Tuy nhiên sau khi kêu mở cửa phòng nói rõ ý đồ tới, đoàn người Tôn Truyền Đình vẫn rất khẩn trương, mấy gã hộ vệ y mang theo rõ ràng có ý muốn động thủ. Nhiếp Hắc ngược lại được chỉ bảo của Vương Triệu Tĩnh, nhắc nhở trước nói rõ, lão gia nhà mình chính là muốn gặp gỡ bằng hữu, không cần phải lo lắng phòng bị. Nếu như động thủ chớ nói tới chạy không thoát, chỉ cần lan truyền ra ngoài, chức quan Tri huyện Vĩnh Thành này cũng giữ không được. Theo đó cân nhắc, tất cả cũng biết làm thế nào.
- Sắc mặt của cái người tên Tôn Truyền Đình đó rất là khó coi, hơn nữa không bằng lòng tới gặp lão gia, là do Điền tiên sinh kia và mấy hộ vệ bên cạnh khuyên mấy câu mới chịu. Hộ vệ đi theo Tôn Truyền Đình hẳn là nề nếp của quân binh biên thùy.
Nhiếp Hắc cố ý nhắc nhở một câu, sau khi nói xong liếc mắt hìn Ngưu Kim Bảo đứng sau lưng Triệu Tiến, ý tứ thật cũng hiểu rõ. Tôn Truyền Đình có lẽ có chút khuất mắc, song ở nơi này cũng không khơi dậy nổi sóng gió gì.
Đợi Nhiếp Hắc ra ngoài, Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát nói.
- Người này dù sao cũng xuất thân quan phủ. Ngày ấy nhìn thấy rất có khí phách thư sinh. Huynh và Triệu Tĩnh thấy y cũng giỏi. Tất cả không cần phải lộ mặt. Đại Thăng đệ điều một đội người đi biên cảnh chỗ Từ châu và Vĩnh Thành, theo dõi chặt chẽ một chút.
Sau khi sắp đặt xong, bọn Tôn Truyền Đình cũng được dẫn đi qua, Triệu Tiến vừa muốn đứng dậy, Vương Triệu Tiến cười nói.
- Khách đường xa tới bèo nước gặp nhau. Đại ca không cần phải đi nghênh tiếp, tiểu đệ đón người vào là được rồi.
Sáu gia đinh hộ vệ kia tất nhiên không được mang theo vào, vốn dĩ còn muốn cãi cọ mấy câu, có người Triệu Tự Doanh lạnh lùng nói. Các ngươi vào thì làm được cái gì, chúng ta muốn động thủ các ngươi còn ngăn đỡ được sao? Lời nói thật như thế, những hộ vệ này cũng không hó hé gì. Hơn nữa thân vệ Triệu Tự Doanh rốt cuộc bộ dạng gì, bọn họ cũng coi như nhìn đủ gần. Ngoại trừ gia đinh giáp sắt binh khí dài, còn có những người giỏi võ nghệ giang hồ bản lĩnh xuất chúng, mặc kệ là loại nào bọn họ cũng đối phó không nổi.
Tôn Truyền Đình vẫn không có lên tiếng, sắc mặt cũng rất hờ hững. Điền tiên sinh lại nhìn ra được vẻ bực bội trong ánh mắt công tử nhà mình, vì vậy Điền tiên sinh lên tiếng dặn dò trấn an, cùng với Tôn Truyền Đình tiến vào sân.
- Chẳng qua là bọn lục lâm.
Tôn Truyền Đình đi ở đằng sau người dẫn đường, nghiêng người nói với Điền tiên sinh, Điền tiên sinh hơi lắc đầu.
Trong lúc đi vào, Tôn Truyền Đình vẫn luôn đang đánh giá các nơi, bọn hộ vệ và gia đinh Triệu Tự Doanh, bố trí và cảnh sắc trạch viện này. Y nhìn một chút trên mặt đã có vẻ kinh ngạc, chiếu theo cách nghĩ của Tôn Truyền Đình, mặc dù Triệu Tiến này ở kinh thành lộ ra vẻ giản dị như thế nào, ở Từ Châu hành sự bất chấp như vầy lại có thực lực và cục diện bậc này khẳng định là cực kỳ xa hoa dâm dật, thân tín dưới tay tất nhiên cũng hống hách bá đạo. Nhưng dọc đường đi nhìn lại, những điều này cũng không có nhận ra.
