Đòi hỏi hợp tình hợp lý, tín đồ chăm chỉ làm việc, Mộc gia dù sao cũng phải giữ thể diện này, Mộc Thục Lan không tránh được phải đi một chuyến.
Đồng Tử Doanh của Thánh Nữ Mộc Thục Lan tổng cộng có một trăm bảy mươi người, nhưng khi ra thành nhiều nhất chỉ mang được ba mươi người đi, còn hộ vệ thân tín của Mộc Ngô Chân và Mộc Ngô Gia thì phải hơn năm mươi người, còn lại là đám đông đi hai bên. Bố trí này nói là vì an toàn của Thánh Nữ, nhưng rốt cuộc vì cái gì thì trong lòng mọi người đều biết rõ. Đây là phòng bị không cho Mộc Thục Lan chạy trốn, ba mươi thiếu niên dù hung hãn không sợ chết ra sao đi nữa, cũng không đối phó được với năm mươi tay giang hồ lão luyện thân thủ không tồi.
Sau mấy lần máu chảy đầm đìa ngoài sáng trong tối, Mộc Thục Lan không còn lòng dạ truyền tin tức ra ngoài nữa. Hai vị thúc bá của Mộc gia cũng không cần mỗi lần ra ngoài đều phải đi theo, thậm chí còn cho Mộc Thục Lan quyền hạn tự mình làm chủ, lần này Mộc Ngô Chân và Mộc Ngô Gia đều không đến.
Trên đường không có quá nhiều người, Thánh Cô Mộc Thục Lan cũng không ngồi trong bộ liễn tuần du, chỉ ở trong khoang xe ngựa, tránh được rét lạnh lại rất thoải mái, một thiếu niên cường tráng cưỡi ngựa đi bên cạnh xe, thi thoảng tiến lên ghé sát rèm khoang xe nói chuyện.
Người quen thuộc với Thánh Cô đều biết lai lịch của cậu thiếu niên này, đây là con trai độc nhất của Lý Tuần Kiểm ở Vận Hà Lâm Thanh, tên là Lý Ngọc Lương, nhìn bộ dạng chắc nịch cường tráng này, không ai ngờ rằng mấy năm trước đó là một con ma bệnh trắng nhợt yếu ớt.
Tuy nói là Mộc Thục Lan đã cứu mạng của Lý Ngọc Lương, cũng chính Mộc Thục Lan rèn luyện Lý Ngọc Lương thành ra thế này, Lý Tuần Kiểm có thái độ lạnh nhạt đối với Mộc Ngô Gia và Mộc Ngô Chân, nhưng lại rất thân thiết với Mộc Thục Lan, đóng góp và ủng hộ cho Văn Hương Giáo cũng đều là vì điều này.
Tuy nhiên Lý Tuần Kiểm biết giàu có của mình đến từ đâu, nên nắm chắc chừng mực với Văn Hương Giáo rất tốt, cho dù con trai độc nhất hàng ngày đều làm tùy tùng đi theo Mộc Thục Lan, nhưng trong nhà Lý Tuần Kiểm lại nghiêm cấm thắp hương mê tín, hơn nữa Văn Hương Giáo ngoài Mộc Thục Lan ra, những người qua lại cũng không nhiều.
Lý Ngọc Lương hạ thấp giọng nói.
- Mộc tỷ, hiện giờ trong thành luôn thấy kỳ lạ, hình như có người đang giấu chúng ta chuyện gì.
Mộc Thục Lan trong khoang xe lại mỉm cười đáp.
- Tiểu Lương đệ việc gì phải lo lắng chuyện đó, Lâm Thanh Châu này có chuyện gì mà không giấu chúng ta chứ. Tiểu Lương đệ bị tỷ tỷ ta làm cho liên lụy rồi, bởi vì sợ tỷ tỷ biết nên ngay cả đệ cũng phải giấu.
Lý Ngọc Lương rầu rĩ lắc đầu trả lời.
- Tiểu đệ biết hay không biết có can hệ gì, chỉ sợ Mộc tỷ không biết sẽ làm lỡ việc, có tổn hại gì thì sao. Thật đáng hận, đệ còn phải thêm một vài năm nữa mới nhận được chức Tuần kiểm, không giúp được Mộc tỷ cái gì.
