Đợi lúc ngang qua Dương Châu, con thuyền sang sông phải bù vào chút đồ ăn nước uống, còn có một số người rời thuyền, có khách mới lên thuyền, ở nơi đó phải chậm trễ một ngày. Nhà đò dặn dò với hành khách, nên lên bờ du ngoạn, chỉ cần trước lúc khởi thủy trở về thì tốt rồi, Mã Xung Hạo mang người lên bờ, sau khi nghe ngóng tin tức, lại trở về thuyền.
Sau khi nghe ngóng mới biết được, thành Dương Châu lúc này đã có một chuyện đại sự xảy ra. Vốn ban đầu gia tộc đệ nhất Dương Châu là Phùng gia mấy năm nay vẫn luôn không thuận lợi, ban đêm gặp cướp, gia chủ già trẻ hai đời chết bất thình lình, sau đó gia chủ đương thời hiện nay là Phùng Kim Đức cũng bạo bệnh, hai ngày trước không chống đỡ nổi cũng đi rồi, linh cữu đang quàn ở đại đường. Nhưng khiến cho bá tính Dương Châu mắng chửi chính là, gia chủ kế nhiệm không ngờ không ở nhà để tang ngược lại dẫn người đi Từ Châu gì kia, nói là muốn đi chúc mừng một tên thổ hào trên đất ấy, thật đúng không có lương tâm.
Sau khi nghe được tin tức này, Mã Xung Hạo và Mã Lục cũng không nói không rằng, bọn họ ở Giang Bắc từng gặp Phùng Kim Đức, tuổi tác lớn chút không sai, nhưng thân thể xương cốt rất là cứng chắc, uống rượu chơi nữ nhân mọi thứ đều đang tốt, sao mắc bạo bệnh. Nếu nói thân thể xương cốt người già có hiểm nghèo cũng không lạ lùng, nhưng gắn liền với kẻ kế nhiệm này chạy tới Từ Châu, vậy còn có gì không hiểu.
Mã Xung Hạo ngán ngẩm thở dài.
- Thua luôn cả bàn cờ.
Tuy nhiên trận này y cũng chán nản có chút thành thói quen, cho nên rất nhanh đã khơi dậy tinh thần, trời còn sáng đã trở về trong thuyền sửa soạn nghỉ ngơi.
Mặc dù trên thuyền không có người quen biết, hẳn đã an toàn rồi, nhưng chuyện dính tới tính mạng, mấy người Mã Xung Hạo vẫn là vô cùng cẩn thận. Sáu người bọn họ ở trong khoang thuyền chia làm hai lượt, một lượt ngủ một lượt thức, bất cứ lúc nào cũng giữ cảnh giác, hơn nữa lúc ngủ tuyệt không cởi áo khoác, binh khí cũng không rời tay.
Cả đêm sang sông, nhìn bờ bắc cách đó không xa, thần sắc Mã Xung Hạo trầm ngâm, tâm tình trong lòng đã rơi xuống cực thấp.
Hết mực cực khổ trù hoạch một năm, cuối tháng sáu lên đường, ở bên ngoài một tháng, vốn tưởng rằng tất phải thành công, lại không ngờ rằng kết cuộc như thế này.
Ngay từ đầu bản thân mình là vẻ mặt hưng phấn bậc nào? Ở trên đường mình lại hăng hái bậc nào? Hiện giờ hồi tưởng lại cảnh tượng lúc đó, Mã Xung Hạo đều có chút cảm giác bừng tỉnh như cách cả đời người rồi.
Nếu như lấy được toàn bộ sản nghiệp và tiền tài của Triệu Tự Doanh tới trong tay, mình liền có vốn liếng lớn, sau đó trở về kinh thành, dựa vào món tiền khổng lồ mở đường. Mặc kệ là phe đảng lớn của nội cung hay là người đảng Đông Lâm, đều đắp lên giao tình. Bọn chúng khẳng định cũng phải nương nhờ chiêu trò làm việc và giao tình rộng khắp trong Cẩm Y Vệ của mình lần nữa. Còn có tiền tài quyền thế, tuyệt đối sẽ tin mình lần nữa.
Đợi tới lúc ấy, bản thân mượn thế tiến lên, làm thành từng chuyện đại sự, bắt đầu mở ra chí lớn, làm nên nghiệp lớn, mong cầu giàu sang, tiếng tăm vang dội.
