Lần này không có Văn Hương Giáo ở bên trong xúi giục, mọi người không biết đi nơi nào về đâu, chỉ đi như thế chẳng biết tại sao phải đi, rất nhiều người mới nửa đường đã bị giữ lại, cũng có người chết đói dọc đường, người may mắn còn lại đều đi tới các nơi ở Từ Châu.
Nhưng Từ Châu cũng không phải là thiên đường giữa nhân gian, không phải nói cứ kẻ nào đến thì sống sót được. Các chỗ chợ người, mỗi ngày đều phải đốt xác chết, nếu như không có người thu nạp mua đi, người già, phụ nữ, trẻ em không có cách nào chỉ dựa vào cháo loãng toàn nước sống sót.
Cũng may Vân Sơn Tự cùng trang viên khắp nơi cần có người làm công, vẫn đang không ngừng thu nạp người, đều nói đất đai Từ Châu cằn cỗi, nhưng sau khi đào mương dẫn nước tưới tiêu hoa màu, đất đai màu mỡ thu hoạch hẳn không quá kém. Bao nhiêu lưu dân các nơi vì để sinh tồn đang đào mương móc đất, đào than rèn sắt ở bên trong mỏ than quặng sắt Giang Bắc, lúc này mới khiến Từ Châu nhìn không quá thảm hại.
Nhìn cảnh tượng như thế, mọi người không ai không nhớ tới lòng tốt của Triệu Tiến, nếu hắn không ngăn được quân lương thảm họa bằng trời này, chỉ sợ bây giờ dân chúng tự bán bản thân ở mọi nơi là bách tính Từ Châu rồi, phần ân đức này đúng thật là quá nặng rồi.
Trừ điều đó ra, những cái khác lại không có gì khác biệt, làm việc kiếm cơm, có lúc nhàn rỗi còn muốn uống mấy ngụm rượu, mấy căn tửu trang danh tửu Hán Tỉnh trong thành buôn bán cũng không tệ.
Từ sau khi Hà Gia Trang trở nên hưng thịnh, kẻ có tiền bên trong thành Từ Châu phần lớn đều đi bên đó. Phồn hoa, an toàn, thuận lợi, hơn nữa lại cách Triệu Tự Doanh không xa, nịnh nọt hoặc giả xem phong cảnh cũng dễ dàng. Kẻ ở lại trong thành chẳng qua là không đi được. Nói ví như nha môn tri châu, chẳng hạn Tham tướng đóng giữ, hai nơi này cũng mua nhiều rượu.
Nhất là tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc kia, võ phu thích rượu mạnh, tiêu tốn vẫn luôn không ít, nếu như không phải danh tửu Hán Tỉnh này một mực không hạ giá, có lẽ số lượng bọn họ uống còn lớn hơn nữa.
Tửu trang thành tây Từ Châu, chưởng quầy tươi cười đón tiếp.
- Sở tam ca, hôm nay lại gánh rượu sao?
Mấy tửu trang bên trong thành, mấy người thạo nghề cùng mấy hộ gia đình đều muốn tới nhà này mua, bởi vì nhà này đích thị là rượu của tửu phường lâu năm, tuy nói rằng khác biệt không lớn, nhưng tất cả mọi người đều cảm thấy rượu nơi này là nồng đậm chính hiệu.
Một tráng hán mặc áo bào ngắn thường ngày đi vào, đi theo phía sau là bốn người ăn mặc giống nhau. Người được gọi là Sở tam ca đấy khá khách khí với chưởng quầy, chỉ gật gật đầu một cái, quét mắt mọi nơi, buồn bực nói.
- Danh tửu Hán Tỉnh muốn hai vò ba mươi cân đấy, đậu khô lột bỏ vỏ cho mười cân, gói kỹ, tự chúng ta mang ra xe.
Sau khi nói xong, vị Sở tam ca này móc từ ngực ra một thỏi bạc vứt lên trên quầy. Chưởng quỹ vội vã nhận lấy, dùng bạc đặt lên cân, sau đó theo giá bán cắt vụn thỏi bạc trả lại. Chưởng quỹ cùng bọn tiểu nhị đều bận bịu, cười nói ân cần không ngớt, tuy trong lòng cũng đang rủa thầm. Ngày xưa vị Sở tam ca này đến mua rượu tính khí cũng không xấu như vậy, cũng nói cười vài câu, lúc đưa bạc cũng đưa tới tay, bây giờ mũi lại hướng lên trời như vậy.
