Mồng một tháng chín năm đầu tiên Thái Xương, thiên tử Thái Xương mất ở cung Càn Thanh, dương thọ ba mươi chín tuổi, tại vị một tháng.
(Trong sử ghi là năm tháng là tính từ lúc Vạn Lịch hoàng đế truyền ngôi cho thái tử Chu Thường Lạc, còn ở đây tính từ lúc Thái Xương đăng cơ, chính xác là một tháng)
Hoàng đế mới làm được chưa tới một tháng đã chết rồi. Gia Tĩnh hơn bốn mươi năm, Long Khánh mười năm, Vạn Lịch lại hơn bốn mươi năm. Người trong thiên hạ đã quen thiên tử phải ngồi trên ngôi vị rất lâu, mặc kệ vị thiên tử đó rốt cuộc làm nen việc hay không. Nhưng một tháng đã băng hà rồi vẫn là khiến người ta cảm thấy khó bề nghĩ tới. Nếu như tin trước truyền chậm một chút, tin sau mau một chút, nói không chừng chuyện hoàng đế Vạn Lịch và hoàng đế Thái Xương băng hà sẽ đưa tới cùng lúc.
Vua nào triều thần nấy, tân hoàng đế đăng cơ, không thiếu được phải nhét thân tín vào chỗ hiểm yếu trong ngoài triều. Còn hoàng đế Vạn Lịch mười mấy năm cuối cùng hầu như hững hờ với triều đình, không biết trống bao nhiêu chức quan. Sau khi Thái Xương đăng cơ, Nội các cũng bổ thêm bốn năm Đại học sĩ, chớ nói chi các nơi khác. Nhưng hiện giờ lại như tiếng sét giữa trời quang, không khéo phải thay đổi.
Tất cả đọc được ý vị ẩn chứa trong thư Vương Hữu Sơn đưa đến đều phải khóc dở cười dở. Các phe phái đấu đá, ông ta vốn đã phải bị lần thứ hai bãi quan về quê rồi, chưa từng nghĩ đột nhiên xảy ra biến cố này, hết thảy lại phải làm từ đầu, chức quan này rõ ràng còn làm tiếp được.
- Nói với phụ thân đệ, hiện giờ chúng ta chân chính làm được, với chủ ý của huynh, tự bảo vệ mình không lo lắng. Nói phụ thân của đệ nên về thì trở về, chúng ta càng an toàn, mạo hiểm ở kinh sư lại càng lớn. Cẩn thận làm đầu.
Triệu Tiến dặn dò Vương Triệu Tĩnh như thế, song hai người bọn họ cũng biết rõ, Vương Hữu Sơn muốn làm cái gì, tiểu bối thật quyết định chẳng đặng đường.
Hoàng đế băng hà, vui chơi yến tiệc vẫn phải nghiêm cấm, đối với người bình thường lại không có dính dấp gì. Từ Trân Trân ở nơi nhà nàng bên Cảnh Sơn vẫn chưa có trở về. Tộc nhân và quản sự, quản gia các chi của Từ gia như nay đã chết hơn trăm, vả lại trừ diệt này còn đang tiếp tục. Cả Từ gia hồn vía lên mây, sợ bóng sợ gió, kẻ trong lòng có điều ác giống như con kiến trên chảo nóng, sợ một ngày nào đó không biết chừng sẽ phải "ốm chết" hoặc là không cẩn thận ngã vào trong lò nấu sắt.
Cũng có người âm thầm nói cay độc, nói không phải người một nhà quả nhiên không vào cùng một cửa, đôi vợ chồng này sát nghiệt đều nặng như nhau cũng không biết tích chứa một chút âm đức cho con trai, con gái của chúng. Lời càng không tử tế hơn cũng có, gọi thành là "Từ bà bà". Lời này chính là dẫn tới mưu nghịch rồi, người Triệu Tự Doanh nghe được phải bắt hết.
Trong lúc đó, thầy thợ và thợ học việc có tay nghê thuần thục nơi lò rèn Từ Châu đều bị tập trung lại cùng nhau, bọn chưởng quỹ và quản sự làm việc kỹ lưỡng cũng đều lại đây, phụ thân Thạch Mãn Cường dẫn bọn thân tín cũng đi sang. Giáp sắt và súng kíp cũng sắp bắt đầu rèn chế ra rồi, đây là chuyện khẩn yếu nhất. Còn nữa riêng có kẻ tin tức nhanh nhạy còn biết được, ở một nơi hẻo lánh bên Cảnh Sơn, xảy dựng một lò rèn và nhà xưởng, có hai mươi mấy thợ thầy rèn đúc sắt bị điều sang đấy, một nửa người trong nhà đi theo, một nửa lại dời nhà tới Từ Châu, đây càng khác thường không hiểu nổi.
