Nhìn bóng hình đoàn người Tôn gia đi xa, nụ cười trên mặt Vương Triệu Tĩnh thu lại, trầm giọng nói.
- Đại ca, Tôn Truyền Đình này giọng điệu ra vẻ ta đây, nhất định là trên đường đã thấy điều gì, đoán được điều gì đó, cứ như vậy thả bọn họ đi sao? Cần thiết hay không…
Triệu Tiến cười nói.
- Nói ra ai sẽ tin? Huống chi bọn họ còn phải cầu cạnh huynh. Nói thêm nữa, cho dù bọn họ nói huynh mưu nghịch làm phản thì có chứng cứ gì. Thư sinh như vậy, vẫn là thả bọn họ đi thôi!
Tôn Truyền Đình tới, từ lúc gặp mặt đến lúc rời đi không tới nửa canh giờ, đối với Triệu Tự Doanh mà nói thật sự là việc nhỏ. Huống chi trong ngoài huyện Vĩnh Thành đều là tai mắt và người bên ngoài của Triệu Tự Doanh, các loại tin tức không ngừng truyền tới hồi báo, cũng không lo lắng những việc mà Tôn Truyền Đình sẽ nói, sẽ làm, dù sao cũng chỉ là một Tri huyện, cũng không có bản lĩnh và khuấy động lớn như vậy.
Khiến đám người Triệu Tiến không ngờ chính là sau khi Tôn Truyền Đình rời khỏi Từ Châu thì ở lại huyện Vĩnh Thành hơn một tháng, sau đó thì điều sang nhậm chức làm huyện lệnh ở huyện Thương Khâu. Huyện Thương Khâu là phủ thành Quy Đức, làm tri huyện của phủ thành thì không được tự tại bằng ở bên ngoài, nhưng tiến sỹ mới nhậm chức Tri huyện nói động là động, mà không cần phải giả vờ giả vịt cần trải quan trường hai ba năm, điều này chứng tỏ Tôn gia trên quan trường có bối cảnh thâm sâu. Tôn Truyền Đình cũng luôn không nhận công lao chặn giữ quân lương Liêu Đông về phía mình mà chỉ một mực trì hoãn đến lúc bản thân được điều động đến Thương Khâu.
Sau khi Tôn Truyền Đình tới Từ Châu, hai nơi sáng tối của Triệu Tự Doanh đều an bài nhân sự và mua chuộc tai mắt ở huyện Vĩnh Thành. Dù sao đại bộ phận việc công của tri huyện đều phải tiến hành ở huyện nha, dưới tai mắt của những thư lại, sai dịch cũng không điều gì giấu diếm được. Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh từng nói “Vĩnh Thành gần hổ, không nên ở lâu”, “Triệu Tiến có tài lớn, chắc chắn dẫn đến đại hoại, dính dáng đến Triệu Tiến, mọi chuyện không được dây dưa đến bản thân, tránh sau này rắc rối”.
Từng lời nói đều đến tai Triệu Tiến, nhưng Triệu Tiến và bọn huynh đệ đối với những điều này cũng chỉ cười mà cho qua. Phủ Quy Đức vốn là ở bên ngoài Từ Châu, Triệu Tự Doanh khống chế được đều là thân hào ở bên ngoài huyện thành, phủ thành, đối với bên trong thành trì cũng lười can thiệp, về sau cũng không có can hệ gì.
Nửa cuối tháng mười qua đi,, chợ búa, chợ muối Từ Châu, còn có chợ lớn ở sông Thanh Giang bắt đầu thời kỳ bận rộn cuối cùng trong năm, đợi đến sau khi đường sông đóng băng, thương nhân các nơi sẽ ít đi một nửa, mọi người đều tận dụng dịp này, nắm chắc trù bị đủ hàng hóa để buôn bán trong tết. Liền ngay cả Vương Tự Dương cũng đưa gấp đôi đội lạc đà và xe ngựa đến Triệu Tự Doanh, trên thảo nguyên đã lạnh rồi, hiện tại đem rượu trắng bán tới đó chính là thời điểm thu lợi nhuận cao nhất. Đối với càng nhiều người hơn mà nói, lúc vụ mùa bận rộn kết thúc, bất kể ngày tháng của một năm này trôi qua như thế nào, lúc này vẫn có một chút thỏa thuê hoặc là nhàn rỗi chẳng còn cách nào khác.
Cũng chính là lúc này, uy lực quân lương mới bắt đầu được hiển lộ ra. Sau khi liên tục gặp hạn hán, mất mùa, Sơn Đông, Hà Nam và phía Bắc của Nam Trực Lệ đã ba năm liên tiếp không gặp thiên tai, đời sống người dân dần dần phục hồi. Trại lưu dân của Triệu Tự Doanh cũng không có người mới đến gia nhập vào. Nhưng lúc mùa đông bắt đầu, các thôn trại ở hướng Sơn Đông và Khổng Gia Trang bên kia lại có lưu dân cuồn cuộn đổ vào, hỏi nguyên cớ thì đều là những hộ nông dân bị phá sản…
Trước mắt đã tới tháng chap, chuyện tổng điều tra ở Từ Châu cuối cùng đã kết thúc. Khấu trừ nhân khẩu các trang viên lệ thuộc vào Triệu Tự Doanh, nhân khẩu trang viên Vân Sơn Tự, Từ Châu có tổng cộng hơn tám vạn một ngàn hộ, ba mươi sáu vạn người. Con trang viên Triệu Tự Doanh khống chế ở chỗ giáp ranh ba tỉnh Tư Châu, Bi Châu, Khổng Gia Trang, cùng với trang viên của lưu dân làm chủ ở gần hồ Lạc Mã, còn có trang viên Túc Châu ở chỗ giáp ranh giữa phủ Phượng Dương và Từ Châu, nhân đinh cộng lại có mười một vạn người. Con số này vừa đưa ra, trên dưới Triệu Tự Doanh, ai nấy đều ưỡn ngực tự hào thêm mấy phần.
