- Mưu hại cái gì. Thật muốn hại ta, tối hôm qua chúng ta đều không còn mạng rồi, sao sẽ lưu lại tới hôm nay. Nấu cơm cho ta. Chúng ta ăn xong thì rời khỏi, tránh ở nơi này chướng mắt kẻ khác.
Mã Xung Hạo đã chống ván giường bước xuống, không kiên nhẫn nói.
- Yên tâm đi, hắn sẽ không như thế đâu. Chúng ta như nay đã là chó rơi xuống nước rồi. Triệu Tiến kia hùng tài đại lược trong mắt sao sẽ có chúng ta.
- Lão gia nói chính phải.
Tuy rằng không phải hoàn toàn tán đồng với lời giải thích của Mã Xung Hạo, nhưng nếu lão gia đã lên tiếng, Mã Lục cảm giác mình cũng chỉ có bổn phận phục tùng.
Đột nhiên, Mã Xung Hạo nhìn ra ngoài cửa, lại lầm bầm lầu bầu nói một câu.
- Thật không nhìn ra được, người này đúng thật là kẻ hùng tài đại lược.
Trong thôn trang này mặc dù nói không có rượu thịt, nhưng bánh bột, canh vân vân đặt mua rất nhanh, sau khi cho ngân lượng cũng coi như ân cần, không qua bao lâu cơm nước của mấy người đều đưa tới, tất cả ăn cơm như sói nhai hổ nuốt. Mã Lục ngược lại ăn không nhiều, gã vẫn còn có tâm sự, ở nơi đó mở miệng hỏi.
- Lão gia, lần này chúng ta hao hụt rất lớn.
Cho dù bạc còn lại của cửa sông Thanh Giang cộng thêm kỵ binh trang bị nhẹ nhàng di chuyển, mấy vạn lượng bạc kia chắc chắn sẽ không mang theo bên người, cứ như vậy trữ lại ở cửa sông Thanh Giang, các phe đều lưu lại thuộc hạ cùng nhau bảo quản. Chiếu theo sự việc trước đó đã nói, chỗ thuộc về Mã Xung Hạo cũng có trên dưới hai vạn lượng. Song, hai vạn lượng nói là con số lớn, nhưng dùng hai vạn lượng này tới chi trả chi tiêu lần không công mà lui lần này, e rằng vẫn là không đủ vốn.
Nghe thấy lời đó, Mã Xung Hại chỉ cười lạnh một tiếng lắc đầu nói.
- Ngươi cho rằng còn có của chúng ta sao?
Sau khi nghe lão gia nói một câu như vậy, Mã Lục trước hết là sửng sốt chốc lát, sau đó hiểu ra, trên mặt cũng chợt đỏ bừng.
- Đám khốn khiếp súc sinh chạy trước kia, khẳng định trước khi đi phải nuốt sạch bạc của chúng ta. Khó trách ai nấy đều đi vội vã như vậy, hóa ra đều có lòng dạ đi đoạt tiền.
Những kẻ này tới Từ châu vốn chỉ là tới để chia của, nếu như chia không được Từ Châu, khẳng định cũng sẽ đi chia cửa sông Thanh Giang. Vừa nghĩ tới nhiều bạc như thế bị người ta vô duyên vô cớ cướp đi, Mã Lục cũng nóng vội.
- Lão gia, chúng ta đừng nán lại nữa, mau chóng quay về đi. Đừng để cho bọn chúng thật cướp đi mất.
Nhưng nét cười lạnh trên mặt Mã Xung Hạo càng nặng khinh thường nói.
- Hiện giờ đi còn hữu dụng gì nữa? Người khác nhanh hơn một ngày so với chúng ta. Nói nữa, cho dù chạy tới thì như thế nào? Tuy nhiên ngươi yên tâm, bọn người Từ Thiết Bưu cũng chẳng có được tốt đẹp gì. Làm thành công mới lấy được chỗ tốt, làm không thành công còn muốn chiếm lợi. Ngươi cho rằng những kẻ làm ăn của cửa sông Thanh Giang ngồi không nhìn sao?
- Ý của lão gia là.
- Đám người làm ăn kia biết được tin tức khẳng định còn sớm hơn bọn chúng tới. Đợi bọn chúng tới cửa sông Thanh Giang lấy bạc, chỉ e rằng sẽ trở mặt không nhận.
Mã Xung Hạo cười lạnh nói tiếp.
