Nếu không phải sau khi Chu tham tướng đi ra chửi ầm lên, khiến hai bên đều dừng tay, còn không biết muốn náo loạn ra chuyện như thế nào nữa.
Vị thân vệ đi cầu viện này thấy Chu tham tướng cả mặt u ám, lúc y bẩm báo tin tức cũng ấp a ấp úng. Lần này y đi cầu viện quả thật gặp được Hoàng thủ bị Bi Châu, tuy nhiên Hoàng thủ bị cũng "ngã bệnh rồi", thật sự không có cách nào dẫn binh tới cứu giúp. Chu tham tướng nghe thấy lời này, thật thiếu điều phun ra máu.
Kẻ vây bên ngoài quả thật là gà đất chó nung, trời sắp tối đen rõ ràng một nửa số người còn phải về nhà, nói là hôm sau lại tới. Thành Đại khí và mấy kẻ bướng bỉnh dẫn gia binh đoàn luyện vây quanh như cũ. Trong thành không ngờ còn có người cung ứng đồ ăn chỗ ngủ cho bọn họ, khiến Chu tham tướng bên này nghiến răng, nhưng rốt cuộc vẫn là không đám động thủ.
Ngày hôm sau vẫn như trước đại đội vây quanh, không ngừng to tiếng la mắng, hơn nữa lần này lại có vài người kìm chế không được nữa. Tin tức từ phía nam từng chút truyền về, Triệu Tiến lần này bình yên vô sự, hiển lộ uy phong, kết cục đã định. Mọi người lớn tiếng cãi vã như vậy cũng không thấy đủ. Nếu như đánh nát cái nhà này, bắt lấy Chu Tham tướng biết đâu chừng lúc Tiến gia trở thành hoàng đế, mình cũng ngồi ở ghế tướng quân.
Có người bắt đầu kêu gào đòi xông lên, tuy nhiên chen chúc quá đông người cũng không có cách nào phá cửa đập tường, chỉ còn nước trèo tường vào nhưng sau đó lại bị gia đinh phòng giữ đầu tường phủ Tham tướng đánh xuống. Nhìn cảnh ngươi đẩy ta táng, quyền cước đánh đá chẳng khác nào bọn lưu manh trên phố đang đánh nhau. Chỉ có điều giằng co qua lại mãi lại càng thêm tức, rốt cuộc muốn động đến binh đao.
Người chắn ở trước cửa đều tản ra, vũ khí đẩy cửa cũng trù bị tốt cả. Những người biết võ nghệ đều theo sát phía sau, mà đám thân vệ của Chu tham tướng dù có lười nhác thế nào giờ cũng giương cung lắp tên sẵn sàng tử chiến.
Vừa lúc đó, có người từ Từ Châu đến, người vừa tới là một vị quản sự ở Vân Sơn Hành, còn có vài tên gia đinh cưỡi ngựa theo hộ tống. Đừng xem đây chỉ là một vị quản sự, nhưng trong mắt thổ hào ở Bi Châu này xem y như người trên trời. Lúc này mọi người đều dừng mọi cử chỉ nghe theo an bài của người nọ. Vị quản sự này đến đây chính là để đàm phán với Chu tham tướng.
Hoá ra là Triệu Tự Doanh ở Từ Châu muốn ra mặt gắn kết với Chu tham tướng bên này. Nhưng có như thế nào cũng phải là mấy người huynh đệ, thân tín bên cạnh Triệu Tiến, bằng không cũng chính là trưởng bối, cha chú bề trên ra mặt, mà lần này chỉ là một viên quản sự, thực khiến cho người ta có cảm giác nhục nhã.
Nhưng Chu tham tướng nào có để ý nhiều đến vậy, Triệu Tiến bằng lòng cùng ông ta đàm phán, chỉ việc này cũng đủ khiến người ta cảm ơn trời đất, vội vàng cho người ra mời vào.
Thật ra đàm phán cũng không có bao lâu thì vị quản sự kia đi ra, nói với Thành Đại Khí là Tiến gia nhờ tạ ơn Thành gia trong khoảng mấy ngày này đã vất vả. Tiến gia hiện tại tay không rút ra được, Bi Châu bên này phải nhờ huynh đệ Thành Đại Khí tốn nhiều tâm tư rồi.
Vị Vân Sơn quản sự này lúc nói lời này, cũng không bảo mọi người tạm lánh, thanh âm cũng không nhỏ rõ rành rành chính là để cho mọi người nghe. Thành Đại Khí sau khi nghe được, giống như là người uống quá nhiều rượu, mặt đỏ lên, cũng đứng không vững. Mấy người xung quanh mới ban đầu yên lặng nghe thấy như vậy ai cũng tràn đầy ghen tức.
