Lý Hòa ở nơi đó ngây ngốc, sau đó bật cười cáo từ rời khỏi.
Tuy rằng Lỗ Đại là trưởng, Lý Hòa là phó, nhưng phải nói rất kỹ càng với Lý Hòa còn chỗ Lỗ Đại thì ra lệnh đơn giản, không phức tạp như thế.
- Chu tiên sinh phải từ cửa sông Thanh Giang trở về. Đoán chừng y hiện giờ cũng có trên trong danh sách yếu phạm của Cẩm Y Vệ, bỏ ở nơi đó chờ người bắt sao?
Một chỗ động, mọi chốn động, mấy liên của Trương Hổ Bân từ bờ bắc Hoàng Hà trở về, đoàn luyện Từ Châu khắp chốn Từ Châu không hề phân tán trú đóng mà tụ tập thành đại đội ba ngàn, bốn ngàn trú đóng trong trang viên các nơi của Triệu Tiến. Phòng ốc và lương thực nơi đó đều có sẵn cả, cung ứng cũng dễ dàng.
Đối với từ trên xuống dưới Từ Châu, kẻ tin tức linh thông một chút còn biết Triệu Tiến rút đoàn gia đinh hai chỗ cửa sông Thanh Giang và hồ Lạc Mã về, những vết tích này cộng chung lại, đủ để người ta làm ra đủ loại phán đoán.
- Đại ca, Thái cử nhân của Khúc Lý Phố đã dẫn cả nhà đi Khai Phong rồi. Nói là thăm bằng hữu xưa. Quản gia ông ta lưu lại đang ra giá thấp một số cửa tiệm của Khúc Lý Phố kia.
Hiện giờ mỗi ngày thu chi và vật tư ra vào đều hàng đống, Trần Hồng cách mỗi một ngày sang bẩm báo một lần với Triệu Tiến.
Triệu Tiến chỉ là cười, Trần Hồng nhìn không thấy trả lời lại ở nơi đó nói.
- Đại ca, tiểu đệ cảm thấy không bằng chúng ta thu lại những cửa tiệm này. Tháng ngày sau này khẳng định kiếm lợi lớn.
Một đám thân sĩ thổ hào lúc ban đầu tìm tới Triệu Tiến nương tựa, có được rất nhiều đối đãi tốt của Triệu Tự Doanh. Chẳng hạn như Thái cử nhân này, nhà ông ta ở Khúc Lý Phố là đại tộc phải kể tới đầu tiên. Còn Vân Sơn Hành của Triệu Tự Doanh, tiệm buôn Tôn gia thì không có ở chỗ Khúc Lý Phố mở quá nhiều cửa tiệm, không tranh giành lợi với Thái gia.
Triệu Tiến cười nói.
- Cũng không coi trọng chúng ta.
Trên mặt mấy người bên cạnh lại không có nét cười. Trần Thằng sắc mặt lành lạnh, trên mặt Cát Hương thì có vẻ tức giận bất bình, Vương Triệu Tĩnh trầm mặc như nước, chỉ có Như Huệ ung dung tự tại.
Như Huệ nhìn sang Triệu Tiến, quay đầu cười nói.
- Nhị Hồng ngươi cảm thấy mua được, vậy chúng ta đưa một món ngân lượng xuống. Cũng là mượn cơ hội này dọn dẹp cả Từ Châu một lần. Chúng ta đem chỗ làm ăn buôn bán tốt như thế lại để cho đám không có lương tâm không cảm ơn tình đó phát tài.
Triệu Tiến chỉ ở nơi đó gật đầu, chuyện này coi như đã định xong. Người mở miệng nói tiếp là Vương Triệu Tĩnh, y ho khan mấy tiếng nói.
- Hôm qua Trâu tú tài của Trâu gia trại tìm tới đệ, nói trong nhà hiện giờ nhân đinh không đủ, muốn mang sáu người con cháu làm việc trong đội học đinh trở về giúp đỡ. Tới cùng với y là bạn tốt cùng trường năm đó của gia phụ, tiểu đệ cũng không nói quá nhiều.
Triệu Tiến khoát tay nói.
- Chuyện này không phải sớm đã định xong rồi sao? Ai muốn đi, cứ để cho đi.
- Văn nhân sĩ tử bậc này, thật là bạc bẽo. Nếu không có đại ca, bọn họ sao phát tài tới mức này. Tình hình có hơi nguy cấp từng tên liền rụt cổ.