- Hừ, đám khốn khiếp vô tình vô nghĩa kia tới lúc đó cũng đừng nghĩ thương thảo được tốt.
Thương nhân giàu có cửa sông Thanh Giang có chỗ dựa của mình, có võ lực của mình. Bắt được Triệu Tiến tất cả chia nhau món lợi dĩ nhiên mọi chuyện dễ nói. Bắt không được Triệu Tiến thứ thương lượng trước đó tất nhiên sẽ xem như không có chuyện gì xảy ra. Bọn Từ Thiết Bưu, Hồ thiên hộ nếu như muốn ỷ mạnh chiếm đoạt vậy thì cần phải liều chết sống mái với nhau một hồi. Hiện giờ tinh thần sĩ khí toàn bộ tiêu tán, còn có dấu vết sau việc này chưa có thu dọn sạch sẽ, ai còn dám dùng sức mạnh. Hơn nữa nhìn cục diện ngoài chợ lớn ngay hôm đó, chỉ sợ dùng sức mạnh cũng chưa chắc có lợi thế, những kẻ này đoán chừng phải chịu thiệt.
Nghĩ tới đây, tâm tình của Mã Xung Hạo đột nhiên tốt hơn nhiều.
Sau khi ăn hết mọi thứ, tinh thần của Mã Xung hạo tốt hơn rất nhiều, bên đó Mã Lục trả gấp ba ngân lượng, bảo bọn tá điền chăm sóc tốt vật cưỡi của bên mình còn bù thêm một chút lương khô, hết thảy đều đã sửa soạn sẵn sàng. Mã Xung Hạo nhìn thân tín còn lại của mình khoát tay nói.
- Cởi y phục ra đi. Lúc tới mặc quan bào phi ngư là uy phong, lúc này đây mặc vào chính là rước lấy họa. Cởi ra cả đi.
Thấy Mã Xung Hạo vẫn trấn định tự tại như thế, tất cả cũng không còn hoảng hốt, mất hồn như thế nữa, ai nấy đều làm theo. Sau đó lên ngựa men theo quan đạo đi về phía đông. Đấy chính là muốn ngay trong đêm rời khỏi, cũng may mắn Triệu Tự Doanh ở Từ Châu tu sửa đường rất tốt, bằng không đột nhiên mưa to gió lớn, bọn họ cưỡi ngựa cũng chưa chắc đi được,
Ngày hai mươi hai tháng bảy Triệu Tiến xét duyệt trong mưa, mưa lớn tầm tã, sấm sét vang dội, còn gia đinh gần năm ngàn người ở bên dưới sừng sững bất động. Cảnh tượng này không có bao nhiêu người nhìn thấy. Những thứ này Triệu Tiến cũng không muốn để cho người khác nhìn thấy, chỉ có điều cảnh tượng này lại khiến tự bản thân Triệu Tự Doanh trở thành càng thêm ngưng tụ hăm hở tiến lên. Hắn không ngờ tới, chỉ một màn duyệt binh rõ ràng sinh ra chấn động lớn như vậy tới nơi của quân địch, ngay lập tức khiến cho bọn chúng chưa đánh đã rút lui.
Nhưng mưa tạnh không lâu, Triệu Tiến vẫn phải bảo các đội trở về doanh trại, mau chóng thay đổi y phục khô, nhà bếp vội vàng đun nước, sắc canh rừng. Đầu óc đau nhức, cảm nhiễm phong hàn ở thời đại này thật là sẽ lấy mạng người.
Đội Thân Vệ ngày thường đãi ngộ tốt nhất thì không nhúc nhích, sau khi đợi các đoàn các đội đằng trước sửa soạn xong lại đi thu dọn, chính là sợ một đội của Mã Xung Hạo đột nhiên tập kích.
May mắn chính là không có tập kích nào, cũng may mắn giống như vậy chính là, binh lính Triệu Tự Doanh ngày thường ăn uống no đủ, huấn luyện mạnh khỏe, thân thể khá là rắn chắc, đại đa số mọi người bị mưa to ngâm ướt đầu cũng không việc gì, chẳng qua hong khô y phục là một rắc rối.
Cứ như thế tới ban đêm, tiết trời tuy rằng trở nên mát mẻ, nhưng đám người Triệu Tiến vẫn chiến ý hiên ngang, không có chút nào buông lỏng, chỉ cần đối phương kéo sang, chờ đợi bọn chúng chính là đánh một trận lớn phủ đầu.
