Mã Xung Hạo biết chính mình tuy rằng trong tối ngoài sáng đã xác lập chỗ đứng làm chủ, nhưng đó chẳng qua là dùng lợi ích phân chia ngày sau để mê hoặc bọn họ nghe lời mà thôi, chính mình không có cách hoàn toàn chỉ huy các đạo binh mã khác, gặp chuyện chỉ bàn bạn liên thủ.
Nhưng vì làm thành công chuyện này đầy đủ, cho dù liên thủ cũng phải thỏa đáng hết thảy. Chủ tướng không đi lược trận, khi lâm trận dễ có sai sót, loại chuyện này một chút nhầm lẫn cũng không được phép có, nhất định phải chu toàn. Vì vậy điều nên làm đều phải làm, mặc kệ Hà Gia Trang bên đó là đất bằng phẳng hay sơ sài thế nào, nhất định phải đi xem thử, trở về thương nghị kỹ càng. Hiện tại nhìn vào, Triệu Tiến không có gan đến đánh, chính mình đích thân đi qua thì càng phải làm sẵn cái này.
Tuy nói chủ soái chủ tướng nên điều thân tín và thám mã của mình đi điều tra. Nhưng trước khi sắp khai chiến, chủ soái nếu không tự mình đi xem xét, vậy cũng không phải là thích hợp. Cuộc chiến lần này trù bị lâu như vậy, đặt tiền cược lớn như vậy, thu lợi lớn như vậy, thật sự không chấp nhận được bất kỳ sơ suất nào, ít nhất là về điểm này, Mã Xung Hạo vẫn tự nhận thấy mình là một tướng lĩnh đủ chuẩn mực.
Hồ thiên tổng cười nói:
- Rốt cuộc là thân quân Cẩm Y, loại mánh khóe cải trang thăm dò này thật hữu hiệu.
Ý mỉa mai trong lời của gã Mã Xung Hạo cũng không để bụng, dù sao sau này bản thân phải lấy một mớ lớn, hà tất phải chấp nhặt loại tiểu nhân như vậy?
Mã Xung Hạo dặn dò rất cẩn thận.
- Mỗi lần đều phải chuyển mấy xe hàng đi, chúng ta đóng giả thành tiểu nhị theo xe chuyển hàng, đi cùng là được. Chỗ Hà Gia Trang bên đó chỉ là nhìn ngó sơ qua, sẽ nhìn chăm chú từng người, binh khí vẫn nên mang theo. Đến lúc đó mọi người nhất định phải nhớ cúi đầu, chớ lấy thái độ quan trên với tên giặc tra xét xe. Binh khí không cần mang trên người, có một vách ngăn trên thành xe ngựa đặt được vào. Ngựa của xe kéo cưỡi được, thật có chuyện cấp bách, cưỡi ngựa rời đi.
Tiểu nhị bốc dỡ hàng khác được chưởng quỹ ông chủ chỉ bảo, cũng không để ý bên này, ai bận việc người ấy.
Nghe Mã Xung Hạo giải thích rõ ràng như vậy, mọi người càng yên tâm hơn. Bố trí như vậy, không những khó phát hiện, hơn nữa cũng có cả đường lui.
Từ Thiết Bưu buồn bực hỏi.
- Cũng đã đến mức này rồi, tiểu tặc kia còn dám để việc buôn bán trong chợ mở cửa sao?
Mã Xung Hạo cười nói.
- Cố ra vẻ điềm tĩnh thôi. Từ khi tin tức bắt đầu truyền đến, những cửa hàng của hắn trong chợ cũng không đóng cửa, những cửa hàng khác tiếp tục buôn bán. Bọn chúng còn cho chút đối đãi tốt, chiếu cố việc buôn bán. Đúng thật là có những kẻ thấy tiền không sợ chết vẫn ở đó mở cửa buôn bán.
Mọi người cười vang, Hồ thiên tổng nói.
- Tuổi trẻ háo thắng thích sĩ diện, khí thế đã lâu như vậy, không muốn người khác thấy được mình suy tàn, gắng gượng chống đỡ cũng đúng.
Đợi xe ngựa chất dỡ hàng xong xuôi, đoàn người cải trang của Mã Xung Hạo tự lên xe. Để đảm bảo an toàn, bọn họ lưu lại bốn người trong thôn, sau đó nhốt mấy tiểu nhị làm chất dỡ hàng kia vào trong viện. Tuy rằng như vậy có chút thô bạo, nhưng thấy tiền công được tăng gấp đôi, mà những tiểu nhị này lại muốn nghỉ ngơi một đêm, vậy cũng chẳng còn ai so đo với việc sắp xếp như vậy.
Lúc này đã là giờ sửu nửa đêm, trên đường đã hoàn toàn chìm trong đêm tối, chỉ có mượn ánh lửa, xe ngựa mới chầm chậm tiến về phía trước. Hơn nữa, càng làm cho đoàn người này cảm thấy khó chịu chính là, trận gió mát trước đó đã ngừng thổi, lại lần nữa trở lên oi bức, dưới mệt mỏi và nóng bức cùng dày vò, đoàn người đều cảm thấy nôn nóng vô cùng, khó chịu vô cùng.