Lời này cũng là Vương Triệu Tĩnh nói, nói tới sau cùng miệng há rộng, từ khẩu hình rõ ràng là muốn mắng chửi thô tục, đến cuối cùng vẫn là nhẫn nhịn.
Triệu Tiến liếc nhìn Như Huệ, hai người đều cố nhịn cười, lời của Vương Triệu Tĩnh chính là cũng mắng cả mình vào trong.
Như Huệ mở miệng nói.
- Lão gia, có hộ thương nhân lan truyền tin tức trong chợ búa. Hiện giờ trừ tiểu thương trên đất của chúng ta, kẻ bên ngoài cũng đều đóng cửa ngừng làm ăn về nhà. Tuy nhiên tin tức chỗ lão Chu nói, chợ lớn Thanh Giang hết thảy như thường. Đáng tiếc năm ngoái đã thu tiền thuê nên thu vân vân đều thu cả rồi, hiện giờ cũng không nhìn ra ý nghĩ trong đầu bọn họ.
Trần Thăng thản nhiên nói.
- Lần này quả thật cũng không phải chuyện xấu, ít nhất khiến chúng ta nhận rõ một số người. Ngày thường vẫn khăng khăng một mực đi theo, vừa tới lúc khẩn cấp đã thấy được chân tướng rồi.
Ánh mắt của Cát Hương lại không có ung dung như mọi người, giọng điệu trong lời nói rất là không lương thiện.
- Người lòng lang dạ sói xuất hiện hết cả rồi. Cha đệ vì chiếu cố thân thích, mấy tiệm buôn đều để cho thân thích tới giúp đỡ, mỗi năm chia lời cho bọn chúng. Nhưng hiện giờ bọn chúng không ngờ nói muốn lui, bảo cha đệ đổi phần hùn vốn thành ngân lượng cho bọn chúng. Thật là hoang đường, lúc trước thì không cần bọn chúng một văn tiền, hiện giờ ngược lại nợ bọn chúng. Cha đệ lúc đó đã trở mặt. Kết cuộc mấy nhà thân thích không ngờ nói cái gì mà nhà đệ đại tội tạo phản, những gia sản này dù sao cũng lưu lại không được nữa, không bằng giúp đỡ cho bọn chúng.
Nghe thấy điều này, người trong phòng hoặc là cười nhạo, hoặc là cười lạnh, Triệu Tiến trầm mặc chốc lát nói.
- Sau lần này, Từ Châu hoàn toàn là chỗ của chúng ta, không có thân sĩ thổ hào, không có vương pháp chỉ có chúng ta.
Đang khi nói chuyện, bên ngoài lại có người báo vào, nói là Thành Đại Khí của Thành gia trang Bi Châu tới rồi. Triệu Tiến không để cho người tiến vào trước chỉ là mở miệng hỏi.
- Thành Đại Hổ rút trở về hay chưa?
Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói.
- Nhiếp Hắc đã đi cửa sông Thanh Giang rồi, Tiểu Dũng sẽ dẫn Thành Đại Hổ trở về.
Triệu Tiến gật đầu, lần phong ba này vừa tới, tin tức truyền ra, kẻ không đáng tin cậy nhất chính là những thổ hào thân sĩ gần kề đó, hiện giờ không phải người không giữ mình chính rụt đầu giả chết. Ngược lại bọn gia đinh lòng dạ rất ổn định, tuy nói cũng có hoang mang nhưng không có kẻ nào chạy trốn khỏi hàng ngũ.
Tuy nhiên mọi người cũng hiểu rõ then chốt trong đó.
- Chúng ta là tôi tớ gia đinh của Tiến gia, chuyện vào sinh ra tử làm như thế, triều đình muốn bắt Tiến gia, vậy chúng ta lẽ nào không bị bắt vào. Đại tội soát nhà diệt tộc bậc này, vốn dĩ chạy không thoát được.
Thành Đại Hổ ở cửa sông Thanh Giang biểu hiện xuất chúng, lại bởi vì có gia tộc gần kề, ở nơi đó quyền hạn không ít, lúc Lưu Dũng không ở đấy, chẳng ai khác hơn ngoài hai người y và Ngụy Mộc Căn.
Nhưng biển hiện lần này của bọn cường hào vốn dĩ không cách nào khiến người khác tin được, loại như Thành Đại Hổ đều sẽ bị tạm thời thay đổi, Nhiếp Hắc xuất thân Văn Hương Giáo càng đáng tin cậy hơn.