- Tiểu Lương đệ có lòng tốt, tỷ tỷ hiểu. Tuy nhiên tỷ tỷ khuyên đệ, về sau ít giao thiệp với Văn Hương Giáo, mánh khóe trong giáo phái cho dù nhìn thì rất tốt nhưng đều là muốn hại người.
- Mộc tỷ đã cứu mạng đệ, lại chiếu cố đệ đến ngày hôm nay, tiểu đệ kể cả phải bỏ mạng cũng không để Mộc tỷ bị người khác làm hại.
- Sao làm hại chứ, họ còn phải mượn chiêu bài này của tỷ tỷ để lừa người nữa kia mà.
Trước mặt mọi người dĩ nhiên phải bày ra vẻ thánh khiết đoan trang, còn khi riêng tư, Mộc Thục Lan mang theo chút khí chất lăn lộn giang hồ, Lý Ngọc Lương lại là người nội tâm sâu kín, nghe thấy những lời này chỉ gượng cười, không nói tiếp nữa.
Tín đồ nhà giàu trong trang đã thắp hương, các hộ bên dưới thường cũng sẽ làm theo, nếu không sẽ không trụ vững. Thánh Cô Mộc Thục Lan tới đây để cầu phúc làm phép, đây không chỉ là chuyện riêng của nhà giàu đó, còn là chuyện lớn của cả thôn trang. Đội ngũ của Mộc Thục Lan vừa ra khỏi thành thì người trong thôn trang đã ra đón, khi cách thôn trang khoảng năm dặm, người tai to mặt lớn của cả trang đều ra nghênh tiếp, một mực cung kính đón người vào.
- Lưu dân trong trang nghe nói Thánh Cô tới, đều vui mừng khôn xiết, còn phiền Thánh Cô đi an ủi trước một hai câu, để họ càng thêm ngoan đạo.
Người đứng đầu thôn trang nói chuyện rất khách khí, Mộc Thục Lan cũng không có nghi hoặc gì, bình thường nhà giàu trong trang này đã cung phụng Văn Hương giáo không ít, làm việc còn tổn hao tâm sức, lần này tới chính là muốn làm một số nề nếp bề ngoài, làm rạng rỡ thêm mặt mũi cho nhà giàu này.
Mộc Thục Lan che mặt bằng tấm lụa mỏng dè dặt đồng ý, nàng lúc này không nhìn ra chút nào khí chất giang hồ nữa, cách nói năng cử chỉ hiển rõ ra mang vẻ uy nghiêm kiêu ngạo, khiến những người xung quanh không dám làm càn, nhà giàu đó và một số người tai to mặt lớn trong thôn trang cả ngẩng đầu lên còn không dám.
Trang viên của nhà giàu đó thật không ít, nếu không cũng không sắp xếp đủ cho mấy trăm lưu dân được. Mộc Thục Lan dẫn đội ngũ tới, ba mươi mấy người trong Đồng Tử Doanh làm cận vệ bên người Mộc Thục Lan nhất định đòi đi theo, những người cầu phúc làm phép cũng phải vào trong, đám người giám sát lấy danh nghĩa là hộ vệ dĩ nhiên cũng không rời xa. Năm trăm lưu dân, còn phía Thánh Nữ tùy tùng cộng lại mới chỉ được một trăm năm mươi, so sánh như thế, tất nhiên không cần lo lắng an toàn gì.
Theo tấn công hai đầu của quân lương và thiên tai, dân chúng vốn còn vất vả sống qua ngày đã cửa nát nhà tan, người còn lại vì một con đường sống mà chạy tới Lâm Thanh Châu, trên đường và mấy ngày nay họ đều lo lắng hãi hùng, đã dần chết lặng hững hờ.
Nhưng khi họ nhìn thấy đội ngũ của Mộc Thục Lan xuất hiện trước mắt thì vẫn bị chấn động kinh ngạc, không ít người thậm chí ngạc nhiên ngẩng đầu, khiến cho nhà giàu dẫn đường kia phải thét to, bảo họ dập đầu lạy lục.
Lý Ngọc Lương chán ngán vô cảm đứng một bên, mấy năm nay cậu ta gần như làm tùy tùng của Mộc Thục Lan, tất nhiên biết chuyện làm phép cầu phúc này thuần túy là diễn trò lừa người. Cảnh tượng như thế cậu ta không biết đã từng xem qua bao nhiêu lần, thực sự không có gì lạ. Nghĩ đến lời cảnh cáo giáo huấn của phụ thân mình bảo cậu ta rời xa Văn Hương giáo, nghĩ đến mỗi lần đều nghiêm khắc hơn lần trước đó. Rốt cuộc mình nên làm thế nào đây?
