miệng còn cột vải đỏ để chống bụi. Con ngựa dưới háng cũng khỏe mạnh, trang sức bằng đồng sắt của yên ngựa cũng được lau chùi sáng loáng. Một đội kỵ binh này tuôn ào ào qua, giống như ngọn lửa đỏ đang thiêu đốt trên vùng đất vắng vẻ, uy phong lẫm lẫm, khiến cho người ta không dám nhìn thẳng.
Không chỉ có kỵ binh hàng đầu tiên uy phong lẫm lẫm, người đi theo đằng sau cũng là người ngựa như rồng hổ, vô cùng tinh nhuệ. Mặc áo giáp cầm binh khí, người trên mình ngựa đều nhìn thấy được đồ sắt sáng lập lòe, hơn nữa mỗi kỵ binh đều lộ ra một khuôn mặt tinh thần dồi dào. Mỗi bộ quân trang quân dụng sáng bóng, phản chiếu lại tia sáng chói mắt. Mỗi con chiến mã đều được chăm sóc cẩn thận, màu lông giống như tơ lụa lóng lánh hào quang, bờm ngựa trơn láng chải chuốt không có một sợi lộn xộn.
Mấy người này xem ra, những binh sĩ ngồi trên lưng ngựa ai nấy đều có vóc dáng giống như đúc cùng một khuôn, ngay cả cử chỉ thúc ngựa phi nhanh cũng chẳng sai biệt, thoạt nhìn giống như là cả đại đội đều toát ra một tia sát khí đằng đẵng, nhằm hướng bọn họ khí thế dời non lấp biển dồn ép tới.
Tiếng hô quát liên thanh, hơn một ngàn mấy trăm thiết kỵ tinh nhuệ cứ như thế ngênh ngang thẳng vào Từ Châu. Lúc đi qua, kỵ binh cầm đầu chỉ lạnh lùng liếc sang bên đường một cái. Một ánh mắt này mấy hán tử đứng ngây ngốc bên đường nhìn ngó cũng có hai kẻ ngã ngồi trên đất, cũng không có người chê cười.
Ở trong hoàn cảnh hiện giờ, bên tai bọn họ toàn là tiếng vó ngựa như sấm động, trước mắt là bụi đất che trời mù đất, nghe không được, thấy không rõ. Chỉ nhìn thấy trước mắt từng gã kỵ binh uy mãnh lờ mờ đi ngang qua, hình như vô cùng vô tận. Mới đầu thân mình rung rẩy, sau đó tim nhảy lung tung, vậy còn màn tới được gì khác.
Mấy người này đều coi như thấy qua cảnh đời, nhưng bọn họ ra bắc vào nam nhiều năm nào từng thấy qua trận thế như vậy? Hiện giờ trong quan quân có được bao nhiêu kẻ mặc giáp đây, nhưng nơi này có bao nhiêu.
Cũng không biết qua bao lâu, đội kỵ binh giống như vô cùng vô tận này đã đi ngang qua bên cạnh bọn họ, nhưng bụi mù bốc lên lại không có tan mất, người bên đường hoặc đứng hoặc ngồi đều có dáng vẻ ngây ngốc như gà gỗ.
- Mặc nhiều như thế, không nóng sao?
Có người lầm bầm mấy câu lập tức đã biến thành tiếng thét to xé ruột xé gan.
- Mau đi bẩm báo Tiến gia. Nhanh đi bẩm báo. Đông Xưởng tới rồi. Đông Xưởng tới rồi.
- Mã Xung Hạo dẫn bộ hạ tời khỏi Bi Châu, mang theo hai ngày lương khô, tiến vào Từ Châu rồi.
Hôm hai mươi tháng bảy, một khoái mã truyền tin báo khẩn cấp mới nhất tới tay Triệu Tiến, quả nhiên trời không theo lòng người, xem ra Từ Trân Trân và con cái cũng không cần rời đi rồi.
Mặc dù trước đó rất nhiều người bày tỏ quyết chí trung thành, nhưng sau khi Mã Xung Hạo thống lĩnh gần hai ngàn tinh kỵ xuất hiện, trước mặt cảm giác đè nén uy hiếp khủng bố của cánh đội ngũ này, không còn có người nào dám làm bậy. Trước mặt kỵ binh nhứ thế, chút xíu nhân mã vốn dĩ không đáng nhắc tới, trước chúng những vốn liếng tích cóp của thô hào trộm cướp thật sự chẳng coi là gì.
- Bát nước trên bàn cũng bị chấn động rơi vỡ còn tưởng rằng động đất.
- Nhìn xa xa cũng cảm thấy cả người phát run. Bụi đất bốc lên, vô bờ vô bến, không biết đi ngang qua bao nhiêu người. Chó trong thôn trang chúng ta bắt đầu sủa điên loạn, về sau đều không dám lên tiếng.
- Con mẹ nó, lúc nhìn thấy cả người lạnh toát. Nhủ thầm tiết trời nóng bức như thế còn biết lạnh là sao. Qua sau đó mới biết cả người mồ hôi lạnh.