Nhưng dù có nói một ngàn nói một vạn thì người ta cũng là người bỏ tiền mua hàng, không có đạo lý nào còn bảo người ta phải tươi cười, mọi người trong lòng rất có nắm chắc. Đây đều là do đám khốn kiếp Đông Xưởng Cẩm Y Vệ kia, cả ngày nói cái gì trọng tội âm mưu tạo phản, đám thân vệ gia đinh của tham tướng cũng không khách khí như trước kia.
Khoảng mấy ngày nay cũng có tiểu nhị sợ hãi bỏ việc, chưởng quỹ cũng không ngăn lại, phía trên đã sớm dặn dò, muốn rời đi thì cứ cho đi, ngoài cửa còn biết bao người chờ cơm ăn còn sợ không có ai dùng sao?
Nhưng đi nhưng không quá lâu lại quay trở về, đây cũng không có cách nào, Từ Châu bây giờ ngoài sản nghiệp của Triệu Tự Doanh, nào đâu còn có chỗ làm công. Bọn cường hào thân sĩ ngay cả tá điền cũng không muốn dùng, dân chúng chạy nạn ở khắp nơi tới có miếng ăn là ra sức làm việc, cần gì phải dùng những người dân đất này tiêu tốn lớn như thế. Nhưng lúc đi sảng khoái, nhưng trở về lại không dễ dàng như vậy, chỗ bị người thay rồi, cũng sẽ không giữ chén cơm lại cho một mình ngươi, huống chi tất cả cũng đều được tăng thêm tiền công.
Mấy người gia đinh của tham tướng đi theo Sở tam ca kia tới ở đó ầm ĩ lên.
- Khát nước, khát nước, mua nhiều như vậy, chưởng quỹ còn không đưa chút.
Tửu trang này cũng đúng khuôn phép, người khác từng tới chiếu cố buôn bán, dù thế nào cũng đưa chút lợi lộc, chẳng hạn như uống vài bát rượu, gia đinh thân binh tham tướng cũng muốn tới đây mua rượu, cũng chỉ là vì muốn uống mấy ngụm rượu trắng này thôi.
Chỉ có điều giá cả của danh tửu Hán Tỉnh khá đắt đỏ, sẽ không để cho người uống chùa quá nhiều, hơn nữa không mở miệng nói là không đưa. Nhưng bây giờ bên đó nói, tất nhiên sẽ không chậm trễ, bọn tiểu nhị cười hì hì bưng tới một mâm gỗ, bên trên có năm bát nhỏ, trong bát rót đầy rượu, một đĩa canh thịt nấu với đậu phụ.
Thấy rượu đến, cả Sở tam ca cũng cầm lên, cầm lấy canh thịt nấu đậu, từng ngụm uống hết, sau khi uống xong, đám người hà một hơi, một người chưa thỏa mãn nói.
- Rượu ngon, mỗi lần uống cũng không uống đủ, chính là giá quá đắt đỏ, đám người chúng ta lấy đủ quân lương, nhưng cũng không có khi nào uống đã đời.
Có người nói lớn.
- Chưởng quỹ, đưa đến thêm một bát, đưa đến một bát, đưa đến một bát.
Mỗi lần tới mua rượu đều có cảnh tưởng như vậy xảy ra, chưởng quầy vẫn như cũ vừa cười vừa nói.
- Chú em rượu này bán rất đắt, đưa tặng mỗi người một chén đã là phá vỡ khuôn phép rồi, tặng nhiều hơn nữa thì thật sự không tốt cho lắm, chỗ ông chủ sẽ trách tội xuống.
Nói như thế cả chục lần, trong cả chục lần ấy sau khi chưởng quỹ nói xong, bọn thân vệ tham tướng mua rượu đều cười mắng mấy câu, rồi cứ như thế mà rời đi.
Nhưng lúc này đây lại không giống thế, một gã thân vệ không buông tha mà nói.
- Mang đến đây một bát, mang đến đây một bát.
Chưởng quỹ có chút khó xử, Triệu Tự Doanh rất nặng khuôn phép, kiểm kê tra sổ sách lại chặt chẽ, tự mình nếu phá hỏng khuôn phép, rất dễ bị để mắt tới. Y cười giả lả giải thích một lần, nghĩ thầm đối phương nếu muốn cứng cỏi nữa thì tự mình móc tiền mua một bát là được rồi, dù sao cũng là khách quen.
