Mã Xung Hạo lớn tiếng nói.
- Tất cả vất vả chút, thành Từ Châu này hung hiểm nhiều lắm, kỵ binh chúng ta đi vào rất dễ dàng bị người khác đánh lén. Đi về hướng tây thành Từ Châu này mười mấy dặm, có trang viên của Vân Sơn Tự, chúng ta trưng dụng, sau đó hạ trại nghỉ ngơi ở chỗ ấy.
Xung quanh vang lên tiếng trả lời có chút uể oải, Mã Xung Hạo lại nâng cao thanh âm quát.
- Các huynh đệ, sắp tới bắt được Triệu Tiến, chúng ta lập tức sẽ phát tài lớn.
Quả nhiên, lời này giống như mọi khi khiến mọi người lập tức kích động, gần như là tru tréo lên trả lời, sau đó lại có tinh thần tiếp tục hành quân.
Gần hai ngàn kỵ binh tinh nhuệ ngang qua, cố ý lộ rõ thanh thế, quả thật đã chấn động cả Từ Châu. Mặc dù bọn họ không có tiến vào châu thành, nhưng vẫn có rất nhiều người bị chấn động tới. Cộng thêm không ít người ven đường sau khi gặp qua thế quân này về thành tuyên truyền. Vì thế bây giờ trong châu thành lòng người sớm đã bàng hoàng. Tuy nhiên ngược lại cũng có không ít người đối với ngày chết sắp sửa tới của Triệu Tiến vỗ tay khen hay.
Cái trang viên bị Mã Xung Hạo chỉ định để hạ trại kia, vốn chính là thôn trang của Vân Sơn Tự. Sau khi Triệu Tiến nắm được Vân Sơn Tự, thôn trang này cúi đầu sớm nhất, cho nên vẫn luôn đặt như thế không có biến động lớn, chỉ là đổi ông chủ cống nạp mà thôi. Bên trong thậm chí không có gia đinh đoàn luyện trú đóng gì, cũng không có bố trí chỗ ăn ngủ cho lưu dân.
Chỗ như thế tất nhiên không có sức chống cự gì, bọn trang chủ nhìn đại đội kỵ binh như vậy tới đây làm sao còn dám nhiều lời, chỉ đành ngoan ngoãn mở cổng lớn mời bọn quân gia vào.
Các lộ nhân mã kỵ binh khổ cực hai ngày, cuối cùng cũng được tạm thời nghỉ ngơi một chút. Nhưng ở nơi này dù sao vẫn coi như trong đất của kẻ địch, bọn họ tất nhiên không thoải mái tự tại nghỉ ngơi giống như với nơi khác được. Lúc xuống ngựa chỉnh đốn, đầu mục các nhà đã hét lớn bố trí, chỉ định xong lính gác, cũng chỉ định tốt người tuần sát bốn phía.
Tuy rằng nơi này cách Hà Gia Trang cưỡi ngựa chạy nhanh không quá ba canh giờ, mặc kệ nơi này đi bên đó, hay là bên đó sang đều rất gần, song buổi tối rất an tĩnh, cũng không có người kéo sang tập kích quấy rối, ngay cả số người soi mói nhìn trộm cũng ít đi rất nhiều, bọn chúng còn đang theo rất xa, trời mới biết là người qua đường hay là thám tử.
Sau khi trời đêm buông xuống, kỵ binh Mã Xung Hạo bố trí xung quanh trang viên thật đúng là bắt được người, chỉ chẳng qua người này không phải thám tử Triệu Tiến mà là sứ giả Tri châu Đồng Hoài Tử phái tới.
- Nếu như đại nhân bắt được nghịch tặc Triệu Tiến kia, hạ quan chắc chắn dốc toàn lực liên thủ.
Vị sứ già chỉ mang theo một lời nhắn như thế, ngay cả thứ đồ giấy làm tin gì cũng không có, Mã Xung Hạo vốn tâm tình không tệ cũng phải nghiêm mặt. Bởi vì lời nhắn này cũng có điều ẩn giấu, nếu như bắt không được, vậy thì cái gì cũng nói nữa.
Đường đường kẻ đứng đầu một phủ, ở vùng đất khác đó chính là hạng người giống như ông trời, kết cuộc dưới ép bức gian trá của Triệu Tiến sợ hãi rụt đầu thành cái dạng này, hiện giờ đại quân triều đình đã tới cũng không dám tỏ thái độ rõ rệt. Làm quan như vậy quả thật tủi nhục như chó. Mã Xung Hạo ngầm mỉm cười trong lòng.
Lên đường từ Nam Kinh, sang sông tới Dương Châu lại tới cửa sông Thanh Giang lại suốt đường lên phía bắc, ven đường những thế lực đã từng thần phục Triệu Tiến kia nhìn thấy mấy ngàn kỵ binh tinh nhuệ, sau khi biết rõ Cẩm Y Vệ bắt giữ phản tặc, đều phải trong sáng trong tối lấy lòng nịnh bợ, ngoan ngoãn dâng lên vàng bạc nữ tử, bàn bạc chia nhau món lợi về sao, nào đâu còn dám có ý muốn khác?
