Trò vui gì đó bọn người Tôn Truyền Đình không có hứng thú cũng không muốn hỏi kỹ càng, nhưng không có chối từ ngược lại là vừa muốn vào trong thôn, vừa muốn ở đất trống.
Tôn Truyền Đính có suy tính của y.
- Ta muốn xem nhiều, nghe nhiều hơn một chút. Điền tiên sinh hãy quay về nghỉ ngơi. Các ngươi cũng thay phiên nghỉ ngơi.
Xem chừng nơi này thường xuyên có người ngủ ngoài trời, khách điếm hết thảy đều rất mực chu đáo, sau khi nộp không nhiều phí tổn, bọn tiểu nhị liền đánh xe ngựa mang củi khô, cỏ lót vân vân đưa sang, còn dò hỏi muốn ăn uống gì, cũng dặn dò nhất định phải ngăn cách lẫn nhau, chú ý phòng lửa vân vân. Còn có người ăn vận như thợ săn sang bán thú hoang, chẳng qua chỉ là thỏ rừng gì đó, người có con mắt tinh tường nhìn ra được đây là thỏ nhà. Song tất cả cũng không để ý, lập tức mua hết để cho thợ săn thu dọn xong.
Mặt trời xuống núi, ánh mặt trời còn rất sáng rõ, tuy nhiên đã có người đốt lửa trại lên, đặt ở bên trên nồi nấu cơm, còn có người mua rượu trong tay chủ quán. Hò hét nói cười, chung quanh giống như một cái chợ, thi thoảng còn có người thét to hàng hóa và giá cả nhà mình, nói có người nào bằng lòng buôn bán sang đây dò hỏi. Nhưng thú vị chính là, tiểu nhị trong khách điếm mỗi lần qua một khoảng thì gõ chiêng chạy một vòng, lời lẽ hô hoán cũng dễ hiểu. Nói nơi này không ở trong chợ, hết thảy buôn bán trao đổi đều là tự nguyện, Vân Sơn Hành, tiệm buôn Tôn gia không đứng ra bảo đảm, mạo hiểm tự gánh lấy.
Toàn trường lúc này dĩ nhiên huyên náo, nhưng đối với không ít thương lái tâm tình thoải mái mà nói, lại thú vị hơn ở trong điếm. Đám người Tôn Truyền Đình cũng là như vậy. Mấy người đều tới nơi này mua mấy cân thịt dê và bánh nướng, lại mở hai hồ lô rượu trắng, cứ như thế đoàn người ngồi ở trên cỏ lót bắt đầu ăn uống.
- Huyên náo bậc này, cho dù mấy chỗ chợ biên thùy Đại Đồng kia cũng chẳng so qua được.
Tôn Truyền Đình cảm khái nói. Điền tiên sinh cũng là gật đầu. Một vị gia đinh bên cạnh uống hai ngụm rượu lắc đầu nói.
- Công tử gia, trong chợ biên thùy không có khuôn phép. Thát tử, binh biên còn có những kẻ làm ăn buôn bán kia. Ai nấy đều không yên phận, mỗi ngày đều phải chết người. Nơi này tuy nói náo nhiệt lại vô cùng có phép tắc, ngoài sáng trong tối đều có người theo dõi.
Tôn Truyền Đình gật đầu, cảm thán nói.
- Chợ biên thùy Đại Đồng, tướng ngoài biên ải ở bên trong không biết mò nhiều ít. Thương nhân nhiều như thế tụ tập hết cả lại Từ Châu trao đổi, Triệu Tiến này ở giữa thủ lợi, thật cũng chỉ là làm một số mánh lới thu mua lòng người.
Điền tiên sinh im lặng không nói, y biết rằng điều nhìn thấy vào ban ngày khiến cho công tử nhà mình nghĩ nhiều tới bây giờ nhất định muốn tìm lý do nói ra.
Đúng vào lúc này, gia đinh ngồi vây quanh cùng một chỗ ai nấy sắc mặt đại biến. Một người nằm phục xuống đất, mấy người khác đều lo lắng đứng cả dậy thật là làm cho một đống người bên cạnh sợ nhảy dựng. Vị phục xuống đất áp tai nghe ngóng kia, thấp giọng nói.
- Ít nhất có tám mươi người cưỡi ngựa đang tới đây.
- Chẳng lẽ là mã tặc.