Tới hiện giờ, mọi sự thành hư không, mưu đồ gì đều đã trôi theo nước chảy, mình đã không còn mặt mũi đi nghĩ tới thăng quan tiến chức tháng ngày tiếp theo nữa rồi, ngay cả địa vị bây giờ giữ được hay không trong lòng cũng còn chưa tính toán được.
Chớ nói chi mặc dù đã qua đi sắp có hơn nửa tháng, nhưng những gì thấy hôm lược trận đó vẫn vô cùng rõ ràng như trước giống như chốc lát mới rồi. Mã Xung Hạo nhớ vô cùng rõ, lúc đứng thành hàng ngũ, bản thân y đã sợ, đợi nhìn thấy sừng sững bất động trong mưa, y đã mất hồn mất vía.
Trên đời sao có binh mã như thế? Đại Minh sao có được sức mạnh như thế? Đây còn không phải quan quân, còn không thuộc triều đình.
Lúc nhìn thấy một cánh binh mã này, Mã Xung Hạo trong nháy mắt nản lòng thoái chí, cảm thấy hết thảy chuyện mình làm đều không có ý nghĩa. Có Triệu Tự Doanh còn đấy, mình quay về kinh thành thì thế nào? Bợ đỡ được phe đảng lớn, chắp nối với Đông Lâm thì thế nào? Binh mã đủ để đánh thắng thì thế nào? Nếu như đánh không thắng, vậy vốn dĩ không làm nên được công lao sự nghiệp, vốn dĩ mong cầu không được giàu sang. Có Triệu Tự Doanh này còn đấy, vậy thì mọi việc đều xôi hỏng bỏng không, vạn sự đều vứt hết.
- Lão gia, sắp tới bến đò rồi.
Mã Lục ở đằng sau lưng nói, trong giọng điệu của gã như trút được gánh nặng. Ở Giang Bắc bọn họ vẫn luôn dè dặt cẩn trọng, y như địch quốc, hiện giờ tới Nam Kinh tựu chung hẳn mọi việc không lo âu nữa.
Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo gật đầu cắn răng nói.
- Đợi chúng ta trở về, nhất định phải chém mấy cái đầu, bằng không đám không có mắt này khẳng định muốn lật trời.
Chuyện Từ Châu chưa có làm thành, chớ nói gì tới Quốc Công và các quý tộc khác, bên trong Cẩm Y Vệ Nam Kinh cũng muốn gây sự, cho nên Mã Xung Hạo ở trên thuyền sớm đã sửa soạn chiêu số sấm sét rồi, dư thừa củng cố vững chắc địa vị thuận tiện trút oán khí trong lòng bọn họ ra.
Ngay lúc y còn đang mơ màng nghĩ tới đó xử trí những kẻ ngu xuẩn như thế nào, thân thuyền đột nhiên rung lắc, sau đó nhà đò hét to, thuyền đã cập vào bến sông.
Bởi vì đang buổi sáng, trên bến sông không có bao nhiêu người, cho nên đoàn người Mã Xung Hạo xuống thuyền đều duỗi lưng ngáp dài, cả người đều buông vai thả lỏng, giống như một loại cảm thán lần nữa nhìn thấy mặt trời giữa thế gian này.
Bọn họ đọc đường đi bồn chồn lo lắng đề phòng nửa tháng, sợ một khi không cẩn thận sẽ bị bắt lại ở Giang Bắc, thấp thỏm âu lo lâu như vậy, đây cuối cùng về đến địa bàn nhà mình, Triệu Tiến kia thần thông quảng đại hơn nữa chẳng lẽ còn thò tay tới nơi này được.
Những khách đi đò khác cũng từ thuyền nhảy xuống. Tăng nhân Hà Nam cao lớn kia xuống thuyền, chắp tay lạy tạ ơn nhà đò, vị sĩ tử trẻ tuổi áo xanh kia thì cười rời thuyền, tò mò nhìn bốn phía xung quanh. Bên cạnh lại có một con thuyền nhỏ cập bờ, tuy nhiên trên thuyền chỉ có hai tráng hán xuống thuyền, hơn nữa không có rời thuyền quá xa. Tăng nhân và sĩ tử liếc nhìn con thuyền kia không bỏ sót một vết tích nào, sau đó mới đi về hướng Mã Xung Hạo.