- Thực con mẹ nó, tiết trời quỷ quái, hơn nửa đêm ngay cả một cơn gió mát cũng không có, nóng chết người rồi, nóng bức như vậy, khi nào mới mưa a.
- Đừng có gấp, ngươi xem trên trời kìa, đến một ngôi sao cũng không có, âm u như vậy đoán chừng cũng sắp mưa rồi.
Bọn họ đối đáp tán gẫu để giết thì giờ, xe ngựa không ngừng nghỉ, thẳng hướng Hà Gia Trang đi gấp, phu xe đánh đuốc đi phía trước, đoàn người Mã Xung Hạo người thì đi bộ theo, người thì ngồi trên xe.
Đêm tối an tĩnh nhàm chán, hơn nữa dù sao cũng là đến hang ổ của tiểu tặc Triệu Tiến thăm dò, cho nên có người nôn nóng ngủ không được, mặt khác người bởi vì mùi cá ướp trên xe khó ngửi, chịu không nổi cũng ngủ không được, cũng có người buồn ngủ khó nhẫn nhịn, ở trên xe gật gù suốt quãng đường. Cứ như vậy một đường đi về phía trước, hành hạ bọn hạ tới sáng sớm.
Quả nhiên là ngày âm u, hừng đông so với bình thường muộn hơn nhiều, bầu trời toàn mây đen, xem ra đích thực là sắp mưa, ông chủ tiệm hàng mặn thét to, gọi tỉnh tất cả mọi người, lúc này mọi người đều biết đã đến nơi rồi.
Một khắc bước xuống xe này, dường như trải qua lúc huấn luyện, đoàn người không hẹn mà gặp hơi thở đều có chút dồn dập, sau đó nhìn ngó xung quanh, chỉ sợ quanh thân xuất hiện tình huống dị thường. Dù sao trước đó có lớn mật thế nào, đợi đến lúc thật đến đây, cũng khó tránh có chút khẩn trương, lần này đến cả Mã Xung Hạo cũng cố hít sâu, để bình ổn tâm tình của mình.
Tình hình so với trước đây tìm hiểu cũng không khác biệt lắm, phe đảng Triệu Tiến hiện tại trăm phương nghìn kế muốn ổn định lại lòng người, cho nên đối với những cửa tiệm vẫn đang mở cửa buôn bán trong chợ, gia đinh trấn thủ của Hà Gia Trang rất khoan dung, đối với xe ngựa vận chuyển hàng cũng không có gây cản trở nhiều. Hơn nữa đoàn người cải trang rất cung kính thuận mắt, cho nên những gia đinh và đoàn luyện kia chỉ kiểm tra qua loa một lượt, không phát hiện hàng cấm, liền cho đội xe đi vào.
Đêm nay đường tất cả đi là quan đạo, vài canh giờ suốt trên đuòng, đến khi trời sáng khẳng định xe ngựa đã qua một đoạn đường dài, nhưng mọi người đều để mắt đến một chuyện. Đó chính là trên đường kỵ binh tuần tra và lính canh rất ít, đến cả gia đinh trông coi xung quanh Hà Gia Trang cũng quá ít, so với những gì mà lính trinh sát tới từ Kế trấn báo lên hoàn toàn trùng khớp.
Càng khiến đoàn người cảm thấy nghi hoặc là, cho dù đến trọng địa căn cơ của Triệu Tiến rồi, nhưng bố trí phòng vệ nơi này trong mắt bọn họ không phải là quá nghiêm mật, càng không có tình cảnh lo lắng giống như sắp gặp đại địch. Tất cả đều là người cầm binh, dĩ nhiên biết khuôn phép, theo tầm mắt của bọn họ nhìn sang, gia đinh cũng quá ít.
Tai mắt mà Mã Xung Hào an bài kia là kẻ thông minh thông hiểu ánh mắt kẻ khác tất nhiên biết đoàn người nghi hoặc cái gì, vì thế y kêu đoàn xe đi sang, ra vẻ thuận miệng hỏi.
- Hôm nay người canh gác sao lại ít vậy a, bình thường không chỉ có ít như vậy?
Gia đinh canh gác không để ý nói.
- Hắc, ngài không biết à. Tiến gia mới vừa rồi sai người thông báo, muón xét duyệt gia đinh trên bãi đất trống phía đông, cho nên tất cả đều tập hợp đến đó, ai dám bỏ lỡ chứ? Tuy nhiên xem ra bây giờ bên đó còn đang thao luyện, thôn trại mười thôn tám xã phụ cận, không ít người đều sớm chạy đến xem náo nhiệt rồi. Đợi các ngươi làm việc xong, cũng qua đó xem náo nhiệt đi. Cũng không phải là ta khoác lác với các ngài, thanh thế bên đó rất lợi hại, ai xem lần đầu cũng đều phát sợ.
