Lưu Dũng và Chu Học Trí sau khi trở lại Từ Châu, cửa sông Thanh Giang còn có thư đưa tới, nói là thương nghiệp cửa sông Thanh Giang không ngờ cầm ngân lượng đi tới chỗ võ quán Triệu gia, xin những hán tử giang hồ kia giữ gìn quy củ và nề nếp của chợ lớn. Lỗ Đại và Lý Hòa thống lĩnh bọn hộ vệ đoàn luyện nơi đó cũng bị tìm tới, thương nghiệp nói rất rõ ràng. Những hộ vệ đó đều là để phòng giữ cho thương gia trong chợ lớn, tất cả cũng đều được cho ngân lượng, hộ vệ đoàn luyện kia chỉ có trọng trách bảo hộ chợ lớn Thanh Giang.
Chu Học Trí đánh giá cũng rất cay nghiệt.
- Người làm ăn buôn bán thật không coi trọng đại nghĩa gì. Bọn chúng chỉ xem trọng ngân lượng. Giá cả hài lòng bọn họ cái gì cũng bán được.
Chiếu theo tin tức chỗ cửa sông Thanh Giang truyền về, vốn ban đầu chỗ chợ lớn Thanh Giang là muốn vứt bỏ hoàn toàn Triệu Tự Doanh sang bên, nhất là sau khi Thạch Mãn Cường dẫn đoàn thứ hai rời khỏi.
Nhưng Thạch Mãn Cường vừa đi, cửa sông Thanh Giang lập tức trở nên hỗn loạn. Nơi này vốn chính là chỗ hạng người chợ búa giang hồ mò vàng, trước kia có Triệu Tự Doanh trấn giữ ở nơi này, giáo huấn máu chảy đầm đìa bày ở trước mắt, tất cả cũng không ai dám lộn xộn làm bậy. Nhưng Triệu Tự Doanh vừa đi, tất cả đều cảm thấy một vùng địa bàn rỗng không, ai cướp được thì chính là của kẻ đó.
Đánh nhau loạn ẩu, giết người, phóng hỏa. Các loại án kiện hung tàn bắt đầu xảy ra, trong chợ lớn Thanh Giang vẫn luôn an toàn cũng xảy ra trộm cướp và bọn tiểu nhân bày ra cục diện lừa gạt. Vốn đã mời Bổ khoái sai dịch huyện Sơn Dương tới trông coi, ngược lại thông đồng với nhau, kết cuộc sau khi kéo tới cục diện càng loạn hơn.
Tạo nên một nơi khá là tốt đẹp chính là một vòng xung quanh chợ lớn. Những sản nghiệp dưới danh nghĩa Triệu Tự Doanh kia vẫn luôn rất thái bình an toàn. Nguyên do rất đơn giản, nếu như làm ăn buôn bán cho Triệu Tự Doanh tiền của, như vậy Triệu Tự Doanh phải gánh vác. Mấy người Thành Đại Hổ, Ngụy Mộc Căn và Nhiếp Hắc đều là hạng người lòng dạ độc ác, mới bắt đầu đã ra tay hung tàn thu dọn mấy kẻ ngoi đầu lên, sau đó đều ngoan ngoãn rồi.
Sau khi nhìn thấy tràng diện như vậy, thương nghiệp Thanh Giang nhanh chóng thay đổi cách làm, chỉ cần không chậm trễ nhà mình kiếm tiền làm giàu, tạo phản hay không tạo phản ai thèm đếm xỉa tới.
Mảnh đất cửa sông Thanh Giang này chỉ cần bọn thương nhân giàu có cùng thái độ này, những người khác cũng sẽ không có dị nghị gì, bởi vậy bọn họ chấp thuận và ủng hộ thế lực Triệu Tự Doanh lưu lại, vì vậy cửa sông Thanh Giang vẫn còn giữ vững an bình.
Nhưng các nơi khác lại không giống, một dãy đường từ cửa sông Thanh Giang tới Bi Châu này hiện giờ đều loạn thành một cục. Ban đầu tất cả mọi người cúi đầu trước Triệu Tự Doanh, ngoan ngoãn làm việc kiếm tiền. Nhưng bây giờ Triệu Tự Doanh vừa đi tất cả hiển nhiên phải tranh giành cao thấp. Nhất là chỗ Dương Châu, từ Phùng gia tới các thương nhân buôn muối lớn bên dưới đều đang gầy dựng lại võ lực tư binh của mình. Bọn họ cũng muốn có địa bàn của mình, tranh đấu chém giết lẫn nhau, khắp chốn đều khổ khôn tả xiết.