Cục diện lúc này, kẻ đau đầu nhất ngược lại là Lưu Dũng, cách làm việc của Văn Hương Giáo y biết không ít. Thiên tử băng hà chính ngay lúc hợp nhất giật dây, huống chi còn là tại vị được một tháng thì băng hà. Cộng thêm đại tẩu Từ Trân Trân thủ đoạn mạnh mẽ sửa trị chỗ Cảnh Sơn kia, không biết bao nhiêu người lòng ôm ý hận thù, sẽ có kẻ thông đồng với Văn Hương Giáo báo thù. Chỗ quặng sắt cũng là khẩn yếu, vẫn phải an bài người ngấm ngầm theo dõi. Hiềm rằng cửa sông Thanh Giang khẩn cấp hơn nữa, Lôi Tài dẫn mấy kẻ cốt cán ở nơi đó cũng bận luôn tay luôn chân. Lưu Dũng quả thật hận không chia một người ra thành hai được.
Dùng tới Mã Xung Hạo này, Triệu Tự Doanh cũng đích thật yên lòng buông lỏng. Người nhà Mã Xung Hạo tới Từ Châu, sau khi dọn vào trạch viện Hà Gia Trang, Mã Xung Hạo dẫn hơn ba mươi gia đinh đi thẳng sang bờ bắc Hoàng Hà của Từ Châu, cả ngày tuần tra ngấm ngầm dò la ở Từ Châu, Sơn Đông cùng với ven rìa Hà Nam, phòng bị người Văn Hương Giáo lại thâm nhập vào lần nữa.
Tuy nhiên cử động của Văn Hương Giáo lại lần nữa có vẻ bí hiểm, theo cục diện thật tốt như thế, mấy nơi giáp ranh Sơn Đông, Nam Trực Lệ cùng với Hà Nam không ngờ rất vắng lặng, không có bất kỳ chuyện thị phi Văn Hương Giáo thổi bùng lên nào. Chiếu theo tin tức nơi Sơn Đông truyền về, toàn bộ Sơn Đông hiện giờ cũng rất yên ổn bình lặng. Phải biết rằng thu quân lương đã là năm thứ hai, trên mặt đất Sơn Đông khác gì bị đao sắt thổi qua, lời oán thán của dân chúng sôi trào, hơi chút khuấy động sẽ phải gây ra náo loạn. Tình thế tốt thế này với Văn Hương Giáo sao bất thình lình bọn chúng không nhúc nhích?
Tri huyện huyện thành Vận Thành phủ Duyện Châu ở Sơn Đông đã cáo ốm hai tháng, chiếu theo tin đồn trong huyện nha, vị Tri huyện này đã sắp sửa từ quan, thậm chí còn sửa soạn xong độc dược, một khi có chuyện thì cả nhà tự tận, không dám gánh vác tội danh theo giặc. Đây chính là chỗ có hại của con cháu họ xa của gia đình quý tộc, sinh tử không do bản thân mình, thật vất vả tiến vào con đường quan lại, lại tới nơi hung hiểm Vận Thành này làm quan. Nghĩ tới cảnh ngộ tham sống sợ chết theo giặc, còn phải suy xét tới người thân phụ mẫu trong tộc, thật phải rơi vào trong tay giặc, bất kể thái độ giặc như thế nào, bản thân mình chỉ có một con đường chết.
Cũng không trách được vị Tri huyện này buồn lo vô cớ. Vốn ban đầu việc làm của Văn Hương Giáo ở huyện Vận Thành còn có mấy phần lấp liếm, hiện giờ lại trở nên tự tung tự tác. Hán tử trai tráng mang binh khí ra vào trong ngoài thành ít ra có mấy trăm người. Quan quân, đoàn luyện, sai dịch gì toàn bộ không trong cậy vào được, không biết bên trong có bao nhiêu giáo chúng trung thành một lòng đi theo Văn Hương Giáo.
