Nói trở lại, cho dù không có danh nghĩa gì, gần hai ngàn kỵ binh tinh nhuệ này bày ra đấy, ai không sợ, ai lại đủ sức mạnh ngăn trở. Đừng nói là đánh, cho dù nhìn hơn hai ngàn tinh kỵ chạy ngang, đều sẽ cảm giác được tinh thần và thể xác run rẩy.
Nhưng hết thảy phán đoán và so đo hiển nhiên rõ ràng, hợp tình theo lẽ thường ấy, ở Từ Châu trước mặt Triệu Tiến, toàn bộ không có bất kỳ chỗ hữu dụng nào. Mặc dù chủ lực đôi bên không có mặt đối mặt đụng chạm nhau, nhưng Mã Xung Hạo nhìn thấy Triệu Tự Doanh hiểu rõ đại đội tinh kỵ sắp tới lại trầm ổn sửa soạn chiến đấu, ở trong mưa to gió dữ sấm sét vang rền, nhìn thấy quân trận như núi.
Sau khi nhìn thấy, hiểu rõ, Mã Xung Hạo đã biết phe mình không còn bất kỳ cơ hội nào, thanh thế lớn hơn nữa, tiếng tăm ép người hơn nữa, bọn họ cũng chỉ là hổ giấy. Mọi người tới được nơi này, là vì ỷ thế hiếp người, bắt người phát tài không tốn binh đao, mà không phải muốn đao thật thương thật đánh nhau một trận, bù vốn của mình vào, không bằng lòng có thương vong gì, chớ đừng nói chi là có khả năng toàn quân bị diệt.
Mấy câu bình phẩm ca ngợi của Triệu Tiến khiến bọn huynh đệ bên cạnh kinh ngạc, lại khiến cho vành mắt Mã Xung Hạo đỏ lên. Loại đầu lĩnh Xưởng Vệ cáo già gian xảo như y, lại vào lúc mấu chốt đầu nhập bậc này, xảy ra chuyện biến đổi sắc mặt như bây giờ cũng không nên có, nhưng cũng hợp tình hợp lý.
- Tiến gia xem ra đã hiểu rõ. Hiện giờ ở nơi Nam Kinh, khắp chốn Giang Bắc, những kẻ đó không biết sẽ mắng chửi tiểu nhân thế nào. Tiểu nhân ở mọi chốn khẳng định đã biến thành trò cười. Nhưng việc thất bại lần này trách không được tiểu nhân, chỉ trách sao Tiến gia không tầm thường. Ai ngờ được Tiến gia có cục diện như nay, có thực lực thế này, uy thế bậc ấy. Tiểu nhân chỉ là nghe qua, lại chưa từng thấy qua. Gặp được đội quân hổ lang Tiến gia thống soái bậc này, việc này đã biến thành tội danh không chiến mà lui rồi. Nếu như không phải Tiến gia ở đây, tiểu nhân đã làm thành công mọi chuyện rồi.
Mã Xung Hạo càng nói càng trở nên kích động.
Nói xong những lời này, trong phòng trở nên yên ắng. Thi Bình Ngao vốn đứng ở bên cạnh nghe được rất kỹ lưỡng, vào lúc này lại cười khổ cúi đầu. Sau khi Mã Xung Hạo nói xong cũng để mắt tới vẻ yên ắng này, tức giận bất bình trên mặt cũng trở thành cười khổ và chán nản, làm tư thế như muốn quỳ xuống. Chỉ là đầu gối vừa cong Triệu Tiến lại đứng lên đỡ y dậy nhìn y cười ra tiếng. Triệu Tiến vừa cười, người trong phòng cũng nhịn không được bật cươi. Mã Xung Hạo cũng là đỏ mặt tía tai.
- Ngươi nói không sai, sở dĩ ngươi không làm thành công, là vì gặp phải ta. Từ lúc ta phát giác, tới lúc ngươi bắt đầu làm, ngươi trù hoạch chu toàn, mượn đại thế bức ta không dám làm bậy lại đưa tin tới nhiều phe cánh, gom đủ một cánh nhân mã đủ lấy đà tiếng tăm để ngươi nâng cao thanh thế. Sau đó giữ vững suốt một đường bắc tiến, mãi tới được Từ Châu. Từ đầu đến cuối ngươi đều làm được rất tốt. Ngươi ở bờ sông Nam Kinh kịp thời xoay đầu trở lại, dám mạo hiểm tới Từ Châu nương tựa, nói rõ đầu óc ngươi rất thông suốt, biết mình muốn cái gì, biết mình phải làm thế nào.
