Nói tới nói lui, Dương Châu bên này cũng chỉ đành vuốt lỗ mũi nghe theo. Triệu Tự Doanh chính xác là không muốn tạo phản, hoặc giả nói, quả thật không nghĩ tới hiện tại sẽ tạo phản, cũng sẽ không đến Dương Châu ra tay đánh lớn. Nhưng Triệu Tự Doanh đã hoàng toàn khống chế được phần bắc phủ Hoài An, phía tây bãi cỏ hoang bên kia chính là một dãy Hải Châu làm ra muối phủ Hoài.
Sức mạnh gia đinh hiện có của Triệu Tự Doanh thậm chí còn chưa xuất động, chỉ phái người đưa một phong thư đến cho Trương Hổ Bân bên kia, nói Trương Hổ Bân phái ra đội ngũ hai ngàn đoàn luyện hợp thành, mấy con đường trên đất liền hướng ra phía ngoài của đồng muối Hải Châu lập tức đối mặt nguy cơ bị khóa chết. Triệu Tiến không muốn làm căng, hiện tại cũng chưa tới lúc làm đến cùng. Hơn hết các thương nhân buôn muối cũng hiểu đạo lý không nên ép người đoạn tuyệt, ai nấy ngoan ngoãn giao tiền.
Cũng bởi vì đánh cược một phen, bọn thương nhân buôn muối Dương Châu hàng năm phải cho Triệu Tiến nhiều hơn hai mươi vạn lượng bạc, đó còn là một con số gốc.
Lần này Phùng gia Dương Châu không còn là đệ nhất gia trong các thương nhân buôn muối rồi, bởi vì tiền vốn không đủ, cho nên xin Vân Sơn hùn vốn sáu phần, về sau khoản thu vào từ một nửa gia sản này đều là của Triệu Tự Doanh rồi.
Dứt đường phát tài người ta như giết phụ mẫu người ta, vô duyên vô cớ gì cắt đứt một nửa ở trên mình Phùng gia, đó là thâm cứu đại hận phải quyết liều mạng. Nhưng người Phùng gia vẫn nhớ rõ ràng cái đêm mưa máu gió tanh hôm đó, còn nhớ tư binh nhà mình vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo đã tan thành mây khói. Sinh tử ở trước mặt cái gì cũng đều là hư ảo.
Lần này trong sóng gió phong ba, người được lợi nhất ngược lại là các thương gia giàu có của sửa sông Thanh Giang. Nói bọn họ gió chiều nào xoay theo chiều đấy nhưng lại tìm không ra chứng cớ gì. Bọn họ tặng vàng bạc lễ vật cho Mã Xung Hạo, thậm chí bàn bạc chia cắt tài sản của Triệu Tự Doanh, bọn họ đều thừa nhận, thế nhưng lại nói việc này không cách nào không làm, đều là do ở bức bách hung ác của Cẩm Y Vệ mới không làm là không được.
Hơn nữa sản nghiệp của Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang không có bất kì tổn thất nào, người cũng đều bình yên vô sự. Trong chuyện này, các thương gia giàu có cửa sông Thanh Giang còn coi như có chút hữu dụng bên ngoài.
Triệu Tiến không muốn làm đến cùng, cũng không muốn vạch mặt, cho đối phương một lối thoát. Đối với cửa sông Thanh Giang bên này, cũng nhẹ nhàng buông lỏng.
Bất quá rốt cuộc sao lại thế này, trong lòng tất cả mọi người đều biết, cho nên các thương gia giàu có ở cửa sông này cũng rộng rãi bổ cứu. Lúc ấy ngân lượng tặng cho một đội của Mã Xung Hạo kia, bởi vì đại đai số lưu lại ở tại cửa sông Thanh Giang đợi trên đường quay về mang đi, số bạc đó toàn bộ đều đưa bọn đoàn luyện của Lỗ Đại và Lý Hòa trông coi, sau đó tự mình tăng giá tiền khuân vác xe ngựa lên ba lần. Làm như vậy chẳng khác nào biến thành thừa nhận Triệu Tiến thu thuế ở nơi này. Dù sao tất cả vận chuyển ra vào của cửa sông Thanh Giang đều dựa vào hãng xe Vân Sơn.
