Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh đều phải kinh ngạc, vốn rằng không nghĩ tới câu trả lời như vậy. Tôn Truyền Đầu giọng điệu căm hận nói.
- Hào bá khắp chốn là mối hại lớn của nước nhà. Sơn Tây như vậy Hà Nam này cũng là như vậy.
Điền tiên sinh ho khan háy mắt một cái, thầm nghĩ lớn nhất Đại Châu Sơn Tây là Tôn gia, lời này chẳng khác nào tự mình mắng mình.
Tuy nhiên ngay sau đó, Tôn Truyền Đình thấy có điều sai lầm, kinh ngạc hỏi lại.
- Không đúng. Lũ cường hào kia hẳn phải bằng lòng các ngươi trưng thu quân lương. Bá tánh một khi gia sản tan tát, ruộng đồng nhân khẩu kia đều chẳng phải là thức ăn trong mâm của bọn chúng sao? Chẳng lẽ lại là nhà Mao cử nhân trong huyện?
- Lão gia, Mao cử nhân là kẻ biết làm ăn nhất trong sáu nhà lớn trong huyện.
Điền cử nhân nhắc nhở một câu. "Biết làm ăn nhất" này là cách nói uyển chuyển, Tôn Truyền Đình cũng nghe hiểu được, chỉ có vị Mao cử nhân này là lòng dạ rất độc ác, sao sẽ ngăn trở việc này.
- Tôn đại nhân, Điền tiên sinh. Tiểu nhân cả gan nói, kính xin nhị vị lão gia khai ân tha cho bọn tiểu nhân. Trong huyện nhiều người như thế đều biết rõ là kẻ nào làm nhưng đều không dám nói. Bởi vì không biết vị kia rốt cuộc cho hay không cho nói. Tiểu nhân đây cũng không cách nào.
Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh hai mắt nhìn nhau, đều phải kinh ngạc. Điệu bộ của người bên dưới bọn họ thật nhìn ra được rõ ràng, đó là chân chính kính sợ, thậm chí so với sợ bọn họ còn hơn rất nhiều.
- Nói, nếu ở trong huyện đã nhiều người như thế biết rõ hết cả, ai lại sẽ biết các ngươi nói. Bổn huyện che giấu thay cho các ngươi.
Tôn Truyền Đình thanh âm nghiêm nghị nói, Điền tiên sinh lắc đầu thở dài, chỉ ở nơi đó nhẹ giọng cảm thán nói.
- Chúng ta không quen thuộc với nơi này.
Cảm thán của Điền tiên sinh ngược lại chỉ có Tôn Truyền Đình nghe được. Tới nơi huyện này nhiều hơn nửa tháng lại không biết hạng người tai to mặt lớn nào bảo nha môn dừng việc trưng thu quân lương, mà người người trong huyện đều biết rõ.
Nhìn văn lại vẫn đang chần chừ, Tôn Truyền Đình tăng mạnh giọng điệu quát.
- Ngươi chỉ cần nói. Bản huyện thật không biết phủ Quy Đức có người như vậy. Chẳng lẽ là vị nào đó trong vương phủ.
Nói tới đây, chính Tôn Truyền Đình phất tay, cho thấy lời này không đúng. Người trong vương phủ càng mong muốn bọn bá tánh phá sản phá nhà, tới lúc đó dùng giá thấp hoặc không tốn tiền nuốt hết những thứ này. Triều đình và quan phủ không được di thu thuế sản nghiệp của vương phủ, đây chính là sản nghiệp được cho không.
- Không phải người của phủ Quy Đức, cũng không phải người Hà Nam. Chính là một vị đại hào chỗ Từ Châu. Ai cũng đều gọi là Triệu Thiên Vương.
Tiểu lại nơm nớp lo sợ nói, gã thậm chí cũng không dám nói nhanh.
Nghe được cái tên "Triệu Thiên Vương" này, Tôn Truyền Đình nhịn không được phì cười một tiếng, khinh thường nói với Điền tiên sinh.
- Lại không biết hạng người giang hồ lục lâm ló đầu ra từ nơi nào. Tên Thiên Vương này y cũng dùng được sao?
Một gã văn lại khác vội vã ngẩng đầu nói.
- Đại nhân, vị này không phải người giang hồ. Y là quân hộ của Từ Châu vệ. Lão thái gia nhà y hiện giờ là Thủ bị Tiêu huyện.
Lông mày Tôn Truyền Đình lúc này nhăn lại, trên mặt đã có thần sắc giận dữ, lạnh giọng nói.
- Vũ phu làm hại việc nước. Hạng người thô mãng bậc này, chống đỡ kẻ địch bên ngoài không đáng nhắc tới, lại ở trên đất này làm xằng làm bậy. Chỉ là Thủ bị một huyện hèn mọn, còn là con trai của Thủ bị, tay không ngờ giơ tới được huyện nha tỉnh kề bên. Nói tên họ của y, bản quan muốn nói chuyện với y, phải để cho y biết tuân thủ giữ khuôn phép, biết Đại Minh này còn có vương pháp.