Mỗi người đều rất nghiêm trang, nhưng tuyệt không kiêu ngạo, trạch viện rất sạch sẽ nhưng không có một chút nào kiêu xa tráng lệ. Mặc dù là Vương Triệu Tĩnh xuất thân thế gia dòng dõi nhà quan cách ăn vận cũng phải nói là giản dị. Làm tới cục diện lớn thế kia rốt cuộc là mưu đồ gì? Tôn Truyền Đình nhìn thấy những điều này chẳng những không có chút thoải mái, trong lòng ngược lại càng thêm nặng nề.
Mặc dù không có ra ngoài sân, nhưng Triệu Tiến vẫn ở trước cửa phòng chờ đợi, cười ôm quyền thăm hỏi.
- Không ngờ tới ở Từ Châu gặp được Tôn huynh, thật là khách hiếm có.
Đối với Triệu Tiến, Tôn Truyền Đình là một người khách thú vị. Lúc thi Hội ở kinh sư gặp được vốn cho rằng bèo nước gặp nhau, khó có khả năng thấy mặt lần nữa, sao ngờ được vị Tôn tiến sĩ từ Sơn Tây sẽ tới Vĩnh Thành làm Tri huyện, nơi đó chính là sát hông Từ Châu. Càng không ngờ tới chính là, vị Tôn Bá Nha thân là Tri huyện này, không ngờ còn mạo hiểu mất chức đi tới Từ Châu, còn về phần ý đồ tới như thế nào, thật sự là chẳng có gì khẩn yếu.
Triệu Tiến mặc một bộ áo bào ngắn ngang gối trên người, phủ lấy áo giáp võ phục màu đen, đều là vải thô dệt bằng tay. Chẳng qua người dệt không tệ, đường may kỹ càng, nhìn từ xa còn đập vào mắt, sau khi tới gần thì nhìn ra được chất vải. Những thứ này bỏ vào trong mắt trên dưới Triệu Tự Doanh đã là quá quen thuộc, nhưng sau khi Tôn Truyền Đình nhìn thấy lại kinh ngạc. Triệu Tiến cũng không có cả người tơ lụa trơn nhẵn, phối sức duy nhất trên thân hắn chính là một thanh đoản đao ở giữa hông trái, nhìn giống yêu đao cũng không phải loại trang sức phẩm chất thượng đẳng gia đình giàu sang mua được, dường như rất thường được dùng tới.
Nhìn thấy hết thảy cảnh này khiến cho Tôn Truyền Đình càng không nói gì, cách ăn mặc này của Triệu Tiến nói thật ra không bằng nổi đầu mục hộ vệ của Tôn gia. Giáp mặt Triệu Tiến thăm hỏi, Tôn Truyền Đình thậm chí quên mất đáp lễ, có chút thất thố nhìn chằm chằm Triệu Tiến. Y phục này rất vừa người, nhìn thấy vết sờn chỗ cổ tay áo, nói rõ Triệu Tiến cũng không phải tạm thời thay một bộ y phục tới. Thật ra, Tôn Truyền Đình đã biết rõ giản dị mộc mạc này thật sự chính là phong phạm của Triệu Tự Doanh. Từ khi tiến vào Từ Châu tới được Hà Gia Trang, suốt đường điều thấy được điều nghe được đều là như vậy. Nhưng Tôn Truyền Đình không tin, hoặc là nói y không muốn tin tưởng.
Khoảng khắc yên lặng rất ngắn, thật cũng đủ thất lễ lắm rồi, Điền tiên sinh đứng ở sau lưng y lông mày đã nhíu chặt lại, dùng sức huých Tôn Truyền Đình một cái. Theo suy nghĩ của gã công tử nhà mình có khí độ trầm ổn vượt xa người đồng trang lứa, sao ở nơi này lại thất thố như thế.
Một cú huých này khiến cho Tôn Truyền Đình giật nảy mình, tay chân luống cuống có chút xấu hổ ôm quyền đáp lễ nói.
- Mạo muội tới đây, thật sự là làm phiền rồi.
Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh liếc mắt nhìn nhau, đều có chút chẳng hiểu đầu cua tai nheo, song vẫn là mời người vào trong phòng. Tôn Truyền Đình rõ ràng tâm thần có chút đi đâu mất, vừa vào phòng nhìn thấy Ngưu Kim Bảo đứng ở bên cạnh, sợ tới mức thân mình run lên, đợi sau khi ngồi xuống mới coi như khôi phục điềm tĩnh.
