- Các huynh đệ đều biết rằng Liêu Đông vì sao luôn đại bại, chính là bởi một đám hủ lậu chuyên nói hươu nói vượn, nếu lão tử mà đi thì sẽ không tốn thêm bạc. Quân lương mà triều đình cấp xuống vốn chỉ được tám thành, ở Binh bộ ăn chặn mất bảy thành, đám đốc phủ, đạo thần ai nấy đều vơ vét một tầng, đến tay quân doanh bên duwosi còn thừa lại bao nhiêu. Chính là không đến một thành, hai thành, còn muốn giữ lại không phát. Không có tiền, không có lương thực, đánh thắng con bà nó ấy.
- Mã gia nói không sai, quân lính ăn không đủ no, quân lương không lấy được. Vừa nghĩ tới trong nhà bố mẹ, vợ con còn đói, ngay cả y phục để mặc cũng không có, còn ai có lòng dạ đánh giặc nữa. Ngay cả binh khí, giáp trụ dùng được cũng không có. Mọi người đã nghe qua hay chưa, Đỗ Đại Đảm ở Tát Nhĩ Hử bị một mũi tên bắn thủng mũ giáp. Đấy chính là mũ sắt, sao lại không chống đỡ được cơ chứ. Lúc giết trâu đao còn bị gãy. Mọi người đều biết muốn quân lương không có quân lương, muốn binh khí không có binh khí thì còn thắng trận sao được, không hàng Thát tử, coi như là không có lỗi với lương tâm…
Phía dưới không biết ai hét to, Mã Lục ở phía sau nhíu mày. Từ lúc những việc Triệu Tiến ở Từ Châu làm truyền tới bên này, lão gia liền cực kỳ hưng phấn, đã có chút hơi quá, không chỉ gọi đến những nhân mã ngày xưa ở kinh sư, bình thường làm việc, nói chuyện cũng không cẩn thận như trước nữa, hoàn toàn là bộ dáng đại công cáo thành.
Mã Lục còn nhớ rõ ngày đó, tin tức nói là Triệu Tiến tổng điều tra đất đai, đinh khẩu ở Từ Châu truyền đến bên này, Mã Xung Hạo sau khi nghe xong liền cười ha ha, thần sắc thoải mái, chỉ vỗ tay nói.
- Tự mình đưa tới cửa.
Cục diện trước mắt, theo đánh giá của Mã Lục không khỏi có chút hơi quá, có vài lời là nói thật, nhưng cũng có lời không nên nói. Mã Lục muốn mở miệng khuyên giải, nhưng há mồm ra rồi lại thôi, chỉ thở dài. Lão gia nhà mình lúc nào cũng đầy tâm tư, khó có lúc nào thoải mái, ở đây cũng đều là người một nhà, nói nhiều một chút cũng không sao.
Mã Lục lại rót cho Mã Xung Hạo một chén rượu rồi đứng sau lưng lắc đầu. Ở kinh sư là Cẩm Y Vệ, vốn cũng xuất thân có gốc gác, vốn là cả đời vinh hoa, phú quý, sau này đi theo người Trịnh gia lại càng tiền đồ vô lượng. Mặc dù Trịnh gia thất thế, số bạc tích cóp được cũng đủ dùng cho mấy đời không lo. Nhưng lão gia nhà mình không cam lòng, ngoài việc phát tài còn luôn muốn làm nên một phen sự nghiệp. Giàu có qua ngày có gì là không tốt, sao lại phải tự làm khổ mình. Mã Lục cũng không nghĩ ra, thiên hạ hôm nay là thiên hạ của những người đọc sách, còn có việc gì cho đám võ quan chứ.
Mã Xung Hạo lại lớn tiếng hô.
- Các huynh đệ, đến lúc gia sản của đám khốn kiếp kia chúng ta chia nhau. Quân lương của nước nhà phát ra một đồng cũng không cắt xén.
Danh tửu Hán Tỉnh này đủ uống thỏa thích, rượu mời đích xác không ít, mọi người lại đều uống thoải mái, có người say mềm, gục mê man trên bàn, những người khác cũng đều trợn tròn mắt. Đám người này đích thực là những hán tử thô lỗ xuất thân từ đánh giết, vốn dĩ không biết thể thống quy củ, không có chút nào tiết chế.
Nhìn thấy cục diện này, Mã Lục ít nhiều thả lỏng, phỏng chừng hôm sau mọi người đều say không còn biết gì nữa.
Đúng lúc này, phía dưới có người khóc, vừa khóc vừa nói.
- Phải phát đủ quân lương, phải phát đủ lương thực, trong nhà thường xuyên đói bức ta phải ra đường làm cướp, thật vất vả mới làm thịt được vài thương nhân, lúc trở về thì muội muội cũng chết đói rồi.