Sau khi nghe được lời của tiểu nhị, mọi người giật mình, đã hiểu được nguyên do nơi này phòng bị yếu ớt. ánh mắt giao nhau, đồng thời nở nụ cười lạnh.
Sau đó đoàn xe tiếp tục đi về phía trước, Từ Thiết Bưu đi bên cạnh xe ngựa, căm giận hướng trên mặt đất nhổ ngụm nước miếng, cười lạnh nói.
- Đám người này thật là khờ khạo lớn mật, đến mức này rồi, bọn chúng không ngờ không sợ còn đem đám ô hợp của Triệu Tiến thổi lên trời, nói ra giống như thiên binh thiên tướng. Ha ha... ông đây thực muốn nhìn xem, mấy tên trộm cướp này lẽ nào còn so được với thiên binh của triều đình?
- Từ đại nhân, cũng đừng tức giận với bọn chúng. Những người này đều là nông dân ngu phu ở thôn quê, cả đời cũng chưa đặt chân đến nơi cách ba mươi dặm. Trong mắt bọn chúng, Triệu Tiến là trời, bọn tay sai của Triệu Tiến tất nhiên chính là thiên binh thiên tướng a, bọn chúng tất nhiên không biết thiên binh của triều đình vừa đến, ông trời này sắp phải sụp đổ…
Mã Xung Hạo cười nói, mọi người đều cười rộ theo.
Cũng trách không được bọn họ cười lạnh, vào cục diện đại địch trước mặt, đám người Triệu Tiến rõ ràng còn buông lỏng như vậy, không nghiêm mật phòng thủ bên ngoài, nhìn chằm chằm vào động tĩnh của nhà mình, ngược lại muốn đem đại bộ phận tráng đinh tụ tập lại, làm xét duyệt gì gì đó. Nào có kẻ đánh giặc như vậy chứ? Xem ra lần này đại sự thành công, cũng quá dễ dàng rồi.
Đến ngay cả Mã Xung Hạo tâm tư trước nay luôn trầm ổn, lúc này trong lòng cũng không kìm được vô cùng hưng phấn, đại sự sắp thành rồi.
- Không cần vội, đợi chúng ta làm xong, cũng đi xem náo nhiệt, dù sao cũng muốn xem thủ thao luyện ra thành cái dạng gì.
Mã Xung Hạo nói, mọi người đều rất thoải mái, gật đầu đồng ý.
Không biết ai nói một câu.
- Đây đã là hai mươi hai tháng bảy rồi.
Rạng sáng hai mươi hai tháng bảy năm bốn mươi tám Vạn Lịch, Triệu Tiến mặc áo giáp sắt, giáp trụ tề chỉnh, trước đó trở về nhà một lần, nhìn một lượt con trai trong tã lót, còn có con gái trong nôi, dặn dò Từ Trân Trân đôi câu, sau đó bước đi, đầu cũng không ngoảnh lại, ngựa không ngừng vó chạy đến doanh trại.
Ngay tại thời điểm đại đội binh mã do Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo chỉ huy đến Bi Châu, Triệu Tiến đã không qua đêm ở trong nhà, mặc dù trạch viện của hắn vốn là liền cùng một chỗ với doanh trại.
Từ khi nhận được tin tức tình báo, đoàn người Triệu Tiến đã bắt đầu toàn lực chăm chú thương lượng đối sách rồi. Bọn họ mỗi thời mỗi khắc đều chú ý đến động tĩnh của đội quân kia, không dám có một khắc lơi lỏng.
Trong thương nghị lần đầu, Thạch Mãn Cường và Đổng Băng Phong cùng với Cát Hương đã muốn tiên phát chế nhân, thậm chí đã suy xét kế sách ở một vùng Phòng Thôn Tập đặt mai phục, sau đó kế sách này lại bị Triệu Tiến gạt bỏ.
Triệu Tiến nói ra suy xét của mình.
- Chúng ta không được động trước, phải chờ bọn họ động. Hiện tại đừng nhìn gia đinh đối với chúng ta chung một lòng, nhưng nếu như chúng ta dẫn bọn họ đi đánh quan quân triều đình, hơn nữa là quan quân ngang nhiên đến bắt chúng ta, muốn mạng của bọn người chúng ta. Khẳng định cũng sẽ có rất nhiều người sẽ kinh hồn bạt vía, tay chân luống cuống không dám cùng quan binh đối chọi thẳng mặt, thậm chí còn tán loạn chạy vỡ.
Nghe được lo nghĩ của Triệu Tiến, vẻ mặt của Thạch Mãn Cường có chút vội vàng.
- Đại ca, cũng không cần lo lắng như vậy? Đám quan quân này, chúng ta cũng không phải chưa đánh qua, trước đây còn không phải cũng đánh thắng cùng một dạng sao? Gia đinh bên dưới chúng ta nuôi lâu như vậy, lại cùng nhau vào sinh ra tử nhiều lần như vậy, đã sớm là người trong nhà rồi, bọn họ làm sao sẽ dễ dàng tản mất.