Mấy huynh đệ thay lượt trực đêm, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng chiến đấu. Song vào lúc đêm đã về khuya, lại nhận được tin tức bên đó. Nói là đám nhân mã Cẩm Y Vệ đó đã lên đường thối lui rồi, bên trong thôn trang nhiều nhất không tới trăm người.
Đám người Triệu Tiến ngay lúc ấy đã nghĩ. Chẳng lẽ là lượn một vòng lớn, định trở ngược lại đánh úp sao?
Nhưng bắt đầu từ lúc đó mãi tới ngày hôm sau, khoái mã từ các nơi không ngừng trở về báo tin mới biết rõ. Những kẻ này vốn dĩ không có lượn vòng quanh trở lại đánh úp gì, mà là thẳng một đường nhằm hướng Bi Châu mà đi, xem dáng vẻ là đang rút chạy.
Đợi tới lúc giữa đêm ngày hai mươi ba tháng bảy, tất cả rốt cuộc có được tin tức chính xác, đại đội nhân mã kéo tới đã tiến vào trong địa phận Bi Châu, còn Mã Xung Hạo cũng rời khỏi thôn trang kia, cũng đi về phía đông.
Mấy tin tức này khiến Triệu Tiến và bọn huynh đệ ngơ ngác nhìn nhau, không ngớt kinh ngạc, đều không biết xảy ra chuyện quỷ quái gì. Một ngày trước còn khí thế hùng hổ hạ trại sắp chiến đấu, bất thình lình đã chạy rồi. Điều này thật sự là vô cùng lạ lùng, nhưng có một điểm khẳng định: Đó chính là, những quan quân tập hợp cùng nhau này đã bỏ đi ý nghĩ đánh hạ Triệu gia, còn là tự kẻ nào kẻ nấy về doanh.
Dù vậy, Triệu Tiến vẫn không dám khinh thường như trước, đề phòng quan quân khả năng đang giở quỷ kế gì. Nhưng cẩn thận cũng phải cẩn thận, kế sách vốn ban đầu tất cả mọi mặt co rút lại đợi chờ chiến đấu phải sửa đổi. Theo một tiếng hạ lệnh của hắn, các lộ kỵ binh thám mã Triệu Tự Doanh ồ ạt lao đi, khoái mã truyền tin cũng tản đi bốn phương tám hướng, muốn có tin tức, muốn biết động tĩnh.
Lúc này, các gia tộc quyền thế ven đường cũng biết được tin tức quan quân không công mà lui, tuy rằng không biết rõ ràng kỹ lưỡng, nhưng có được bản lãnh khiến cho quan quân thực lực như thế không công mà lui cũng đủ để dọa cho những gia tộc quyền thế này sợ vỡ mật. Bọn họ vội vàng lại lần nữa bắt đầu liên thủ cùng gia đinh Triệu Tự Doanh, cũng khiến cho tai mắt Triệu Tiến càng thêm thông suốt.
Đại đội nhân mã Nam Kinh tới men theo Vận Hà ngựa không dừng vó một đường xuôi nam. Còn nhân mã phủ Phượng Dương tách khỏi đại đội ở Bi Châu, ở huyện Tuy Ninh đi vào trong địa phận phủ Phượng Dương. Bọn Đông Xưởng Cẩm Y Vệ theo đại đội Nam Kinh đi cùng một đường, người Phó tướng Lang Sơn cũng theo phương hướng này. Còn binh mã Tham tướng Từ Châu thì đóng quân ở quân doanh ngay trên đất Bi Châu.
Mấy tin tức này và động tĩnh không ngừng được truyền về, đến lúc này, Triệu Tiến và bọn huynh đệ mới tin tưởng. Trong phe cánh quan quân xảy ra biến cố, lần di chuyển nhằm vào Triệu Tự Doanh này không có quả để hái rồi. Hơn nữa cộng chung với tin tức từ Nam Kinh bên kia truyền tới, quả thật không có động tĩnh lớn mới nào nhằm vào Triệu Tự Doanh.
Triệu Tự Doanh thở phào, nhưng trong địa phận Từ Châu và bọn thổ hào thân sĩ các nơi xung quanh bắt đầu nhộn nhạo rồi. Lật ngược tình thế và thay đổi ông trời trong dự tính ban đầu cũng không có xảy ra, ngược lại là vẫn không biến chuyển như trước, vậy thì biểu hiện đầu đuôi lưỡng lự trước đó của bọn họ, trong mắt Triệu Tiến sẽ bị xem thành cái gì? Không chỉ một người nghĩ như thế.