- Ngày đó lần đầu gặp ở kinh sư, thật sự không ngờ được... tìm huynh đệ rõ ràng là hào kiệt như vậy. Ngày đó có mắt không tròng, thật là khinh mạn.
Khẩu khí của Tôn Truyền Đình không bình ổn.
Còn chưa đợi Triệu Tiến hồi đáp, Điền tiên sinh đã ho khan một tiếng đứng lên, ôm quyền trịnh trọng khác thường chắp tay nói.
- Triệu lão gia, đại nhân nhà tôi lần này tới là muốn cầu Tiến gia giúp đỡ. Về chuyện quân lương của Vĩnh Thành.
Điền tiên sinh gọn gàng dứt khoát nói xong đòi hỏi, nói là xin Triệu Tiến cho phép, việc công ngăn chặn quân lương nơi đất Vĩnh Thành đối với bên ngoài phải nói là do Tri huyện Tôn Truyền Đình lo liệu, nếu Triệu Tiến bên này cần bồi thường gì cũng xin đưa ra.
Lúc nói lời này, Tôn Truyền Đình có chút ngượng ngịu cúi đầu. Mặc kệ bản thân y nói cái gì muốn nói cái gì, lần này tới xét cho cùng vẫn là muốn xin Triệu Tiến giúp đỡ. Những điều mắt thấy tai nghe suốt dọc đường khiến y cảm thấy điều thỉnh cầu này rất mất mặt. Sau khi Điền tiên sinh nói xong những lời này, tuy rằng sắc mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng cũng hết sức thấp thỏm.
Vượt xa dự tính của hai người Tôn gia, Triệu Tiến trả lời nhanh gọn dứt khoát.
- Được, nếu còn có gì cần giúp đỡ mở miệng càng tiện hơn.
Tôn Truyền Đình vừa muốn mở miệng, lại bị Điền tiên sinh ngắt ngang, gã biết công tử nhà mình lúc này đã mất chừng mực, vẫn là trước hết lo liệu xong hết việc chính đã rồi nói chuyện tốt hơn.
- Triệu lão gia, thỉnh cầu này có chút hổ thẹn. Nếu như chuyện Vĩnh Thành không thu quân lương là Triệu lão gia định ra, làm phiền Triệu lão gia đánh tiếng dặn dò với trên dưới nha môn và Lục phòng Vĩnh Thành lần nữa, bảo bọn họ liên thủ với công thủ nhà tôi, tránh cho tiết lộ chân tướng.
Triệu Tiến cười gật gù, nói với Vương Triệu Tĩnh ở bên cạnh.
- Triệu Tĩnh, nhớ kỹ sắp xếp người đi dặn dò.
Vương Triệu Tĩnh ngồi ở tay phải của Triệu Tiến cười đáp lời. Tới lúc này, ngay cả vị Điền tiên sinh kia cũng ngạc nhiên, sao ưng thuận nhanh như thế. Tôn Truyền Đình tới lúc này rốt cuộc nhịn không được mở miệng dò hỏi.
- Triệu huynh đệ, à không, Triệu công tử, huynh cớ sao phải ngăn trở quân lương. Đây là ý chỉ vương pháp triều đình.
Nói điều này, lại bị Điền tiên sinh dùng ánh mắt ngăn lại. Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh liếc mắt nhìn nhau tiếp theo đó trả lời.
- Tôn huynh nếu như đã xuất thân dòng dõi quan lại, hiện giờ đã làm Tri huyện, thiết nghĩ biết rõ quân lương này tàn hại khắp nơi. Triệu mỗ là người Từ Châu tất nhiên không bằng lòng quê cha đất tổ và vùng đất lân cận bị thứ này gây đau khổ. Cho nên ra mặt ngăn cản một phen, thứ khác ngược lại cũng không nghĩ tới nhiều.
Lời này khiến Tôn Truyền Đình theo đó bình ổn xáo trộn, y ngồi ở nơi đó sau khi trầm ngâm ngắn ngủi lại hỏi.
- Thần tử biên cương thay trời chăn dân, nhưng việc chăn dân ở Từ Châu này Triệu huynh lại làm, cớ này vì sao?