Chớ nói tới những bá tánh hộ thương nhân yên phận làm ruộng kia, tới ngay cả bọn hương thân thổ hào cũng cảm thấy nuốt không trôi. Từ lúc đầu có Triệu Tự Doanh ở đây, vốn rằng không cần lo lắng trộm cướp, cũng không cần sống mái chém giết gì. Nhưng hiện giờ cần phải kết trại tụ tập tráng niên, sửa soạn chiến đấu hoặc là hộ vệ bất cứ lúc nào. Mỗi một tráng niên chính là một người làm công, cả ngày vũ đao động thương, còn phải ăn no uống ngon, chậm trễ việc đồng áng còn tiêu tốn không ít, dù ai cũng không chống đỡ nổi.
Chớ nói tới khắp nơi, ngay cả quan phủ cũng đều sứt đầu mẻ trán. Không có Triệu Tự Doanh quả thật dễ dàng tác oai tác quái lần nữa, những án kiện so với trước kia chất chồng quá nhiều. Hơn nữa có Triệu Tự Doanh làm gương, trong mắt một lũ hào bá bên dưới vốn dĩ không có quan phủ, cùng lắm thì bày ra xe, ngựa đấu một trận, ai sợ ai nào.
Chốn Bi Châu còn được, có thế lực nằm bên ngoài của Triệu Tự Doanh trấn thủ, hơn nữa Tham tướng Từ Châu cũng đổi chỗ trú tại bên này, không có người nào dám làm loạn. Nhưng các nơi giữa Bi Châu và cửa sông Thanh Giang lại đều có rắc rối lớn, nơi này trưng thu quân lương vốn khiến cho lượng lớn nạn dân và lưu dân đói rách tản mát khắp nơi. Bây giờ đám hào bá đấu đá lẫn nhau, ngoài con cháu trong nhà ra thì còn thu nạp lượng lớn lưu dân nạn dân coi như làm tiên phong.
Người càng đông, nhiễu loạn càng lớn, vùng đất xung quanh ba huyện Tuy Ninh, Túc Thiên và Đào Nguyên chốn chốn khói lửa, giống như thùng dầu bên cạnh đống lửa, lúc nào cũng có khả năng bốc cháy.
Lại mục sai dịch mấy nơi này trong ngấm ngầm lại mong những điều tốt của Triệu Tự Doanh, có con cọp lớn như vậy, đầu trâu mặt ngựa gì cũng không dám lộn xộn, làm gì có chuyện giống như bây giờ.
Có người già từng trải nói như vầy.
- Có gì đáng tiếc chứ. Đợi Triệu Tiến bị dẹp rồi, tất cả đều như cũ. Những năm trước kia mọi người sống thế nào, bây giờ không sống được nữa sao?
- Làm gì có như cũ, giá lương thực ở cửa sông Thanh Giang vẫn cứ tăng. Đây đều ngoài tháng bảy rồi, còn qua một tháng nữa là phải thu hoạch rồi, những năm trước sớm đã giảm giá, nhưng bây giờ vẫn chưa rớt xuống.
- Thiệt tình ngươi còn làm sai dịch đấy, ngươi không biết cái gì sao? Những thương nhân muối đó vẫn đang thu mua lương thực, giá lương thực làm sao mà giảm xuống được chứ.
Bắt đầu từ tháng ba, từ Dương Châu dọc theo Hà Bắc lên Bi Châu, trong sản nghiệp thương nhân buôn muối hai bên tuyến đường này, đều bắt đầu tích trữ lương thực và các vật liệu khác, những tiệm muối và kho muối đều chất đầy các loại vật tư, người thạo nghề nhìn cái là biết, đây là thiết lập binh trạm.
Cũng có người của quan phủ cảm thấy không đúng đi hỏi, không ngờ lại bị người của Cẩm Y Vệ chặn lại. Nếu như Đông Xưởng đều cảm thấy được, thì không có người nào đi lo nữa, dù sao việc lùng bắt dò hỏi phạm pháp là chức trách của Cẩm Y Vệ, bọn họ đều nói thế này rồi, người khác còn hao tâm làm gì.
Triệu Tiến nói với các huynh đệ ở trên giáo trường.