Văn lại trong nha môn thuộc một châu bốn huyện của Từ Châu phàm là tham gia vào cuộc tổng điều tra này, ai nấy đều dựa theo nhân khẩu các hộ được điều tra ra mà làm một quyển sổ, hơn nữa đều làm chuyện giống nhau, sau khi về nhà thì giải thích cho con cháu, đem quyển sổ này giữ gìn cho tốt. Triệu Tự Doanh ở đây, chúng ta làm việc cho bọn họ, dùng quyển sổ này sẽ thuận tiện hơn nhiều. Triệu Tự Doanh nếu không ở đây thì đó chính là căn cơ để các ngươi phát tài, địa chủ, nông hộ, ai cũng không có cách nào để giấu diếm riêng nữa.
Đã tới tháng chạp, ở Từ Châu và khu chợ ở cửa sông Thanh Giang vẫn náo nhiệt như trước, nhưng có vài cửa hàng đã đóng cửa, số còn lại đều là thương gia trên đất này mua bán hàng hóa tết. Vào tháng chạp đã bắt đầu có tin tức từ kinh sư sau hai tháng gián đoạn.
- … Thiên tử theo thỉnh cầu của Binh bộ Tả thị lang Dương Ứng, lệnh trưng mộ tám ngàn người ti binh Tuyên úy Vĩnh Thuận Hồ Quảng, năm ngàn người ti binh Tuyên úy Bảo Tĩnh cứu viện Liêu Đông…
Lúc ấy, Hùng Đình Bật đề xuất điều động quân lính thổ ti ở tây nam đi viện trợ cho Liêu Đông, chính sách này khiến cho trên dưới triều đình đều cảm thấy khả thi, nên vẫn luôn duy trì thực thi.
Vương Triệu Tĩnh cười lạnh bình luận.
- Cũng thật sự đáng buồn, trong sổ sách của Binh bộ, binh mã ăn quân lương trong thiên hạ chỉ sợ phải đến cả trăm vạn. Nhưng quan viên văn võ đều cảm thấy trăm vạn quân mã này không nên dùng, muốn trưng mộ điều động những thổ dân man di chưa được khai hóa ở phía tây nam. Càng đáng buồn hơn chính là, những thổ dân man di được gọi là “Sói binh” này đích xác hữu dụng hơn binh mã của Đại Minh.
Hiện tại, mỗi lần dọc thư từ triều báo, Triệu Tiến đều cố gắng hết sức sắp xếp vào lúc nghị sự sớm chiều, bảo tất cả bọn huynh đệ và thân tín tới, mỗi người đều nghe rất chăm chú.
- Kinh lược Liêu Đông Hùng Đình Bật ngày hai mươi tư tháng mười một đã dâng thư tấu rõ phương lược chiến sự ở Liêu Đông. Viết kế sách chế địch gồm có 3 điều: Một là thu hồi những vùng đất bị mất, hai là xuất binh tấn công tiễu trừ, ba là trấn thủ nơi hiểm yếu. Thu hồi, tiễu trừ vẫn là quá sớm, thượng sách là cố thủ, phái trọng binh phòng giữ các nơi hiểm yếu như Thanh Hà, Ái Dương, Phủ Thuận, Tam Xóa, ngã ba sông tích cực phòng ngự, lấy thủ để đánh…
- … Hùng Đình Bật này cũng kể rõ kỹ càng phương lược này, đề xuất rằng, để tiện cho việc hành quân, cố thủ, đối phó với đội quân mười vạn của Hậu Kim cầm chiêu mộ và điều động mười tám vạn quan binh, chín vạn ngựa. Mỗi binh lính mỗi năm cấp quân lương mười tám lượng, mười tám vạn quân cần ba trăm hai mươi bốn vạn lượng. Lại mỗi tháng phải cấp cho mỗi tên lính năm đấu gạo, cần một trăm lẻ tám vạn thạch lương thực. Ngựa mỗi con mỗi ngày ba thăng đậu, chín vạn con là cần chín mươi bảy vạn hai nghìn thạch, cỏ mỗi ngày mười lăm cân, mỗi năm ngoại trừ bốn tháng có cỏ xanh không cần cung ứng, tám tháng còn lại tổng cộng cần phải cung ứng hai ngàn một trăm sáu chục vạn bó, nếu như là bó nhỏ thì phải gấp bội. Những số này đều không cắt giảm được…