Nói điều này có chút nghiêm khắc, Điền tiên sinh giọng điệu chậm rãi nói.
- Ta biết cậu trong lòng có rất nhiều bất bình, nhưng cậu trước khi chưa đạt được chức quan cao, làm hay không làm đều không có chút hữu dụng gì, thậm chí còn hoàn toàn ngược lại.
Tôn Truyền Đình im lặng hồi lâu, cưỡi ngựa đi về phía trước một hồi, lúc này mới thở dài, nói.
- Trước khi trời tối nên đến được Hà Gia Trang.
Càng đi về phía trước, cảnh sắc hai bên đường càng ngày càng đẹp, ruộng đồng gọn gàng, mương máng ngang dọc. Mặc dù lúc này đã qua thời điểm thu hoạch, nhưng cũng thấy được mùa vụ năm nay thu hoạch không tồi, trên đường xe ngựa lớn cũng ngày càng nhiều, bên trên đều chất đầy hàng hóa. Người luyện võ cưỡi ngựa qua lại cũng ngày càng nhiều, khiến hộ vệ của Tôn Truyền Đình càng khẩn trương hơn, về sau mới biết việc này không có dính dáng tới bọn họ.
Tôn Truyền Đình hồi phục tinh thần, cũng có tâm tư để mắt tới xung quanh, nói.
- So với Khúc Lý Phố dường như không náo nhiệt bằng.
Điền tiên sinh gật đầu, đáp lời.
- Nhưng không nhiều bá tính như vậy, thương lái chiếm phần đông.
Bởi vì tâm tình kích động, đoạn đường này cũng không có lòng dạ để mắt xung quanh, cho nên đoàn người không có dừng lại, trên đường không có chậm trễ, thời điểm đến Hà Gia Trang, mặt trời vẫn chưa xuống núi.
Sau khi nhìn thấy bên ngoài Hà Gia Trang, Tôn Truyền Đình và những người bên cạnh không kìm nổi dừng ngựa, sững sờ nhìn về phía trước.
Thị trấn rộng lớn, mảnh đất phồn hoa, nơi ở gọn gàng.
Có người thì thào hỏi.
- Đây có phải thành Từ Châu không? Nhưng tường thành ở đâu?
Không ai để ý lời của hắn, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ai cũng sẽ không tin có nơi không có tường thành bao bọc, không ngờ ở đây lại có nơi như vậy.
Đường phố thẳng tắp, nhà cửa vạch thẳng một đường, thỉnh thoảng có lầu ốc hai hoặc ba tầng, đường phố bằng phẳng rộng rãi, người đi đường, xe ngựa, ra ra vào vào, ánh sáng mặt trời chiều ngả hướng tây chiếu trên mảnh phòng ốc khiến người ta có cảm giác nơi đây được đúc thành từ vàng thỏi.
Xa xa nhìn lại, chỉ có thấy những thứ này, nhưng mỗi người trong lòng đều chấn động, họ nghĩ rằng, nơi có thành trì mới là chỗ tụ tập bốn phương, chỉ có nơi đó mới phồn hoa đông đúc, nhưng cảnh tượng trước mắt dường như là lầu son gác tía dựng giữa tầng không, mọi người nghĩ không ra làm sao xuất hiện, lại như thế nào xuất hiện ở đây.
Một gã gia đinh không kìm lòng được, nói.
- Con bà nó, sẽ không sợ bọn cướp đường thổ phỉ kéo đến, nơi này sẽ bị người ta gột sạch.
Không có tường thành ngăn cách che chở, làm sao ngăn cản được thổ phỉ và binh đao, nơi phồn hoa này chẳng khác đem vàng bạc bày ra giữa đường, đợi kẻ khác đến cướp, bọn thương nhân buôn bán lẽ nào không ý thức được điểm này sao? Làm sao dám yên tâm ở đây buôn bán. Còn có, Vận Hà sau khi đổi dòng, Từ Châu không phải đã suy tàn bằng hết rồi sao? Thế nào hưng thịnh ngăn nắp như vậy? Không có tào vận mang tới nghề buôn bán thuận lợi, chỉ dựa vào thu hoạch trồng trọt, Từ Châu lại là mảnh đất hoang vu như thế, lẽ ra phải khó khăn suy tàn, sao làm được đến mức này.