Triệu Tiến cao giọng kể rõ, lúc mới đầu trên mặt Mã Xung Hạo còn có loại thần sắc hổ thẹn, Triệu Tiến càng nói, vẻ mặt Mã Xung Hạo càng nghiêm túc.
- Ngươi hiện giờ không còn chỗ để đi rồi. Chỗ Nam Kinh đang bắt ngươi. Người đứng sau của ngươi ở kinh sư kia tự lo cho mình không xong, ngươi đi cũng chỉ có một con đường chết. Trong thiên hạ cũng chỉ có một nơi che chở được ngươi, chỉ có một nơi này để cho ngươi sống thoải mái chút. Lưu lại làm cho thật tốt đi.
Sau khi Triệu Tiến nói xong câu này, ngồi trở về.
Đến lúc này, Mã Xung Hạo mới dùng đại lễ bái dài, dập đầu mấy cái vô cùng trịnh trọng trên đất, Triệu Tiến ở nơi đó nhận lãnh, sau đó xoay người nói.
- Tiểu Dũng, Mã Xung Hạo và mấy người y mang tới trước hết đi theo đệ. Làm từ gia đinh lên, cứ chiếu theo quy củ.
Lưu Dũng vâng dạ, Triệu Tiến nói tiếp.
- Nếu như Mã Xung Hạo an bài thám tử ở chỗ chúng ta không phát giác được, nghĩ cũng rõ đã tìm ra được sơ sót và sai lầm chúng ta không màn tới. Bảo Mã Xung Hạo đi theo đội Nội Vệ sàng lọc một lần trong ngoài Từ Châu.
Bên này lại đều vâng dạ, Thi Bình Ngao đứng ở một bên mặt không chút cảm xúc, trong lòng thật có chút thương cảm. Đường đường Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh, võ tướng phẩm cấp cao chánh tứ phẩm, tòng tam phẩm như nay chỉ làm một gia đinh nhỏ bé. Mấy chục ngày trước còn suy xét thế nào bắt được Triệu Tiến, mưu đoạt sản nghiệp và cục diện Triệu Tự Doanh. Nhưng hôm nay lại quỳ sát đất ở trước mặt đối phương có được chỗ của một tên gia đinh, thật đúng là trước khác nay khác.
Với đối đãi này, Mã Xung Hạo lại vẻ mặt tươi cười, vội vàng tạ ơn, trước hết làm đại lễ với Triệu Tiến, sau đó làm đại lễ với Lưu Dũng, coi như tham kiến thượng cấp.
Ngay sau khi tin tức Mã Xung Hạo muốn đầu nhập vào truyền tới, Triệu Tiến và người bên cạnh biểu lộ ra ý nghênh đón. Đợi mấy ngày lý giải sơ qua, sau khi biết người nhà Mã Xung Hạo không ở Nam Kinh, đón rước tới bên này, tất cả biết rằng chuyện này hầu như là kết cục đã định rồi.
Mã Xung Hạo này quả thật có bản lãnh. Bức ép Triệu Tự Doanh luống cuống tay chân, tới cuối cùng sắp sửa trở mặt khai chiến, đây chính là bản lãnh làm nên chuyện. Nhưng thái độ mọi người đối với Mã Xung Hạo vẫn có chút khó chịu. Y chỉ có ngay từ lúc đầu thoáng giống như là tướng bại quân, lúc còn lại, hoàn toàn chính là gia đinh mới vào Triệu Tự Doanh. Điệu bộ này làm cho người ta có chút không thoải mái, giống như từ lúc vừa mới bắt đầu Mã Xung Hạo đã lưu lại cho mình một con đường lui. Suy tính tới kết cuộc này, hiển nhiên mọi người đều biết rõ đây không có khả năng.
Sau khi bái kiến, Mã Xung Hạo bị dẫn xuống, một gã gia đinh không có bổn phận đứng ở trong phòng này nghe nói chuyện. Triệu Tiến xoay về hướng Thi Bình Ngao, mở miệng nói.
- Ta đã viết thư cho Lục Toàn Hữu, người nhà của ngươi mấy ngày nữa hẳn là tới được Từ Châu. Thi tiên sinh, ở chỗ ta thiếu mất người đọc sách biết làm việc. Chúng ta giao thiệp qua nhiêu lần như thế, ngươi lại là thân tính của Phó tướng Lang Sơn, bản lãnh nghĩ ắt không kém cỏi. Bằng lòng lưu lại chỗ của ta làm việc thì đi theo Tào tiên sinh làm quản sự nghe sai bảo. Không bằng lòng lưu lại, ngươi tự đi cũng được, thiếu hụt lộ phí vân vân cứ mở miệng.
Nghe lời này khiến Thi Bình Ngao rất là kinh ngạc, vốn tưởng rằng đối phương cũng sẽ an bài cho mình một chỗ cấp thấp, lại không ngờ rằng ưu ái với mình như thế.