Lẽ ra Tri châu Từ Châu này, càng nên biết rõ trong tay Triệu Tiến có bao nhiêu chỗ tốt, nhìn đại thế đã định, hẳn nên sang đây nói chuyện cặn kẽ. Kết cuộc lại đưa lời nhắn không thưởng không phạt như thế, cái gì khác cũng không nói tới, thậm chí ngay cả lời khách khí mời đại đội vào thành cũng không có một câu, cung ứng vân vân càng không nhắc tới.
Từ Châu này rốt cuộc có còn là thiên hạ Đại Minh hay không? Loại tình trạng này, chính ngay cả Mã Xung Hạo tâm tình cao ngạo cũng trở nên nghiêm nghị, trong lòng lại chỉ đang nảy sinh ý nghĩ ác độc. Đợi ông đây bắt được Triệu Tiến nhất định phải cáo Tri châu ngươi theo giặc. Đây nếu như không tính theo giặc thì cái gì mới tính đây? Tới lúc đó chớ nói tới chức quan này giữ không được, gia sản gì gì cũng đều không cần nghĩ tới nữa, tất cả ngay cả y cũng cùng nhau chia lấy một phần.
Nghe sứ giả này nói, hóa ra sứ giả Đồng tri châu này phái tới thậm chí cũng không phải sau khi trời tối dùng giỏ trúc từ đầu thành thả xuống, mà là trước khi cổng thành đóng chặt đã rình mò lén lút rời khỏi thành vẫn luôn ẩn nấu ở gần đây, sau khi trời tối mới dám sang. Bọn Đông Xưởng đưa gã đi cố ý hỏi thử nguyên do, câu trả lời cũng rất dễ hiểu. Nếu từ trên đầu thành xuống, tất nhiên sẽ bị Triệu Tiến biết rõ. Thành Từ Châu này rốt cuộc ai là Tri châu đây?
Càng làm cho Mã Xung Hạo và đầu mục các lộ nhân mã buồn bực chính là, trừ sứ giả Tri châu phái tới này, cũng không còn có người nào khác tới. Rõ ràng xung quanh thôn trang kỵ binh đã phòng bị nghiêm ngặt, không có thủ hạ của Triệu Tiến sang đây theo dõi, nhưng vẫn không có người nào sang. Cường hào trên đất này đều tai điếc mắt mù rồi sao? Bình thường bọn chúng không phải nên ba chân bốn cẳng hấp tấp chạy tới khao quân sao? Tại sao thanh thế lớn như vậy đi vào Từ châu kết cuộc bốn phía xung quanh không có một chút động tĩnh nào?
Tuy nhiên, chờ tới lúc đêm càng lúc càng khuya khoắt, ngay cả hộ nông dân vẫn chưa hoàn hồn cũng ngủ rồi ngược lại có lính gác tới bẩm báo bọn người Mã Xung Hạo. Nói là có người xin gặp, lúc này rốt cuộc mới khiến cho một đám đầu mục tinh thần phấn chấn.
Nhưng đợi người xin gặp chạy tới, bọn họ lại trong lòng trầm xuống. Hóa ra vị này vào ban ngày bọn họ đã thấy qua, chính là quản sự trang viên này. Vừa nhìn thấy bọn quan gia, quản sự lập tức quỳ xuống dập đầu còn phát lời thề thốt vỗ ngực, nói mình sớm đã lòng hướng về triều đình chỉ là e sợ uy danh hung ác của Triệu Tiến kia, cho nên mới vẫn luôn chịu nhục ẩn nấu nơi này, chính là đợi lúc vén mây mù thấy trời xanh này.
Gã còn nói sư phụ và sư tổ của mình trước kia đều là cao tăng đắc đạo, từ bi hỉ xả, lại bị tên giặc Triệu Tiến mưu hại, bản thân chỉ đành cúi đầu phục tùng, giữ lấy thân thể hữu dụng đợi tới hôm nay.
Gã nói mấy thứ này, lời thật lời giả gì bọn đầu mục cũng không quá bận tâm, ai để ý những con lừa trọc Vân Sơn Tự các ngươi chứ? Tuy nhiên lời kế tiếp của vị quản sự này khiến treo lên khẩu vị của những kẻ này.
Vị quản sự này vỗ ngực nói, chỉ cần đại quân triều đình bắt được Triệu Tiến, đại thế đã định, gã liền mang theo bọn đầu mục này đi khai quật những bảo tàng bên trong Vân Sơn Tự, chỗ giấu những bảo tàng này, còn có sản nghiệp ẩn nấp ở các nơi hiện giờ của Vân Sơn Tự. Gã toàn bộ đều rõ ràng, dẫn các bị đại lão gia thu lấy toàn bộ lại đây. Gã chỉ cần cái trang viên ngoài thành này còn có hai thôn trang phía đồng kia là được.
Đối với lời nương nhờ của vị này, tất cả cũng vuốt mũi nghe xong, ai cũng biết đây là hạng người thấy gió chiều nào theo chiều nấy, nhìn thấy uy thế hiển hách của đại quân triều đình hiện giờ, muốn từ bên trong chia lấy một chén canh mà thôi. Những lời trong miệng gã nói ra cũng chưa chắc chính xác. Song ngàn vàng mua nhân tài, lúc này có người tỏ thái độ cũng là tốt, cho nên ứng phó trò chuyện đôi câu, bảo vị vui mừng khấp khởi này đi lo liệu.