Mang theo hai loại kinh ngạc và men rượu giọng điệu Điền tiên sinh nói chuyện hơi lớn một chút.
Nghe thấy câu hỏi kinh hãi của y, bên cạnh vừa yên lặng, lập tức một trận cười vang, sau đó đã có người hỏi một câu hai ngày nay thường xuyên có người hỏi.
- Các người đây là lần đầu tới Từ Châu sao?
Không cần bọn họ tiếp tục hỏi, bên kia tự mình nói ra.
- Đội nhân mã của Tiến gia tuần tra đêm mà thôi. Ở trên mặt đất Từ Châu nơi nào còn có trộm cướp. Ai dám ở nơi này gây chuyện, đó là kiếp trước không có mắt.
Nói thì nói như thế, nhưng mấy người Tôn Truyền Đình lại không dám buông lỏng, lại qua một hồi, không cần quỳ rạp trên mặt đất cũng nghe thấy được tiếng vó ngựa rền vàng từ một phía truyền lại. Bên ngoài khách điếm, có một số khách bắt đầu kinh hoảng cũng có người dường như chẳng lấy làm lạ lẫm, ở nơi đó cười vang.
Đi ra bên ngoài, dù sao cẩn thận cũng không dư thừa, Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh cũng đã đứng dậy, bọn gia đinh vây kín xung quanh, thấp giọng dặn dò đợi lát nữa chạy về nơi nào, đường lui đều đã chọn xong rồi. Đúng vào lúc này, bên trong khách điếm lại có mười mấy tiểu nhị chạy ra, trong tay cầm đuốc lửa, đèn lồng ở nơi đó trông ngóng chờ đợi. Sắc trời lúc này đã tối đen rồi, một gã gia đinh thấp giọng nói thầm.
- Có phải là cục diện khách điếm và mã tặc làm sẵn không?
Điền tiên sinh thấp giọng nói.
- Nhiều người từ nam tới bắc như vậy, có rất nhiều người từ bên ngoài tới không lo lắng, hẳn không phải.
Nhưng nên cẩn thận nhất định vẫn phải cần cẩn thận.
Lại qua một chốc lát nữa, đội nhân mã tới rồi, loáng thoáng trong đó nghe được có người cầm đầu thét to.
- Đội thứ tư và đội thứ năm.
Bọn tiểu nhị cũng có người cao giọng trả lời.
- Công văn tới nơi rồi, nhưng mời báo lên trên công văn một câu cuối cùng.
- Cuối thu trời lạnh.
Một câu trả lời chẳng hiểu ra sao, nhìn đuốc lửa đèn lồng lay động, đội nhân mã dần dần tiến sát lại. Nhìn thấy cảnh tượng này, người vốn kinh ngạc bất an đều đã ngồi cả xuống, chỉ có đám người Tôn Truyền Đình đứng ở nơi đó. Tới bây giờ thật không phải lo lắng trong ngoài cấu kết gì, mà là thuần túy tò mò.
Đến lúc này, bọn gia đinh hộ vệ của Tôn Truyền Đình cũng không phải lo lắng như thế, nhìn xung quanh bốn phía lại thấy được một vài thứ, một người thấp giọng nói.
- Quy củ nơi này của bọn họ thật nghiêm cẩn. Té ra khách điếm đã làm sẵn trù bị, mấy chỗ đều có người cầm sẵn khí giới phòng giữ. Nếu thật có mã tặc cũng chưa chắc chiếm được lợi thế.
Ở trước khách điếm, bọn cưỡi ngựa của đội nhân mã đồng loạt xuống ngựa. Theo dẫn đường của bọn tiểu nhị, dắt ngựa đi về hướng hậu viện, bọn cưỡi ngựa thoạt nhìn rất nhẹ nhàng, có người ở nơi đó lớn tiếng nói cười, có người tùy ý nhìn bọn khách thương trên đất trống.
Một gã hộ vệ của Tôn Truyền Đình nói.
- Những gã này thật không ngờ tốt như thế. Chỉ có điều cũng không kém, khó có được yên cương ngựa đầy đủ hết.
Gã vừa nói điều này, bên cạnh lập tức có người phản bác.
- Đây còn bảo kém sao. Ngươi lấy ra mấy tên thân binh hầu cận Phó tướng, Tổng binh kia tới so hay sao? Đặt ở chỗ Sơn Tây, Đại Đồng cũng coi như hợp chuẩn.