Dường như nhìn ra nghi hoặc trong lòng của y, Triệu Tiến khoát tay nói.
- Ngươi nghe lệnh mà thôi, lại không có gì sai. Tự mình đưa ra chủ ý là được, đi hay lưu lại tùy ý.
Thi Bình Ngao lại là ngạc nhiên, y làm phụ tá tâm phúc của Phó tướng Lang Sơn rất nhiều năm, đầu óc tất nhiên không chậm, tuy nhiên lúc này thật phải trầm ngâm hồi lâu.
- Đa tạ Triệu công tử. Không, đa tạ ý tốt của Tiến gia, lúc nào tại hạ cũng không biết đi nơi nào. Từ Châu lại là nơi thái bình khó có được. Tại hạ muốn trước hết làm việc để tiến thân, đợi hội họp với người nhà, sau khi bàn bạc xong đường đi thì định đoạt có làm tiếp hay không.
Lời Thi Bình Ngao rất chậm, nhưng nói rất thành khẩn.
- Được lắm. Trước đi theo chỗ Tào tiên sinh, có gì cứ việc nói thẳng, có gì cần Tào tiên ính sẽ giúp đỡ an bài cho ngươi.
Triệu Tiến trả lời nhanh chóng dứt khoát, Thi Bình Ngao vội vàng thi lễ tạ ơn rồi thi lễ với Tào Như Huệ, chẳng qua đây là lễ tiết vãn bối gặp mặt tiền bối, đôi bên so ra khá bình đẳng.
Bên kia Thi Bình Ngao cũng cáo từ rời khỏi, Chu Học Trí ngồi ở bên dưới muốn nói lại thôi, trên mặt Như Huệ mỉm cười lại trầm mặc, chỉ có Vương Triệu Tĩnh tức giận nói.
- Người đọc sách thật là rắc rối. Đại ca tha tính mạng của y, cứu cả nhà y, cho y một con đường thoát. Lại còn xách bên này, xét bên nọ. Còn không biết có cái gì đáng khoe khoang kiêu ngạo đây.
Lời này cũng chỉ có Vương Triệu Tĩnh nói ra được, Triệu Tiến cười cười, hắn cũng hiểu rõ Như Huệ và Chu Học Trí ý nghĩ không sai biệt lắm.
Triệu Tiến cười nói ra tính toán của mình.
- Thi Bình Ngao xuất thân là người am hiểu việc quân. Chẳng qua nề nếp của chúng không xứng với bọn ta. Nhưng Thi Bình Ngao lại đối với binh mã các nơi Giang Bắc rõ như lòng bàn tay. Thân là sư gia tâm phúc của Phó tướng Lang Sơn, nơi quản hạt của Phó tướng tất nhiên hiểu rõ, mà ngay cả địa phận cai quản của Tham tướng Từ Châu gần kề khẳng định cũng biết rất rõ. Hoặc là nói, phân bố binh mã cả Nam Trực Lệ, hư thật trong ngoài, y đều rất mực rõ ràng. Đây là chỗ hữu dụng của y. Lưu lại được, nhiều thêm một người đáng dùng tới lẽ dĩ nhiên là tốt. Không lưu lại được, họp cũng tốt chia cũng tốt. Những lời này y cũng nên nói.
- Tiểu Dũng, mang theo Mã Xung Hạo và thuộc hạ của y, tra xét thật tốt các nơi chúng ta đang trông coi. Người chốn giang hồ thì nhẫn nhịn được, nhưng Văn Hương Giáo vạn vạn lần không được lưu lại. Nhất định phải tra xét nghiêm mật.
Lưu Dũng đứng dậy, nghiêm nghị dạ vang.
Triệu Tiến hít vào một hơi, ngồi ngay ngắn ở nơi đó nói.
- Từ lúc mọi người rút về tới hiện giờ đã hơn hai tháng rồi, các đoàn các đội lưu lại thêm mấy ngày. Chuyện chốn giang hồ, làm ăn buôn bán phải mau chóng trở về trông coi. Ta chỉ nói với mọi người một câu, không được bởi vì chuyện lần này kiêu ngạo, vẫn phải chiếu theo quy củ mà làm. Người bên ngoài không tuân thủ quy củ của chúng ta, trước giờ thu dọn bọn chúng thế nào, hiện giờ thu dọn giống như vậy. Nhưng không cần quá đáng. Ta nói nhiều thêm một câu nữa. Chúng ta hiện giờ vẫn là con dân của Đại Minh, còn chưa tới lúc phất cờ tạo phản, hết thảy chừng mực chính ngay ở trong mấy câu nói của mình.