- Lộn xộn, thật sự là càn quấy.
Mã Lục nhíu mày, liên tục lắc đầu, không phải là vì phát tài hay sao, như thế nào đột nhiên biến thành lộn xộn như vậy.
Một đêm cứ như vậy qua đi. Giống như phán đoán của Mã Lục, sáng hôm sau mọi người thức dậy đều có bộ dáng u mê, căn bản không biết đêm qua nói chuyện gì, chỉ có mấy tay nghiện rượu ở đó lẩm bẩm “hảo tửu”, bộ dáng dường như vẫn chưa uống thỏa thê.
Tuy nhiên Mã Xung Hạo không cho mọi người uống rượu tiếp.
- Đợi đại sự thành, mọi người muốn uống như thế nào cũng được, tắm trong rượu cũng được, nhưng trước đó thì không được, mọi người đều đã biết khuôn phép của ta rồi đấy.
Đám người này làm việc với Mã Xung Hạo ở kinh thành lâu như vậy, tất nhiên hiểu được quy củ và đạo lý này, đều tự mình lên tinh thần bắt đầu vào việc.
Mã Xung Hạo đối với những người này cũng đâu ra đó, mỗi người được một trăm lượng bạc tiền khó nhọc, ăn uống chi tiêu toàn bộ đều do Cẩm Y Vệ Nam Kinh bao, sau khi thành công, việc trọng thưởng lại càng không cần phải nói. Mọi người đều biết rằng, “Mã đô đường” không bạc đãi người nhà.
Ngoại trừ tiệc rượu ngày hôm đó, lẻ tẻ còn có hơn mười người tới đây, tổng cộng là bốn mươi chín người. Những người này Mã Xung Hạo đều có bố trí, những người làm được việc ở dưới trướng của mấy Thiên hộ ở Nam Kinh đều nắm cả trong tay mình. Tuy nói có chút làm giảm quyền lực của thiên hộ, nhưng không ai có thể tìm ra điều gì không đúng. Quan chủ quản dùng người riêng của mình đi trông coi kẻ bên dưới chính là thể chế của Đại Minh, đây chính là việc mà gia binh gia tướng phải làm.
Phàm là việc cần làm, quân tiền hết thảy đều phát, các hạng mục chi phí đều là do cấp trên cấp phát xuống, hơn nữa còn công khai mức thưởng, chỉ cần truy nã bắt được phản tặc, mỗi người sẽ không ít hơn mấy chục lượng bạc.
Tiền chi ra như nước thật khiến người ta phải lắc đầu lè lưỡi đối với của cải nhà Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh, tuy nhiên, người biết chuyện cũng không lấy làm lạ. Thương nhân buôn muối Dương Châu đem những khoản tiền lớn tới giúp, tất nhiên có ngân lượng để dùng.
- Không phải sợ rút dây động rừng. Hiện tại chính là phải thả tin tức ra, chính là muốn hù dọa bọn chúng. Triệu Tiến này làm lớn như vậy, trong ngoài không biết có bao nhiêu kẻ muốn ton hót nịnh bợ. Hiện tại tội danh mưu phản này tung ra, xem kẻ nào còn dám dính vào.
- Ngươi cho rằng bọn chúng không biết chúng ta đang tra sao? Nếu như lưu tâm một chút, cũng nên thử chút động tĩnh, đến hiện tại giấu diếm đã không có tác dụng gì, thực sự động đao thương thôi.
Lời của Mã Xung Hạo rất rõ ràng. Phong ba nổi lên, trước khi có mưa gió luôn phải có bầu trời đầy mây đen. Đối với rất nhiều người mà nói, chân chính khó chịu chính là mây đen và áp lực mà nó tạo ra.
Trước khi làm việc thả ra chút phong thanh, khiến cho Triệu Tiến thất kinh, khiến cho các thế lực phụ thuộc và ủng hộ Triệu Tự Doanh kinh hãi chia rẽ, liên tục như vậy trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, đến thời điểm thực sự động thủ sẽ ít đi rất nhiều phiền toái, đó gọi là khi thời cơ chính muồi thì sẽ rất nhẹ nhàng.
Mã Xung Hạo không sợ Triệu Tiến chạy trốn, bởi y biết Triệu Tiến sẽ không trốn. Cục diện và căn cơ của Triệu Tự Doanh là ở Từ Châu. Triệu Tự Doanh những năm qua đánh đánh giết giết, áp đảo bốn phương, không biết đã tạo ra bao nhiêu kẻ thù, không trốn còn có căn cơ dựa vào, một khi trốn thì chính là chết không có chỗ chôn rồi.