Có đủ loại suy tưởng, nhưng mỗi người đều nói không thành lời. Thế nhưng những người ở gần Hà Gia Trang cũng thấy cảnh tượng như vậy không có gì lạ. Xây dựng trên đất bằng, dù ai nhìn thấy một thị trấn không có tường thành bao quanh, lại không phải đầu mối trọng yếu của Vận Hà, nhưng lại ngay ngắn tráng lệ như vậy, đều sẽ ngây người ngạc nhiên.
Ngây người không bao lâu, liền có tiểu nhị của khách điếm đi qua mời chào.
- Mấy vị khách quan, khách điếm chúng tôi sạch sẽ rộng rãi, đầu bếp khéo tay nổi tiếng với món thịt dê hầm, đến cả Phong huyện và Bái huyện cũng có người đến ăn, còn uống được danh tửu Hán Tỉnh. Sang đây trú lại đi.
Lại có người đến.
- Xem công tử gia như vậy, trên đường nhất định vất vả rồi, nhà chúng tôi có gian phòng riêng, trong phòng còn có nha hoàn hầu hạ. Hết thảy đều rất thoải mái, muốn ăn gì thì đến Chấn Hưng Lầu bên cạnh gọi món. Đảm bảo ngài vừa lòng.
Tôn Truyền Đình lúc này mới tỉnh trí, lắc đầu giống như thất vọng nói.
- Chúng ta đi khách điếm Vân Sơn.
Chuyến đi này hai đêm trước đều ở khách điếm Vân Sơn, đã thấy nơi đó quy củ, sạch sẽ, tiện lợi, trọ cũng yên lòng. Nhưng không ngờ lời vừa thốt ra, tiểu nhị chào mời khách ở phía dưới đã cười vang, một gã nói.
- Công tử gia, các ngài chắc lần đầu đến Hà Gia Trang. Khách điếm Vân Sơn ở chỗ chúng tôi không tính là tốt nhất, tuy nói không kém, nhưng là một cửa hiệu thuê xe ngựa sửa đổi, chỗ ở không rộng rãi.
Tôn Truyền Đình cũng lười tốn lời cùng bọn họ, mấy tiểu nhị cũng không cố chèo kéo, tự tản đi mời chào đám khách khác. Bọn người Tôn Truyền Đình định đi trên phố xem một chút. Chưa vào đầu phố đã có một người trẻ tuổi bộ dạng như hương dũng đi qua ngăn lại. Đám gia đinh của Tôn Truyền Đình trao đổi ánh mắt, có người cảnh giới, có người móc ra bạc vụn, phòng bị tráng đinh bản địa lừa gạt.
Gã thanh niên kia mặt không biểu cảm, nói.
- Mấy vị khách quan chắc là người mới tới. Quy củ đường phố ở đây không được phép cưỡi ngựa. Hoặc là tìm chỗ trọ gửi lại ngựa hoặc là dắt ngựa vào trong, bằng không sẽ phạt nặng.
Tôn Truyền Đình cau mày, không cho cưỡi ngựa vào trong, đây là quy củ gì, vốn tưởng rằng đây là mượn cớ lừa gạt, nhưng nhìn tất cả mọi người hoặc là xuống ngựa hoặc là đi bộ, hắn liền biết đối phương chỉ là nhắc nhở, liền gật gật đầu, xoay người xuống ngựa.
Bọn họ vừa xuống ngụa, liền có một người trung niên hơn bốn mươi tuổi xán lại gần, cúi đầu khom lưng nói.