Triệu Tiến cười lắc đầu, mở miệng nói.
- Triệu mỗ là kẻ buôn bán tích cóp gia sản, tình cờ giúp đỡ quan lại trong nha môn làm chút chuyện, nói gì tới chăn dân. Tôn huynh nói thật là quá xa vời rồi.
Không đợi Điền tiên sinh mở miệng ngăn trở hoặc có cử chỉ gì, Tôn Truyền Đình chỉ ở nơi đó gật đầu, không có tiếp tục hỏi nữa, cứ như thế yên lặng chốc lát, Tôn Truyền Đình đứng dậy ôm quyền nói.
- Lần này đa tạ Triệu công tử chiếu cố. Tôn mỗ sau này tất có đền đáp. Tôn mỗ lần này tới Từ Châu đã phá hỏng khuôn phép, phải vội vàng chạy trở về mong rằng ngày sau có cơ duyên tái ngộ.
Lời cáo từ này bất kể như thế nào đều có vẻ đột ngột, tuy nhiên hỏi đáp vài lần, đôi bên cũng quả thật không còn lời nào nói tiếp nữa. Triệu Tiến cười đứng dậy đáp lễ, nói mấy câu khách sáo. Tình cảnh lúc này quả thật khiến người ta cảm thấy cổ quái, tới ngay cả Ngưu Kim Bảo đứng ở nơi đó sắc mặt không động đậy cũng có chút kinh ngạc.
Đôi bên cứ như thế yên lặng rời khỏi phòng, Triệu Tiến cũng không đưa ra khỏi sân, ở cổng đã là lúc cáo biệt. Lúc sắp cáo biệt, Tôn Truyền Đình do dự một chút không màn tới ngăn cản của Điền tiên sinh bên cạnh thanh âm nghiêm túc hỏi.
- Triệu công tử, huynh tài năng lớn bậc này, không biết có chí lớn gì. Nói thử cho Tôn mỗ nghe có được chăng?
Điền tiên sinh âm thầm thở dài, xét đến cùng vẫn là tuổi trẻ cương trường, điều mắt thấy tai nghe ven đường đã đủ để khiến cho người ta đoán ra rất nhiều thứ, hơn nữa những thứ đó đều phạm vào kiêng kỵ, nhưng ở trên địa bàn của đối phương cố tình muốn hỏi cho ra lẽ, đây không phải tự làm mất mặt sao? Thậm chí còn sẽ rước lấy tai vạ.
- Chí lớn? Chí hướng của Triệu mỗ.
Triệu Tiến cũng trầm ngâm chốc lát, lúc này ngay cả Vương Triệu Tĩnh cũng để mắt sang nhìn chăm chú.
Tuy nhiên Triệu Tiến không có trầm ngâm bao lâu đã cười nói.
- Từng có nói qua với gia phụ và thúc phụ qua đời. Mấy vị trưởng bối cũng từng hỏi qua. Triệu mỗ trước nay vẫn một câu trả lời. Muốn ở trong sử sách lưu lại tên mình, khiến cho người đời sau nhớ mãi.
Lời này là dùng cách trong trí nhớ nói ra, Triệu tiến cực ít nói chuyện như thế. Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh mới đầu có chút nghe không hiểu, tuy nhiên ý nghĩa trên từ chữ rất dễ lý giải. Tôn Truyền Đình chầm chậm gật đầu mở miệng nói.
- Cái này chính là ý lưu danh sử xanh. Triệu công tử đại tài đại năng bậc này, nếu như vì nước nhà ra sức, lưu danh sử xanh sao lại là việc khó. Hiện giờ thiên hạ này thoạt nhìn thái bình, thật sự lại là mạch nước ngầm gợn sóng cũng chính là lúc dùng người, chính là lúc Triệu công tử báo đền nước nhà. Gia đinh Triệu công tử nếu như dùng ở nơi Liêu Đông, giặc Thát Kiến Châu có là cái thá gì.
Trên mặt Triệu Tiến mang theo nét cười chỉ gật đầu. Tôn Truyền Đình dõng dạc nói xong, lại nhìn cử chỉ của Triệu Tiến cũng không nói thêm gì nữa chỉ thở hắt ra một hơi dài, chắp tay cáo từ. Ngược lại thái độ của Điền tiên sinh rất là kính cẩn khách khí.