Chưa từng nghĩ đến giải thích một lần nữa, thân vệ kia lại thẳng thừng trở mặt, xách mâm rượu trên bàn đập tới hướng chưởng quầy, chỉ vào y mà mắng.
- Ông ở đây tốn bao nhiêu ngân lượng, uống của ngươi nhiều một bát ngươi cũng không bằng lòng. Con mẹ nó, bản mặt thật không biết xấu hổ. Đừng ỷ vào Triệu Tiến kia coi trời bằng vung kia. Tiểu tử kia sắp bị tru di cửu tộc rồi, các ngươi còn càn rỡ cái thá gì.
Mâm gỗ bay tới, chưởng quỹ theo đó né qua một bên, mâm gỗ kia nện lên một vò. Vị này dù sao cũng là xuất thân là thân vệ, lực tay không hề nhẹ, đập nát cái vò, sau đó mấy vò rượu xếp chồng phía trên cũng rơi xuống. Chưởng quỹ và tiểu nhị đằng sau luống cuống chạy đi đỡ. Kết cuộc là vẫn không có đỡ được, vỡ tan tành trên mặt đất, bên trong tửu trang nồng nặc mùi rượu.
Sắc mặt chưởng quỹ, tiểu nhị trong tửu trang đều thay đổi. Chưởng quỹ đón khách kia nhìn về phía Sở tam ca. Gã là tiểu đầu mục trong đám người này, nghe nói thúc phụ là Thiên tổng thống lĩnh thân binh tham tướng, địa vị không hề thấp, gây chuyện đến mức này, rõ ràng cũng không quản.
Sở tam ca nhìn mấy thân vệ này rồi nhíu mày lại, sau đó lập tức khiển trách.
- Tiểu tử ngươi càn quấy cái gì, một bát rượu liền nổi điên lên sao?
Nói được phân nửa, đầu lưỡi lại biến đổi, quay sang cười nói với chưởng quỹ.
- Ngươi nói xem rượu này không phải là lãng phí rồi sao? Nếu cho bọn huynh đệ chúng ta uống nào có chuyện sai quấy này, hôm nay thực xin lỗi.
Gã hời hợt nói, mấy thân vệ tham tướng bên này cũng vô cùng thoải mái, cười ha há hô hố rồi đi ra ngoài. Nhưng như vậy chương quỹ không chịu nổi rồi. Hai vò rượu sáu mươi cân, giá gần hai lượng bạc, tiền công cả năm mới được bấy nhiêu. Nhìn đám người đi ra ngoài, y bước nhanh ra khỏi quầy đuổi theo, lúc đối phương sắp đi ra tới cửa bắt được y phục của Sở tam ca.
- Đạp nát hai vò rượu thì phải bồi thường…
Mới nói được nửa chừng, liền bị tên Sở tam ca kia xoay người giãy thoát, vung tay tát một cái. Chưởng quỹ bị đánh nhất thời sửng sốt, Sở tam ca một cước đá người lăn nhào ra đất.
Chưởng quỹ tửu trang bị đánh đau tức hai bên sườn, ngồi dưới đất chỉ vào đám thân vệ tham tướng nói ngắt quãng.
- Các ngươi... các người dám đánh người...
Sở tam ca nhổ nước bọt lên mặt đất, nhíu mày nói.
- Đánh ngươi thì sao. Đám đồ không bằng chó như các ngươi dựa cái tên đáng chết kia coi trời bằng vung. Bây giờ còn không biết rụt đầu lại. Nếu là ngày trước, ông đây đã cầm dao làm thịt ngươi ai dám nói gì.
Bọn tiểu nhị vốn tinh thần kích động đều đi ra khỏi quầy, nhưng nhìn thấy bọn thân vệ tham tướng ngang ngược như vậy, lại không dám nhúc nhích. Người vừa quẳng cái mâm gỗ kia xoay người đi trở lại, đi tới trước mặt bọn tiểu nhị tửu trang. Những tiểu nhị kia điều lui xuống, thân vệ này dùng nắm tay không ngừng đánh vào ngực tiểu nhị đứng gần nhất, vừa đánh vừa dữ tợn cười nói.
- Thế nào? Muốn động thủ? Cũng muốn cùng Triệu Tiến tạo phản sao?