Vừa nhắc tới tên họ Triệu Tiến, tất cả mọi người đều trở nên trịnh trọng.
Thiếu niên lại hỏi một câu.
- Triệu Tiến không phải chỉ nổi danh bên châu thành Từ Châu thôi sao?
- Hiện giờ toàn bộ Nam Trực Lệ, ai không biết đại danh của Tiến gia. Đó chính là Triệu Thiên Vương dọa lùi trên vạn nhân mã Triều Đình, thật không riêng gì Từ Châu.
Chuyện càng lan truyền cũng càng khoa trương, mọi người nói rất ảo diệu, cũng cảm thấy trên mặt của mình rạng rỡ.
Chưa từng nghĩ nói lời này, thiếu niên kia lại hét toáng lên.
- Ta muốn gặp Triệu Tiến, ta có đại sự hết sức khẩn cấp phải gặp Triệu Tiến. Mau đưa ta đi, bằng không chậm trễ rồi, các ngươi ai cũng gánh tội không nổi.
Nếu không phải có người vào nam ra bắc, rất khó nghe ra được khẩu âm Sơn Đông trong quan thoại của thiếu niên này, cộng thêm cốt cách thế gia lộ ra trong kiểu ăn vận này, còn có một thân dấu vết cực nhọc này, khiến mọi người lập tức xem trọng.
Có phải hết sức khẩn cấp hay không phải mời Tiến gia phán đoán, nhưng thật nếu chậm trễ chuyện gì, sau khi xong việc bắt đầu truy cứu, vậy chỉ sợ không phải tính mạng nhà mình đưa ra cho đủ. Hơn nữa trước mắt muốn giấu cũng không giấu nổi, trời mới biết bên cạnh có tai mắt ngầm của Triệu Tự Doanh ở đây hay không, có đôi khi nửa đêm uống rượu nói lời say, ngày hôm sau cũng để cho Triệu Tự Doanh biết được.
Một đám người trở nên luống cuống, có người lấy xe ngựa, nhét thiếu niên kia lên, lại đi kiếm chút canh nóng đút cho ăn, mấy người cưỡi ngựa đi theo ở một bên.
Thiếu niên này quả nhiên là cực đói rồi, cao lương bỏ thêm muối nấu thành cháo loãng húp mấy ngụm sạch trơn, lập tức có tinh thần, có người liền gom lại nói chuyện đề ra nghi ngờ, cũng không nên người nào cũng đưa đến trước mặt Tiến gia như hiến vật quý, nếu chẳng may có sai sót lại phải phiền phức.
Tuy nhiên thiếu niên này ngay cả tên họ của mình cũng không báo ra, sơ ý nói tới mấy chỗ, chỉ bảo mình ở trên đường từng bị hắc điếm nhìn chằm chằm, tuy rằng chạy thoát nhưng dọc đường lại đụng phải bọn giặc cướp đường, kết cuộc suốt một đường mệt mỏi không có được nghỉ ngơi.
Trên mặt đất Sơn Đông rất loạn, quân lương năm thứ hai vừa qua, trộm cướp nổi lên như ong, ngay cả quan đạo cũng không an toàn, cái này tất cả mọi người đều hiểu.
Cứ như vậy đi tới trời tối đen, thiếu niên nói mình họ Lý, sau khi ăn xong canh nóng cơm nóng, sức lực và tinh thần cũng gần như khôi phục, y từ chối đề nghị nghỉ ngơi một đêm, nói sự tình khẩn cấp, trễ một khắc cũng có khả năng chậm trễ đại sự, chúng ta buổi tối dùng khoái mã lên đường.
Nhìn thiếu niên họ Lý này hấp tấp bồn chồn, mọi người càng hiểu rõ chuyện này không đơn giản, một mặt sắp xếp người đi cùng y lên đường ban đêm, một mặt càng thêm khẩn cấp truyền tin tức tới chỗ Hà Gia Trang.
Người đi theo thiếu niên họ Lý không ngừng hoán đổi, mấy tay giỏi giang trong đội Nội Vệ thay phiên ra mặt nói lời khách sáo, đợi lúc sang Hoàng Hà, ngồi cùng thuyền với thiếu niên này chính là Mã Xung Hạo.
- Nhìn sơ qua là người nơi phủ Đông Xương, xuất thân gia đình đại phú hào, căn cơ võ công rất tốt, quả thật có việc gấp đòi cầu kiến. Nói chuyện lộ ra rất ít, cái khác hỏi không ra được.