Ngoại trừ từng món tiền lớn, các thương gia giàu có ở cửa sông Thanh Giang cùng nhau tới Từ Châu, mang theo lễ trọng, sửa soạn thật tốt chúc mừng đại hỷ sự có được con trai của Triệu Tiến.
Trước đây Triệu Tự Doanh lần lượt rút lui co cụm giữa hai địa bàn từ Bi Châu đến cửa sông Thanh Giang, khắp chốn rối loạn, thổ hào và trộm cướp thổ phí đều muốn đánh phất cờ rêu rao. Đến khi các đạo nhân mã Mã Xung Hạo thống lĩnh chia nhau ra tháo chạy, trên mặt đất lập tức được bình yên. Kẻ nên im hơi lặng tiếng thì lặng lẽ rút lui, kẻ nên trốn chạy giữ mạng thì vắt giò lên cổ, lũ lưu dân nạn dân bị kiềm kẹp kia lập tức thành một nắm cát rời.
Sau khi đã nhận được tin bọn Mã Xung Hạo qua khỏi cửa sông Thanh Giang, Triệu Tiến hạ một mệnh lệnh. Lý Hòa suất lĩnh một ngàn đoàn luyện quay về Từ Châu chờ lệnh. Đào Quý dẫn đầu một trăm người đội nhân mã, Trang Lưu suất lĩnh một ngàn đoàn luyện chọn lựa từ tinh nhuệ của Từ Châu thì khởi hành đi hướng cửa sông Thanh Giang. Chuyến xuôi nam ngược bắc này cũng không hề chỉ là điều động, còn muốn dọn sạch loạn cục dọc theo đường, còn có các thế lực nhỏ lúc trước không biết sống chết này, Triệu Tự Doanh một lần xuất động hơn hai ngàn người, nội trong mảnh đất này chắc chắn không có đối thủ.
Lúc ấy Tham tướng Từ Châu Chu Bảo lộc cũng tham dự vào mưu đồ này. Nhưng y bất đồng với người khác, lúc vừa mới bắt đầu đã biết Triệu Tiến không dễ chọc, cho nên dời hẳn cả nhà từ trong thành Từ Châu đi đến ở tại thành Bi Châu, đợi mưu đồ không thành công Chu Bảo Lộc cũng không muốn về Từ Châu nữa. Bi Châu bên này dựa vào Vận Hà đã phồn hoa hưng thịnh, ở lâu dài cũng là lựa chọn không tồi.
Ngay cả thiên tử băng hà đối với đội quân của bọn họ ở Nam Trực Lệ mà nói cũng không xáo trộn nhiều lắm. Trước đó đã chiều lòng hết thảy quan viên quyền cao chứ trọng trong triều, ba năm hai năm sẽ không động đến chức quan của bọn họ.
Thân là đại tướng sai đi trấn thủ, dĩ nhiên vắng mặt ở Từ Châu cũng có chỗ không hợp, thậm chí là xấu hổ mất mặt. Chu Bảo Lộc cũng đều biết, cũng sẵn sàng nhịn xuống, đợi thêm mấy ngày nữa sẽ lại ủy thác người đi tới hòa giải đôi lời, như thế nào cũng cứu vãn được. Nói trắng ra là Chu gia không còn giống với nơi khác, trấn thủ tại Từ Châu lâu như vậy cũng đã được coi là thổ dân trên đất này, giao tình quen biết rắc rối khó gỡ. Nhưng trong gia đinh thân vệ thủ hạ nhà mình, có nhiều người xuất thân là tam vệ Từ Châu, hiển nhiên những người này vốn ban đầu không đi theo chộn rộn, vào lúc bấy giờ không phải bị thương chính là mắc bệnh.
Nhưng sự tình thế gian nào có chuyện toại nguyện tâm ý của mình. Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc không nghĩ tới chính là, một đám người Mã Xung Hạo kia sau khi thoái lui qua cửa sông Thanh Giang, nhà ông ta ở trong thành Bi Châu đã bị vây quanh, giữa ban ngày ban mặt, cả nhà tham tướng Từ Châu cộng thêm cả binh mã dưới trướng ở trong thành đều bị vây kín xung quanh.
Thành Đại Khí tụ tập ước chừng được hơn hai ngàn người, trong đó hơn sáu trăm người cưỡi ngựa, vào thành làm chuyện này. Buổi sáng động thủ, lúc chiều đã đem gần hơn ba nghìn người vây kín rồi, mấy con phố đều là chật như nêm cối.