Điền tiên sinh thì cả mặt đầy kinh ngạc, sự việc bậc này quả thật không nghĩ ra được. Con trai Thủ bị cùng lắm hoành hành ở trong huyện, ngay cả Tri huyện cũng đắc tội không nổi, sao giơ tay xa như vậy được. Phải biết giữa hai nơi này cách huyện thành Đãng Sơn.
Ba vị văn lại đưa mắt nhìn nhau, lại có người mở miệng nói.
- Triệu lão thái gia tên là Triệu Chấn Đường, nhưng người chủ quản đều là Triệu Thiên Vương. Triệu Thiên Vương tên chỉ độc nhất một chữ Tiến. Mọi người đều gọi Tiến gia.
Mắt thấy thái độ này của mình, người bên dưới vẫn xưng hô hai chữ "Thiên Vương" chói tai kia, Tôn Truyền Đình tức giận tới hừ lạnh một tiếng vừa muốn nói chuyện, lại kịp nhớ ra có một chút kinh ngạc dò hỏi.
- Triệu Tiến? Từ Châu Triệu Tiến?
Điền tiên sinh nhìn lại, giọng điệu này của Tôn Truyền Đình cũng khiến cho người bên dưới ngạc nhiên, đều nghe ra được dường như là biết tên họ kẻ nào. Văn lại kia cẩn thận hỏi.
- Đại lão gia?
Vừa nghĩ vị Tri huyện thủ đoạn cứng rắn này có quen biết với Tiến gia, trong lòng văn lại vừa nhẹ nhõm, vừa càng lo lắng. Điều nhẹ nhõm chính là nếu như thật sự quen biết, ngược lại không sợ tin tức truyền ra ngoài, điều lo lắng chính là vị Tri huyện thủ đoạn cứng rắn này nếu như lại có Tiến gia chống lưng, tháng ngày của mọi người khẳng định càng thêm gian khổ.
- Các ngươi biết Vương Triệu Tĩnh không?
Một câu hỏi tiếp theo đó của Tôn Truyền Đình khiến bọn họ xác nhận cái suy đoán này đúng, ngay cả tên họ Vương Triệu Tĩnh cũng biết rõ, vậy khẳng định sẽ không sai chạy.
- Chúng tiểu nhân biết Vương tam gia.
- Vương tam gia sao?
- Ở trong mấy vị huynh đệ của Tiến gia, Vương tam gia xếp hàng thứ ba, nhiều mưu trí nhất của Tiểu Bát Nghĩa. Đó là người giống như Chư Cát Khổng Minh bên cạnh Tiến gia.
- Không được nói bậy.
Tôn Truyền Đình lạnh giọng nói, bên dưới lập tức câm như hến.
Sau khi nói xong câu này, Tôn Truyền Đình ngồi ở nơi đó trầm mặc, Điền tiên sinh nhìn chốc lát xoay đầu nói với mấy vị văn lại kia.
- Các ngươi mau đi xuống. Dụng tâm làm việc, đại nhân nhà ta sẽ không bạc đãi các ngươi. Hôm nay những lời bàn luận đó, không cần đi nói với bên ngoài.
Ba gã văn lại như gặp đại xá, không nói với bên ngoài chính hợp tâm ý của bọn họ, vội vàng vâng dạ đứng lên, chỉ có điều còn chưa đi ra tới ngoài đã lại bị Tôn Truyền Đình gọi ngược. Sắc mặt y đã trở nên bình thản, chỉ ở nơi đó nói.
- Chuyện về Triệu Tiến này và người bên cạnh y, các ngươi nói kỹ càng cho bản huyện nghe thử.
- Nghe nói mẹ của Triệu Tiến lúc hoài thai Triệu Tiến, sau khi đỡ đẻ bà mụ hoảng hốt cho rằng trong tay mình ôm chính là một con rồng nhỏ, sợ tới mức ngã vực ra trên đất. Cứ như vậy, Tiến gia mãi tới mười tuổi mới bị sợ hãi tỉnh lại.
- Nói hươu nói vượn. Ta nghe nói Tiến gia năm ấy mười tuổi xem hành hình bị sợ tới mức ngất đi. Có người đi ngang qua trước cổng nhà y, thật nhìn thấy một con kim long cuộn mình ở trên nóc nhà.
Lời mào đầu này khiến cho Tôn Truyền Đình nghe đến mức bực mình, nhịn không được quát lớn.
- Lời xàm ngôn không có căn cứ không cần nói. Nói thử xem những sự tình chân thật ai ai cũng đều nhìn thấy kìa. Xưng hộ Tiến gia đó cũng không cần mang ra. Chỉ là một dân đen hèn mọn, nào đáng được nâng lên chữ gia này.
Cái gì rồng cuộn ở trên thân, mây lành ngũ sắc, mùi thơm lạ lùng xông vào mũi vân vân, bá tính ngu dân còn tin được, đọc sách nhiều tất nhiên biết rõ đây là chuyện gì xảy ra, Tôn Truyền Đình tất nhiên không nhẫn nại nghe hết.