Tin tức không ngừng báo sang, Triệu Tiến lại có chút dở khóc dở cười, thầm nghĩ rằng nói trắng ra cũng chẳng qua là một thiếu niên, nhấc lên được sóng gió gì ở địa bàn của Triệu Tự Doanh, lúc đến trước mặt mình, binh khí sắt bén mang theo bên mình cũng không có, cũng không biết mọi người lo lắng cái gì.
Tuy nhiên Triệu Tiến cũng biết tâm thái của bọn thuộc hạ, chớ nói chi thiếu niên này tới kỳ quái và vội vàng như thế, còn luôn nói đại sự hết sức khẩn cấp gì, về phần phủ Đông Xương, hình ảnh khắc ghi của Triệu Tiến đối với họ cũng rất sơ sài, chỉ là đội ngũ cách con sông nhìn nhau kia, mặt khác không có gì đáng giá nhớ tới.
Lúc gặp thiếu niên này, Trần Thăng, Vương Triệu Tĩnh, Cát Hương và Lưu Dũng đều đang ngồi đấy, Ngưu Kim Bảo phá lệ đứng ở trước cửa. Thiếu niên như thế sau khi đi vào đã bị y khống chế, đối đãi như vậy, nói chuyện bé xé ra to cũng đúng, nói sư tử vật thỏ cũng không phải không được.
Thiếu niên rất chắc nịch cường tráng, trên mặt có bản tính trầm ổn thành thục vượt xa cái độ tuổi này, lúc tiến vào đã bị lục soát qua, thậm chí cố ý đổi một bộ y phục từ trong tới ngoài.
Có gia đinh mở miệng nói.
- Đây là Tiến gia nhà ta.
- Huynh chính là Triệu Tiến sao?
Thiếu niên kia theo đó nói ra câu này thật không dính tới sớm trưởng thành trầm ổn rồi.
- Ta chính là Triệu Tiến.
Triệu Tiến có chút tò mò gật đầu. Hiện giờ mở phân hiệu các nơi của Vân Sơn Hành là chuyện rất lớn, nếu như không phải nói hết sức khẩn cấp gì đó, hắn mới sẽ không tới xem chuyện náo nhiệt này.
Thiếu niên lại không đầu không đũa nói một câu.
- Không ngờ tới huynh có dáng vẻ này.
Triệu Tiến bắt đầu không kiên nhẫn được nữa, hắn không có thì giờ bồi tiếp người không hiểu ra sao tới càn quấy, chỉ là thiếu niên kia lập tức quỳ xuống đất mở miệng nói.
- Tiến gia, nhanh đi cứu tỷ tỷ của đệ. Tỷ tỷ của đệ là Mộc Thục Lan bị người Văn Hương Giáo bắt đi rồi. Nếu không đi cứu, chỉ sợ có rắc rối to rồi!
Vừa rồi thiếu niên này muốn quỳ xuống, trong phòng đã có mấy người theo đó sẵn sàng ngăn cản, chính là phòng bị thiếu niên này bật dậy, lại không ngờ rằng nói ra cái tên này như thế, trong phòng lập tức yên lặng.
Bọn gia đinh trước cửa và ngoài phòng không nghe được câu nói này, trong phòng ngoại trừ bọn huynh đệ và Triệu Tiến chỉ có Tôn Đại Lâm và Ngưu Kim Bảo.
Cái tên Mộc Thục Lan này, chỉ có Ngưu Kim Bảo không biết, nhưng y nhìn thấy biểu hiện và thái độ của người khác trong phòng cũng đứng thẳng thân mình, nhìn thấy đệ tử Tôn Đại Lâm của mình cũng đang tò mò nhìn về hướng bọn người Triệu Tiến, không kìm nổi trừng mắt nhìn, Tôn Đại Lâm lúc này mới nhận ra, vội vàng rụt đầu lại.
Cho dù là điềm đạm như Trần Thăng, sau khi nghe được cái tên này, cũng nhịn không được nhìn về hướng Triệu Tiến, còn Cát Hương và Lưu Dũng ngồi ghế dưới cùng cũng đã đứng dậy, Vương Triệu Tĩnh cũng cả mặt khiếp sợ nhìn Triệu Tiến.
Trên mặt Triệu Tiến không có lộ vẻ gì, hắn cũng không biết nên có vẻ mặt gì, cái tên Mộc Thục Lan này hắn vẫn nhớ rõ ràng, thậm chí thường xuyên mộng thấy cô bé đó, mặc dù Triệu Tiến cực kỳ ít nằm mộng, ngủ một mạch rất ngon.