Nhìn mà xem, ngày đó Thành gia dám liều lĩnh vuốt râu hùm, tất cả mọi người đều cười họ ngốc, trong lòng ai cũng tự nhủ, huynh đệ không nên thân các ngươi đắp cái mạng vào thì thôi, sao còn lấy cả nhà đi khổ cực. Hiện tại mới thấy lần đánh cược này rất đúng. Triệu Tiến một lời đã đem Bi Châu giao cho y trông coi. Vốn dĩ ở Bi Châu này y là cái gì, bất quá chỉ là một thổ hào hạng ba ngoe nguẩy theo mông đít Phùng gia thôi, nhưng hiện giờ y đã trông coi một châu rồi.
Hết ghen ghét, mọi người lại chuyển sang suy đoán, Tiến gia rốt cuộc muốn xử trí Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc thế nào, Tiến gia lúc này không giống như muốn giết quan tạo phản.
Mặc dù Thành Đại Khí đầy nhiệt tình chào đón nhưng viên quản sự kia vẫn không có lưu lại. Chỉ có điều ngựa không dừng vó đi về phía trấn Ngung Đầu, xem ra là muốn đi đến trại mới lưu dân ở hồ Lạc Mã, không phải, là trang viên Triệu gia mới đúng.
Sau khi quản sự đi rồi, Thành Đại Khí nói Tiến gia đã có an bài, mọi người không cần phải vây quanh nữa, đều tự tản đi chờ tin tức tiếp theo. Cho dù là muốn hay không, sau khi nghe quản sự nói, mọi người theo đó không dám không nghe chỉ bảo của Thành Đại Khí, cứ như vậy tản đi. Còn người nhà Thành Đại Khí vẫn không có động tĩnh, vẫn ở lại đó.
Ngày hôm sau, cả nhà Chu tham tướng và binh mã dưới trướng đều rời khỏi Bi Châu, Thành Đại Khí đem theo mấy chục người nhà đi theo, cứ như vậy một đường theo hướng tây đi về Từ Châu. Tới Từ Châu, Thành Đại Khí liền dẫn đội trở về, tuy nhiên lúc trở lại đã thấy hơn mấy chục thớt ngựa yên cương đầy đủ, bên trên chở theo binh khí. Còn có mấy thớt ngựa treo hòm gỗ nặng trịch, người có mắt tinh đời ắt hẳn nhận ra, đây chính là tướng sĩ và vật cưỡi tướng sĩ dưới trướng Chu tham tướng.
Chẳng lẽ là ở một nơi hoang sơ hẻo lánh ở Từ Châu, Tiến gia muốn giết hết cả nhà tham tướng Chu Bảo Lộc cùng những gia đinh kia? Nếu thật như vậy, Tiến gia quả thực là ra chiêu số giỏi lắm, thật sự là lòng lang dạ sói.
Nhưng đến ngày hôm sau, có người đi Từ Châu mang tin tức về, bảo đã nhìn thấy đám người nhà Chu tham tướng rồi, chẳng qua mấy chục người đang đi bộ.
Tin tức truyền về càng ngày càng nhiều, mọi người rốt cuộc cũng hiểu rõ Tiến gia xử trí như thế nào. Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc vẫn ở lại trong thành Từ Châu như trước, binh mã dưới trướng vẫn không giảm bớt, nhưng chỉ để cho bọn chúng hai thớt ngựa, xe ngựa đều đổi thành trâu kéo, tất cả thân vệ kỵ binh đều trở thành bộ tốt. Còn mấy trăm con ngựa của Chu tham tướng, chỗ Khương Mộc Đầu ở Phòng Thôn Tập cũng tiếp nhận hơn một trăm con, còn lại đều bị kéo sang chia đều ở Hà Gia Trang.
Không có thân vệ kỵ binh bên cạnh, Tham tướng này ngay lập tức chỉ còn là một lão hổ không răng. Tuy mấy trăm thân vệ gia đinh này dũng mãnh thiện chiến gan dạ, nhưng những người này trước mặt gia đinh Triệu Tự Doanh, vốn dĩ là một tia thắng lợi cũng không có.
Hơn nữa bắt đầu từ lúc này, mấy trăm thân vệ thuộc hạ Chu tham tướng đã hoàn toàn chia lìa đôi ngã. Những kẻ xuất thân tam vệ Từ Châu kia đều dã không còn lòng dạ nào nán lại bên cạnh, Triệu Tự Doanh mở ra điều kiện càng tốt hơn cho bọn họ. Có người đảm bảo như thế thì là tới được đội nhân mã của Triệu Tự Doanh ra sức phục tòng. Chỉ có điều vừa mới đầu không được xem là gia đinh, chỉ xem như đoàn luyện, tiền công hàng tháng còn một nửa so với lúc làm thuộc hạ của Chu tham tướng. Nhưng Triệu Tự Doanh đảm bảo một điểm, vốn ban đầu kẻ nào lấy được bao nhiêu trong tay Chu tham tướng con số đó khẳng định chiếu theo phát ra hơn nữa còn là do chỗ Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc cấp cho.