- Trong thành Từ Châu cần để hai Liên, lại thêm sáu trăm đoàn luyện, cộng thêm người giúp đỡ nữa. Thời điểm mấu chốt kéo ra một nghìn năm trăm người chiến đấu không phải trở ngại lớn, đây là còn chưa tính những người đứng về phe chúng ta nữa. Có cỗ sức mạnh này, ít nhất giữ được thành trì mấy ngày, hoặc là chiếm đóng một cổng thành. Thật thì cũng không quá lâu, đại đội lập tức sẽ đến.
Có thân vệ cõng hẳn theo giấy viết bút mực và hòm gỗ, Vương Triệu tĩnh gọi một tiếng, lập tức rút ra giấy và bút mực, hòm gỗ làm mặt bàn, ghi chép ngay lại.
Trần Thăng nói.
- Bố trí hai người Triệu Hoàn, Triệu Tùng qua đó. Dù sao hai đứa nó quen thuộc trong thành, cái tên Triệu Thập Nhất nhà huynh cũng vô cùng thông minh.
Triệu Tiến gật gật đầu, giọng điệu lại đột nhiên trở nên nghiêm túc.
- Mấy người các đệ trước ngày kia nhất định phải đón người nhà đến Hà Gia Trang bên này, bảo các chú bác không nên cố liều mạng, đều hiểu cả rồi chứ?
Mọi người đều dạ rang, kỳ thực lời nói này chủ yếu là nói cho Trần Thăng nghe. Bởi vì cha y Trần Vũ rất quật cường, nói ông nội ngươi ở Từ Châu không dễ dàng gì làm được cái gia nghiệp này, cha muốn ở lại đây canh giữ, ai cũng không cho động vào. Mọi người cũng đều hiểu, đây là tổ phụ của Trần Thăng qua đời, Trần Vũ vẫn không khôi phục được.
Nhưng nếu Trần Vũ rơi vào tay Cẩm Y Vệ, thì sẽ rắc rối lớn cho Triệu Tự Doanh, nếu như rắc rối này tránh được, vậy Triệu Tiến phải nghiêm khắc đốc thúc.
Nói cho rõ ràng một chút, sở dĩ phải để gần nghìn nhân mã trong thành Từ Châu chính là để thành Từ Châu không rơi vào tay người khác, bởi vì người nhà các gia đinh của Triệu Tự Doanh phần lớn đều cư trú trong thành Từ Châu, điều này kỳ thực là đạo lý giống với Trần Thăng.
Người nhà của các huynh đệ có chỗ đi dù sao cũng không nhiều, để chỗ Từ Châu vệ thu dung chút là tốt nhất, những người nào không có chỗ đi chỉ đành ở lại trong thành, chúng ta có nghĩa vụ để bọn họ bình an.
Triệu Tiến giọng buồn bực nói, bọn huynh đệ đều gật đầu.
Mọi người đứng ở trên đài gỗ nhìn xuống, mấy đoàn sắp thành trận hình chỉnh tề, đang đứng nghiêm trang đợi lệnh, vừa tập hợp không lâu thì đã nghiêm nghị như núi. Triệu tiến và các huynh đệ nhìn về các đoàn đội gia đinh, đều không kìm lòng mà dâng lên niềm tin.
Triệu Tiến tiếp tục bố trí.
- Từ hôm hay hai ngày luyện một lần, cơm nước phải no đủ, phải có thịt, các ngươi đều phải kiểm tra binh giáp trang bị người tự mình thống lĩnh. Triệu Tĩnh, Tào tiên sinh, hai người phải tập hợp ba nghìn đoàn luyện, phụ trách đồ quân nhu và lương thảo của đại đội, tiền bạc vật tư chỉ cần ghi chép rõ ràng, nên dùng thì dùng. Nếu ba nghìn đoàn luyện này không đủ, các ngươi đi thuê dân phu.
Vương Triệu Tĩnh hỏi.
- Đại ca, đoàn luyện Từ Châu chúng ta điều động dùng được nhiều như vậy, sao lại phải đi thuê dân phu?
Triệu Tiến trả lời.
- Bởi vì chúng ta sớm muộn cũng sẽ dùng đến dân phu, trước tiên học xem cách dùng thế nào, từng trải qua cũng tốt.
Mọi người ngẩn người, lập tức đều cười. Như Huệ lắc đầu nói.
- Lão gia còn thực là biến khó thành dễ, cục diện trước mắt này lại vẫn lo học tập và tích lũy.
Trên mặt Triệu Tiến cũng nở nụ cười.
- Cũng phải nghĩ lâu dài chút, đều đi bận rộn đi.