Mộc Thục Lan nhìn thấy trong mộng, tướng mạo có đôi lúc rất rõ rệt, có đôi lúc thì rất mờ ảo. Lúc rõ rệt nhất là dáng vẻ mười một, mười hai tuổi, mắt sáng, răng đều, ngây thơ hoạt bát. Lúc mờ ảo Triệu Tiến chỉ loáng thoáng cảm giác được là đối phương, chỉ vậy mà thôi. Sau mỗi lần mộng thấy cảnh như vậy, lúc Triệu Tiến tỉnh dậy đều có chút tiu nghỉu. Hiển nhiên, mộng này sẽ không nói với Từ Trân Trân, hơn nữa theo tháng ngày trôi qua, loại cảm giác tiu nghỉu này càng lúc càng nhạt.
Thanh mai trúc mã, tuổi nhỏ vô tư, đã qua mấy năm, mấy năm nay Mộc Thục Lan hoàn toàn không có hồi âm, mình cũng đã thành thân, vợ con đề huề, vốn cho rằng cái tên này gần như sẽ thành trí nhớ năm đó, hoặc là cứ như vậy dần dần trở nên mờ nhạt quên đi, không ngờ rằng lại được nhắc tới, hơn nữa có được tin tức chính xác.
- Cái gì? Ở phủ Đông Xương? Sao bị bắt?
Lưu Dũng liên tục hỏi ra một đống câu hỏi chất chồng lên nhau.
Vương Triệu Tĩnh chậm rãi nói.
- Nguồn cơn nguyên cớ, ngày tháng rõ ràng, rốt cuộc xảy ra việc thế nào. Ngươi nói ra toàn bộ những gì ngươi biết. Thật nếu muốn cứu người, thì phải nói rõ ràng, bằng không cứu người chẳng thành.
- Ngươi tên là gì?
Cát Hương cuối cùng hỏi ra khúc mắc mọi người đều không để ý tới.
Thiếu niên quỳ trên mặt đất kia lẳng lặng nghe chất vấn, trong lúc đó không nhẫn nhịn được nước mắt tuôn trào rơi xuống, giơ tay lau sạch cũng ngăn không được.
- Đệ gọi là Lý Ngọc Lương, cha đệ là Tuần kiểm tào vận của Lâm Thanh Châu.
Sau khi báo ra tên họ này, mọi người trong phòng trao đổi ánh mắt với nhau, khẽ gật gù, vẻ mặt lại trở nên càng thêm nghiêm túc.
Tuần kiểm là võ quan phẩm bậc thấp kém không xếp vào hạng nào, nói tới nói lui rất đỗi bình thường, nhưng cộng thêm hai chữ "tào vận" này thì hoàn toàn khác biệt, đây chẳng khác nào là thắt lấy chỗ yếu hại thu tiền trên tào vận, coi như không cần chăm chỉ tới làm ăn cả ngày cũng có vàng bạc châu báu như biển tuôn ào vào trong nhà. Chức quan này giống như Đại sứ kho lương Thường Doanh cửa sông Thanh Giang, quan thấp quyền hạn nặng nề, chỉ vỏn vẹn một tên cửu phẩm hèn mọn, nhưng liên lụy tới lão đại bậc nhất trong ngoài triều đình.
Báo ra danh hiệu như thế, chẳng khác gì tự nhận gốc gác, không sợ dò la điều tra, đồng thời nếu như dám cả gan tự báo nhà cửa mình, như vậy tin tức này khẳng định không giả, xem ra Mộc Thục Lan thực đã gặp nạn.
Triệu Tiến giọng điệu bực tức.
- Nói, kể lại từ lúc Mộc Thục Lan tới phủ Đông Xương. Nói mau, không được bỏ sót.
Lý Ngọc Lương một tay lau nước mắt nghẹn ngào bắt đầu nói. Bên cạnh Ngưu Kim Bảo ngẫm nghĩ thoáng chốc, lại đi ra đóng cửa, sau đó bưng một bát nước trà còn ấm đưa tới trong tay Lý Ngọc Lương.
Vừa mới nói mấy câu, Trần Thăng đã giận tím mặt mũi, đứng lên quát.
- Khốn khiếp, ta lúc đó xem thân thích của Tiểu Lan không chút đáng tin, chà đạp đưa nhỏ nhà mình như thế đấy.
Lý Ngọc Lương bị dọa tới sửng sốt, theo đó co rụt người về sau. Trần Thăng bùng phát ra lần này, quả thật là sát khí đằng đẵng.