- Vị công tử này chắc là lần đầu đến Hà Gia Trang. Chúng tôi ở đây và nơi khác quy định không giống nhau, làm buôn bán cũng có chút điểm mới mẻ, không có người dẫn đường sẽ vô cùng bất tiện. Tiểu nhân Tề Ngũ làm nghề dẫn đường hướng dẫn, từ giờ đến khi trời tối cũng còn nửa canh giờ nữa, một trăm văn tiền tiểu nhân nguyện ý dẫn đường, thế nào?
Người trẻ tuổi ban nãy đi ra nhắc nhở xuống ngựa dừng bước, nhìn bên này cao giọng nói.
- Ở nơi này, bị người ức hiếp, lừa gạt, hay gặp kẻ trộm gì đó hãy tìm đến tiệm buôn Vân Sơn hoặc tiệm buôn Tôn gia đòi công đạo, nhất định sẽ cho ngươi một lời ăn nói.
Tề Ngũ quay đầu cười, mắng một câu.
- Tiểu Liên, lời này của ngươi cũng được đấy, ca ca ta là loại người đó sao?
Đoàn người Tôn Truyền Đình không có gì do dự, liền thuê Tề Ngũ.
Tề Ngũ ban đầu hỏi đoàn người Tôn Truyền Đình muốn buôn bán gì, nói bản thân có rất nhiều mối quen biết, đoàn người Tôn Truyền Đình nói chỉ muốn xem thử. Tề Ngũ cũng không để ý, cười hì hì nói gã biết nơi nào hàng da bán giá cao, trong chợ cửa hàng nào được ưu chuộng, hay nói nếu muốn mua rượu, hắn ở đây cũng đường luồn lách, nhưng lượng không được nhiều, bởi rượu trắng chuyển đến Sơn Tây đều bị Vương đại lão gia bao hết.
Điền tiên sinh cười, nói.
- Ngươi thật có tinh tường, chúng ta từ Sơn Tây đến chính là buôn hàng da và mua rượu.
Đến giờ mọi người cũng hiểu được thân phận của Tề Ngũ, ngoài kiếm tiền dẫn đường, còn tìm cơ hội làm người mối lái.
Nhìn đoàn người Tôn Truyền Đình không có hứng thú tiếp chuyện, Tề Ngũ lại nói mình quen thuộc khách điếm quanh đây, đưa đoàn người qua đó được giảm giá. Sau khi nghe nói khách điếm đã định sẵn, gã cũng không chút thất vọng, cười hì hì dẫn đoàn người đi dạo phố. Theo lời gã nói “trước đây có kẻ làm điều phi pháp, ở đây lừa gạt hãm hại thương khách, nhưng làm một lần đã bị bắt, liền bị đưa đến mỏ than Cảnh Sơn, cả đời không mong ra ngoài được, vì vậy chúng tiểu nhân đều làm buôn bán hết mực quy củ.
Một gia đinh ra vẻ kinh ngạc hỏi.
- Chốn giang hồ lục lâm không quản?
Tề Ngũ nói rất chân thực.
- Tiến gia là đại long đầu bên Giang Bắc Nam Trực Lệ, Triệu Thiên Vương này cũng không phải là để nói không, lão nhân gia ngài lên tiếng, ai còn dám đến gây rối.
- Hai bên ở đây đều là nhà của thương nhân buôn muối, cả năm họ chỉ ở đây hai tháng là nhiều, nhưng đám người này tiền bạc nhiều, rất biết hưởng thụ.
- Thời điểm xây những căn nhà này, Tiến gia lập ra khuôn phép cho họ, chỉ được phép xây hình dáng tương tự nhau trên một khu, đều nói Tiến gia đưa ra quy định điên rồ, nhưng quy cách giống hệt nhau, nhìn lâu cũng thấy thoải mái.