Tụ tập như thế, chớ nói chỗ Tri huyện nghĩ tới, ngay cả tín đồ thông thường của Văn Hương Giáo huyện Vận Thành cũng cho rằng nhà mình phải làm đại sự rồi. Nghe nói khí số Đại Minh không thọ, hoàng đế lão nhi cũng sống không quá một tháng, đây là Di Lặc Phật Tổ muốn chọn giáo chủ đi làm hoàng đế. Còn có đồn đại nói cái gì Hương chủ ngoan đạo trong giáo ở Từ Châu gặp đại nạn, giáo chủ triệu tập người muốn đi báo thù, muốn thấy tận mặt nơi đó. Chỉ có điều có một số hán tử nhìn lạ lùng, bởi vì khẩu âm dường như là người nơi Liêu Đông.
Trong tổng đà Văn Hương Giáo, một gã thư sinh trung niên mở miệng khuyên nhủ, người này mặc một bộ áo bài vải bông hoa văn đẹp đẽ, nhưng sắc mặt lại không sao tốt được, giống như mới vừa khỏi bệnh.
- Giáo chủ, ngàn vạn lần chớ nên để cho con gái nhà họ Mộc gả cho Vương Hiếu Hiền. Vương gia danh phận vẫn còn đấy. Có danh phận này cộng thêm cục diện trong tay Mộc gia, cực kỳ bất lợi với đại nghiệp của giáo chủ.
Thư sinh trung niên nói chuyện, Từ Hồng Cử bên cạnh liền gào thét như sấm, mặc dù trong phòng không có mấy người, nhưng y ở nơi đó rống lên.
- Đại ca, người Mộc gia không biết sống chết, chúng ta cũng không cần giảng giải cái gì tình cảm đồng tông đồng môn nữa. Đệ dẫn người sang dẹp ngay Mộc gia bọn chúng, mang da của con tiểu nha đầu kia về cho đại ca lót chân.
Lúc nói lời này, Từ Hồng Cử còn khiêu khích liếc mắt nhìn thư sinh kia, ý tứ lộ ra rất rõ ràng, mặc kệ ngươi nói hoặc làm sao, giáo chủ Từ Hồng Nho là huynh trưởng ruột thịt của ta, ta vẫn là gần gũi hơn ngươi.
Thư sinh trung niên, dường như không thấy vẻ khiêu khích của Từ Hồng Nho, chỉ trầm ngâm nói.
- Giáo chủ, thật muốn động tới sức mạnh, vậy thì phải sống mái với nhau rồi. Khi không hao tổn thực lực của chính chúng ta, vẫn là bất lợi với đại nghiệp của giáo chủ. Theo thuộc hạ nhìn vào, có ba kế sách thượng trung hạ. Thượng sách là cưới Mộc Thục Lan kia, thu cục diện Mộc gia gầy dựng vào trong tay. Trung sách chỉ là sống mái với người Mộc gia, lấy cục diện nhà của chúng. Hạ sách chính là san bằng Mộc gia, hủy sạch cục diện của chúng. Mặc kệ ba sách lược thượng trung hạ này thế nào, đều không được để cho Hiếu Hiền cưới người Mộc gia.
Từ Hồng Cử lại nâng cao chút thanh âm nói.
- Tốn khí lực vậy làm cái gì. Hiện giờ đệ dẫn người sang, người nhà họ Mộc nên dẫn về thì mang về, nên giết thì giết sạch.
Từ Hồng Nho ngồi ở nơi đó cũng không có ung dung tự tại như lúc bình thường, nhíu mày nhìn đệ đệ của mình rất là không hài lòng nói.
- Đệ cũng trưởng thành không còn nhỏ nữa, trong tay có một loạt việc của mình, đừng có chặn đầu tiểu Tạ làm cái gì. Tiểu Tạ dẫn mấy trăm người ở Liêu Đông, gian nan cực khổ từ trên biển trở về. Đệ mang hết người dưới tay sang, đây là làm cái gì, khoe khoang trong tay mình nhiều người, hay là muốn nói cho người khác biết đệ muốn tạo phản hả?
Nói mấy câu đã hỏi Từ Hồng Cử đỏ mặt tía tai, Từ Hồng Nhỏ càng nói cơn giận càng lớn, thanh âm cũng càng ngày càng cao.
- Chỗ phủ Thanh Châu ổn định như thế rồi sao? Đệ yên lòng đi tới nơi đó sao? Hôm nay đệ cút trở về cho huynh, mang toàn bộ người của đệ rời đi, bằng không huynh phải động gia pháp với đệ.