Bên ngoài lại có tin tức truyền vào.
- Thành Đại Khí kia còn dẫn theo hơn năm mươi người cưỡi ngựa, đều mặc giáp trụ đầy đủ hết đã bị ngăn ở ngoài ba dặm chỉ để cho một mình Thành Đại Khí tới.
Đối với Triệu Tự Doanh, chỉ vỏn vẹn hơn năm mươi người cưỡi ngựa không đáng xem vào mắt, chỉ có điều ngay lúc này Thành Đại Khí dẫn người sang thật là lạ lùng.
Triệu Tiến thoải mái nói.
- Đều lưu lại xem sao. Hiện giờ đều là chạy hết ra ngoài, khó được còn có người tới.
Không qua bao lâu, Thành Đại Khi đã được dẫn vào, binh khí của y đã được lưu ở bên vào. Vừa tiến vào nhìn thấy, Thành Đại Khí vội vàng chắp tay thi lễ rất là khách khí nói.
- Các vị gia đều ở nơi này.
Triệu Tiến hỏi thẳng.
- Lúc này đâu các nơi đều đang bận rộn, ngươi tới làm cái gì?
Sau khi Thành Đại Khí đứng thẳng trả lời.
- Tiến gia, tin tức trong trong ngoài ngoài đều nói phải đánh rồi. Tiểu nhân mang năm mươi sau gia đinh dùng được trong nhà sang đây giúp đỡ, vì Tiến gia ra một phần sức lực.
Trong phòng mọi người nghe thấy điều này cũng sửng sốt, bên ngoài đều phải trốn đi rất xa, vị này lại đích thân tự mình sát lại gần.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Bên ngoài đều nói là ta muốn tạo phản, tội danh lớn như vậy ngươi cũng dám tụ lại cùng sao?
Thành Đại Khí cười khì một tiếng, dứt khoát nói.
- Tiến gia tạo phản, tiểu nhân chẳng lẽ không phải tòng phạm, đến lúc đó còn chạy được sao?
Trong phòng xôn xao, tất cả đều nhịn không được bật cười, Thành Đại Khí lại ở nơi đó tiếp tục nói.
- Chớ nói những năm nay vũ đao động thương đắc tội bao nhiêu người, Phùng gia kia hận không ăn được tôi. Không đi theo Tiến gia tiếp nữa, của cải những năm qua Thành gia tích cóp được sẽ bị người khác một hơi nuốt sạch. Nhưng chi chánh, chi thứ chúng tôi cũng phải bị người ta giết sạch sẽ, đây còn nắm không rõ sao? Những năm nay Tiến gia làm cái gì cũng chưa từng chịu thiệt. Hiện giờ cũng không hoang mang. Lão Thành tôi tự khắc xem đã hiểu.
Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, Trần Thăng mở miệng nói.
- Thật thông minh và khôn vặt, ở bên trong đó cũng nhìn ra được.
- Tiến gia, tiểu nhân biết rõ chút của cải này không để trong mắt các vị gia. Nhưng thật phải đánh nhau, nhiều một người dám liều mạng cũng là tốt. Năm mươi bảy cái mạng bọn tôi đây, ba trăm bảy mươi lăm người cả nhà Thành gia chúng tôi, giao hết cho Tiến gia.
Thành Đại Khí thanh âm khí khái nói xong, hết mực trịnh trọng chắp tay.
Trên mặt mọi người đều có vẻ thán phục, Triệu Tiến cũng có nét cười mở miệng nói.
- Lưu mười người lại cho ta, người khác ngươi mang về Thành gia trang của ngươi đi. Thay ta coi sóc Bi Châu. Nhìn thử có kẻ nào không biết tốt xấu, lúc này đây không an phận, đều nhớ kỹ lấy.
- Tiến gia, chúng tiểu nhân quay về cũng được. Nhưng mấy chục cái mạng của chúng tiểu nhân, ngăn không được đại quân. Chỗ Bi Châu còn có ngàn quan quân. Nhưng kẻ đó kéo sang Thành gia cũng chống đỡ không nổi mấy ngày.
Triệu Tiến cười nói.
- Bọn chúng sao sẽ động tới ngươi. Bọn chúng sao dám chậm trễ trên đường đi. Ngươi lưu lại Bi Châu là được. Ta cũng không muốn đợi chuyện kết thúc các nơi không có người nhà của mình.