Người nghe được tin tức đều phải vội vàng chạy tới. Lúc đó chưa lấy lòng Tiến gia, hiện tại có cơ hội thật không được bỏ qua nữa.
Ngay lúc đó Chu tham tướng tức giận đến môi tím bầm, hai tay run rẩy. Thân tín tâm phúc bên cạnh ông ta đều hận đến chửi ầm lên, muốn rút đao ra ngoài đi liều mạng.
Tuy nhiên đi ra ngoài giao thiệp vẫn là hai con trai của Chu tham tướng, vẻ mặt làm lành, vô cùng khách khí nói.
- Tất cả mọi người đều là bà con chòm xóm láng giềng, làm gì đến mức động đao thương. Có lời gì mà không nói chuyện thật tốt, không ngồi xuống bàn bạc được sao.
- Chúng ta là hảo hán Từ Châu Bi Châu, không có loại bà con ăn cây táo rào cây sung như các ngươi. Tiến gia chiếu cố mọi người như vậy, các ngươi lại cấu kết với người ngoài đến hại ngài ấy. Hôm nay nhất định phải thấy rõ nguồn cơn.
Bên ngoài có người rống to nói, tiếng reo hò hòa cùng vang lên. Không ít người cầm đao thương giơ lên kêu to, giống như thanh âm nhỏ sẽ không bộc lộ được lòng trung thành với Triệu Tiến.
Trạch viện trú tạm thời của Chu tham tướng cũng tính là đại viện tường cao, có người ghé sát vào đầu tường nhìn xuống dưới, tới tới lui lui dòm ngó vài lần, lại vội vàng trở về bẩm báo.
- Tướng gia, Triệu Tiến không có phái người đến. Thuộc hạ nhìn hồi lâu, cũng không thấy gia đinh và đoàn luyện của Triệu Tiến gì. Không khéo chỉ là lũ gà đất chó nung bên trong thành Bi Châu gây rối. Không bằng đánh tan bọn họ, đây cũng quá mất khuôn phép rồi.
- Trong tay chúng ta chỉ có bốn trăm người sợ không đủ, bên ngoài đường đều chật cứng hết rồi. Thật phải đánh chui được ra ngoài hay không chẳng nói trước được, không khéo còn sẽ bị chặn lại ở bên trong tiến thoái không được. Tướng gia, thuộc hạ cảm thấy, đành phải thỉnh cầu Hoàng thủ bị Bi Châu sang cứu viện. Đến lúc đó trong ứng ngoại hợp, lũ gà đất chó nung đó lập tức cũng giải tán.
Ngươi một lời ta một câu, Chu tham tướng cũng cảm thấy khả thi, lập tức sai thân vệ gia đinh dưới tay mình chuẩn bị, đồng thời sai người lén đi ra ngoài gọi người, sau đó vẫn chưa yên lòng dặn dò. Đợi tới lúc động thủ, ngàn vạn lần không cần náo loạn lấy mạng người, bằng không sẽ không có cách cứu vãn tình thế. Mọi người nghe thấy vậy chỉ biết chán chường.
Nếu như là Triệu Tự Doanh đến vây nơi này, cho dù là bốn trăm gia đinh sang đây cũng sẽ khó có nổi một người ra ngoài được. Nhưng các đạo nhân mã Bi Châu đến đây ước chừng hơn ba nghìn, kết cuộc lại để cho thuộc hạ của Chu tham tướng lén lút chạy ra ngoài. Càng khốn kiếp hơn chính là, chẳng những cho người này chạy ra ngoài, hơn nữa còn cho y gặp được người đem tin tức trở về.
Lúc trở lại, cả trạch viện đều bao trùm vẻ ảm đạm. Hóa ra vừa rồi Sở thiên tổng đi tụ tập gia đinh sửa soạn khai chiến, lại có hơn phân nửa người "bị thương" hoặc là "ngã bệnh". Kết cuộc Sở Thiên Tổng tức giận đến mắng to, bởi vì mắng quá khó nghe, kết quả những người "bị thương" và "nhiễm bệnh" đều nóng mắt lên. Mọi người rút đao ra giằng co, ngươi mắng ta lòng lang dạ sói không trung thành, ta chửi ngươi không có lòng tốt mang theo mọi người chịu chết.