Đúng lúc này, trên bến đò vang lên tiếng kêu sợ hãi, con thuyền ven bờ cũng một mảnh hoảng loạn, lại nhìn thấy một con thuyền lớn cập bờ, dường như không có lề lối gì, nhằm trúng mọi người đều đồng loạt né tránh.
Một tiếng bụp vang lên, mạn thuyền ghé sát tảng đá bến đò, người tinh mắt đều nhìn thấy được boong thuyền đã đụng nứt rồi. Trên thuyền vội vàng buông ván cầu, đã có người vội vàng dắt người chạy xuống, người này không ngờ mặc quan bào phi ngư là Đông Xưởng Cẩm Y Vệ, trách sao hoành hành không ra dạng gì như thế trên đường.
Mọi người nhìn kỹ, con ngựa gã dắt cả người là mồ hôi, giữa mũi miệng phun phì phì đều có bọt mép, người am hiểu đều biết rõ, ngựa này đã gần như kiệt sức, lại mệt nhọc nữa mắt thấy sắp phải chết rồi.
Nhưng Đông Xưởng gấp gáp như lửa bỏng kia lại không màn tới nhiều như vậy, gã dắt ngựa xuống thuyền, sau đó dùng roi ngựa hung hăng quất một cái, thúc giục vật cưỡi xông tới trước, nhằm trúng mọi người vừa mới xuống thuyền trên bến sông vội vàng né tránh.
Chỉ có điều con ngựa kia vốn dĩ chịu không nổi, chạy ra hơn chục bước đã hí vang một tiếng ngã lăn trên đất, co giật miệng sùi bọt mép, mắt thấy đã chết rồi. Đông Xưởng kia lại giống như bất chấp tất cả, cũng không có phủ bụi đất trên người, ném roi ngựa xuống, đứng lên chạy về hướng thành trì Nam Kinh.
Lúc này đã nhìn rõ ràng người tới là ai, Mã Xung Hạo gấp gáp tiến lên một bước một tay đã nắm được tên Đông Xưởng kia. Gã kia theo đó giẫy dũa một cái, khàn giọng hô.
- Ai to gan như thế ta có việc quan mười vạn dặm hỏa tốc, làm trễ nãi phải chém đầu.
Sau đó, gã vừa quay đầu lại, liền nhìn rõ ràng người giữ chặt gã rốt cuộc là ai.
- Đại nhân?
Trên mặt gã tràn đầy kinh ngạc.
- Là Mã đại nhân.
- Là ta, tiểu Chu. Rốt cuộc là chuyện gì vội vã như thế.
Mã Xung Hạo điềm tĩnh hỏi, xuất phát từ cẩn trọng, tuy rằng đã tới được ranh giới an toàn Nam Kinh này, nhưng y vẫn là muốn biết nhiều thêm một số tin tức.
Thật khéo Đông Xưởng này Mã Xung Hạo quen biết, lại là một thuộc hạ của mình ở kinh sư, hơn nữa có được chiếu cố của mình, không biết có việc gấp gì tới nơi này. Kẻ không màn tới gì này, nhìn y phục rách nát, trên mặt toàn là bụi đất, suốt đường khẳng định không có ngừng lại.
Đông Xưởng bị gọi là Tiểu Chu lúc này mới có chút sực tỉnh, tuy rằng không biết tại làm sao Mã đại nhân ăn vận một bộ y phục dân thường nhưng tình nghĩa cũ ngày xưa còn đây, cho nên gã cũng không định bụng lừa gạt đối phương, dù sao y sớm muộn là kẻ phải biết.
Hít sâu mấy hơi, sau khi khôi phục tâm tình, gã nhìn trái nhìn phải, ghé sát vào thấp giọng nói chuyện, cổ họng đã hoàn toàn căm bặt.
- Đại nhân, vạn tuế gia băng hà rồi. Chính là vào ngày hai mươi mốt tháng bảy quy thiên. Hiện giờ thái tử lên ngôi, sửa đổi niên hiệu là Thái...
Mã Xung Hạo chỉ nghe được nửa câu đầu, cả người giống như bị sét đánh trúng đứng ở nơi đó ngây dại. Tiểu Chu kia sau khi nói xong nhìn thấy Mã Xung Hạo giống như tượng đất không có cử động cũng không màn tới nói cặn kẽ gì nữa, chỉ nhẹ nhàng giãy thoát, ba chân bốn cẳng chạy về hướng thành Nam Kinh.