- Các ngươi cảm thấy được bọn họ tuy nói cưỡi ngựa nhưng nhìn dáng vẻ như bộ tốt hay sao?
Bọn gia đinh hộ vệ không ngừng bàn tán, Tôn Truyền Đình ngưng thần lắng nghe, y biết rằng những gia đinh hộ vệ trong nhà phái tới đều là kẻ xuất thân quân lính biên thùy, ngoài bản lãnh không tệ, chuyện trong quân binh cũng đều thấy nhiều biết rộng.
Đúng vào lúc này nghe thấy trong đội nhân mã kia có người hét lớn, lời này thật không phải tiếng Hán, người khác lập tức dùng quan thoại cứng rắn quát trở lại.
- Ngươi quên mất khuôn phép rồi, nói quan thoại.
Vị hét lớn đầu tiên kia rụt đầu lại, vội vàng đổi trở lại tiếng Hán có vẻ chưa thuần thục.
Có gia đinh thanh âm nghiêm túc nói.
- Rõ ràng là Thát tử.
Bọn họ bản thân là quân lính biên thùy, chinh chiến với các bộ lạc Mông Cổ trên thảo nguyên đối với những lời này tất nhiên nghe hiểu được. Ở bên trong đất liền có Thát tử còn làm gia đinh, đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Lần này người lên tiếng nói chuyện chính là Điền tiên sinh, y nhíu đầu lông mày nói.
- Có gì ngạc nhiên quái lạ. Bên trong phủ Thái Nguyên, phủ Đại Đông, trong nhà nuôi Thát tử, người làm chẳng lẽ còn ít. Thát tử làm chủ mẫu chẳng lẽ hiếm có sao?
Gia đinh kia sửng sốt, lầm bầm chốc lát bật cười nói.
- Cũng có lý lẽ đó. Tham tướng, Du kích Thát tử ở Đại Đồng và Tuyên Phủ cũng không dưới năm tên. Mình kinh ngạc lạ lùng cái gì.
Ngược lại đầu mục gia đinh kia kịp nhớ lại một chuyện khác, ở nơi đó trầm giọng nói.
- Công tử gia, Điền tiên sinh, tiểu nhân đã hiểu được khách điếm vì sao phải nuôi ngựa rồi. Chúng là được dùng làm dịch trạm và binh trạm. Ngựa ở nơi đó nghỉ ngơi ăn cỏ lương thực, thậm chí còn để thay ngựa.
Tôn Truyền Đình gật đầu, lập tức sửng sốt, hạ giọng nói.
- Chỉ mỗi một chỗ Từ Châu, chúng đặt những thứ đó là muốn làm cái gì?
- Công tử.
Điền tiên sinh nhắc nhỏ một câu, Tôn Truyền Đình lại tiếp tục hỏi.
- Triệu Tiến này rốt cuộc muốn làm cái gì?
Điền tiên sinh dùng cánh tay huých Tôn Truyền Đình một cái, tăng mạnh giọng điều hơn một chút nói.
- Công tử, nhiều người lắm mắt, có lời gì, ngày mai lên đường nói sau.
Tôn Truyền Đình lúc này mới kịp tỉnh táo, thở hắt ra một hơi dài gật đầu nói.
- Trời không còn sớm, ngày mai còn phải lên đường, đều nghỉ sớm một chút đi.
Sáng sớm ngày hôm sau lên đường, đã cảm giác dược tiết trời chuyển lạnh rồi. Lại nói tiếp từng trải qua hai ngày trước, hôm nay hẳn là không còn gì mới mẻ nữa. Nhưng đám người Tôn Truyền Đình vẫn là bị quan đạo càng thêm náo nhiệt làm cho khiếp sợ rồi. Lần này lưu tâm nghe khẩu âm thương khách trên đường quả thật là khắp nơi đều có cũng không chỉ là bọn họ kinh ngạc, cũng có rất nhiều người vô cùng rúng động.
- Từ lúc Vận Hà bỏ phế, Từ Châu này không phải suy tàn rồi sao? Như thế nào hưng thịnh như vậy.
Lời lẽ đều cùng một ý này, dọc đường đi không biết nghe được bao nhiêu.
Mặc dù đêm qua nói hôm nay bàn bạc, nhưng tất cả mọi người đều không đi nhắc tới chuyện Triệu Tiến muốn làm cái gì, chỉ lẳng lặng đi tới phía trước.