- Các vị nói kẻ vác giỏ kia sao? Đó là người nhặt rác. Trên đường còn có người canh chừng, nếu vứt đồ bừa bãi sẽ bị phạt làm lao dịch. Còn có nhà xí dùng chung để mọi người thuận tiện. Không sợ các người chê cười, Tiến gia ưa sạch sẽ có chút điên rồ, lão nhân gia nói làm như vậy sẽ không có bệnh dịch, chúng ta liền nghe theo thôi, dù sao sạch sẽ cũng thoải mái.
- Đường ở đây phải tốn rất nhiều tiền sức lực. Ở đây còn tạm, chính là đường đá vụn, bên kia dành cho xe ngựa đi, còn có đường lát đá xanh. Gần kề có người làm công của hai thôn trang, hiện chuyên làm nghề tu sửa, bảo vệ đường, thu vào không kém làm ruộng.
- Những trạch viện nhỏ này đều là nơi ở của các trưởng quỹ tiểu nhị ở trong chợ búa. Nhà không lớn, bên trong phân cách thành nhiều gian, dù sao làm công cho người ta, có chỗ ngủ là được.
Tề Ngũ đối với phố chợ này rất quen thuộc, tài ăn nói cũng giỏi, biết gì liền nói, đoàn người Tôn Truyền Đình cũng cảm thấy được mở rộng tầm mắt. Bên ngoài cảm thấy không tầm thường, vào trong vừa nhìn cũng là những trạch viện làng phố có chút sạch sẽ, nhưng nói chuyện mới phát hiện, nơi đây cũng không phải là thị trấn bình thường, Điền tiên sinh nói lời kết.
- Ở đây tất cả đều vì làm ăn buôn bán, vì làm ăn buôn bán tốt hơn nữa.
Đi tiếp, liền nhìn thấy một toà trạch viện lớn, tòa viện này không giống nơi khác. Trước cửa viện có dựng mái che, dưới mái che dựng mấy tấm khối gỗ lớn màu đen, hai thằng nhỏ cầm bàn chải xóa chữ viết màu trắng trên tấm gỗ, xung quanh là một đám giống như văn nhân học sĩ, vác thùng bút mực giấy, một túm phía đông một túm phía tây nói chuyện phiếm, nhìn cảnh này, Tề Ngũ cười, nói.
- Công tử gia, người đến thật đúng lúc, nơi này là một góc của Hà Gia Trang, hôm nay vừa lúc kịp đến.
Nói xong câu này, Tề Ngũ ngẩng đầu nhìn sắc trời, lại cười, nói.
- Ở đây đợi chút là được.
Mọi người thấy không có sao cả, mặt trời ngả hướng tây sắp lặn xuống phía chân trời, ở đây cũng có hơi tối, lại có người từ trạch viện kia lấy đèn lồng ra, Tề Ngũ chỉ chỉ nói.
- Chợ búa và chợ muối tất cả đều do trạch viện này trông coi. Thuộc hạ bên dưới đại tổng quản có mấy chục quản sự phòng thu chi, trên trăm tiểu nhị người hầu, mỗi giờ mỗi khắc đều bận rộn. Nghe nói, ngay cả thôn trang của Tiến gia và mua bán của các nơi khác cũng đều do ở đây làm sổ sách.
- Đại tổng quản là ai?
- Tào Như Huệ, năm đó lúc vẫn còn là người xuất gia, liền bái làm thuộc hạ của Tiến gia. Lúc ấy Tào Như Huệ là tri khách tăng trong chùa Vân Sơn, mọi người đều nói gã không có tầm nhìn, nhưng nhìn xem bây giờ, thật đúng là thần cơ diệu toán. Thuộc hạ của Tiến gia, ngoài đại tổng quản, còn có đại trưởng quỹ Chu Học Trí, vị gia này ở cửa sông Thanh Giang bên đó, nghe nói cục diện còn lớn hơn so với trước mắt.
Nói đến những anh hùng của Từ Châu, mỗi người đều mạch lạc rõ ràng.