Trong lúc đang suy nghĩ lung tung thì lại bị ai đó va vào, xoay đầu nhìn hóa ra là đầu lĩnh hộ vệ do huynh đệ Mộc gia phái tới, Lý Ngọc Lương không có chút cảm tình nào với những người này. Chuyện khác không phải nói, Đổng Tử Doanh làm việc cho Mộc Thục Lan, nhưng đã có không dưới hai mươi người chết trong tay những người này. Chưa đợi y mở miệng, đầu lĩnh hộ vệ đó lại ra vẻ vô ý, nhìn ra xa, như thể ban nãy không cẩn thận va phải, miệng lại thì thầm nói.
- Ngươi đi nói với Thánh cô, cảnh tượng này không ổn. Đám lưu dần quỳ bên dưới quá khỏe mạnh, nhìn không giống như những người đói bụng chịu khổ, ánh mắt cũng có gì đó không ổn. Mau đi, nên đi thì hãy đi mau.
Lý Ngọc Lương giật mình một cái, ban nãy khi lưu dân quỳ lạy, y cũng lướt mắt qua, chỉ cảm thấy ánh mắt của một số người không chết lặng hững hờ như trước đây nhìn thấy, nhưng cũng không để mắt nhiều lắm, không ngờ lại có khác thường.
Nghĩ đến đây, Lý Ngọc Lương cảm thấy toàn thân dựng cả tóc gáy, xoay người đang định đi về phía của Mộc Thục Lan thì cổng lớn trong thôn trang đã đóng lại, chẳng lẽ đây cũng là một trong những sắp đặt sẵn?
Vừa mới bước lên trước mấy bước, trong đám lưu dân quỳ bên dưới có một người đứng dậy nói.
- Bọn chúng hẳn đã nhìn ra điều bất ổn rồi, động thủ bắt người thôi!
Lời nói được nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng cử chỉ lại nhanh gọn dứt khoát, vừa dứt lời, đám lưu dân quỳ dưới đất đó đã đứng dậy một nửa, ai nấy đều cầm binh khí trong tay, xông thẳng lên trước.
Chuyện cầu phúc này, tùy tùng hộ vệ đều dùng để làm dáng một chút, đề phòng nhỡ may, nhưng lâu như thế cũng không có điều chẳng may nào, mọi người đã lơi lỏng từ lâu, trong khi đó Đồng Tử Doanh đã sớm có chuẩn bị, lôi đoản đao đoản thích trên người ra, vội vã bảo vệ Mộc Thục Lan vào giữa.
Sự tình gấp gáp, loạn càng thêm loạn, ba mươi mấy thiếu niên đó rút binh khí ra, ý nghĩ đầu tiên của Hộ vệ Văn Hương giáo bao vây bên ngoài không phải là đối phó với đám “lưu dân” vùng lên xông tới này, mà theo đó cho rằng Đồng Tử Doanh muốn làm loạn.
Vội vàng không kịp phòng bị, ý nghĩ sắp gặp kẻ địch cũng là phán đoán nhầm, bất chợt nhiễu loạn lớn thế này, sân viện có to nữa thì trong đó cũng chứa gần ngàn người, giữa đôi bên không có cách quá xa, vùng lên xông tới, trong nháy mắt đã đến trước mặt.
Hộ vệ do Mộc Ngô Chân và Mộc Ngô Gia phái tới cũng đều là những tay giỏi võ giang hồ, nhưng không chiếm được tiên cơ, có người còn không kịp rút binh khí ra, thậm chí cả né tránh cũng không kịp, điều họ làm được bên ngòa chỉ là kinh hoàng thét to.
Đao búa trúng người, máu tươi bắn tung tóe, nhà giàu nọ từng bước lùi ra sau, cả người đều dán sát lên tường, nhưng lại không mất chừng mực. Mấy thân tín của lão mặt mày trắng bệch, toàn thân run rẩy, tuy nhiên còn biết bảo vệ bên cạnh lão, những người tai to mặt lớn khác trong thôn trang bị trận máu tanh bất thình lình này sợ hãi khống chế không đặng thất thố, gào khóc chạy trốn. Nhưng cổng lớn trong thôn trang đã đóng lại, trong lúc hoảng hốt trốn tới đâu được chứ?