Sáng sớm lên đường, đi chưa đầy hai canh giờ đã có một thị trấn lớn, trên đường người đến người đi, bên đường đều là các cửa tiệm, nhìn kiểu cách của khách điếm tửu lâu ở đây đều là loại chỉ có ở kinh thành mới có. Thỉnh thoảng có tiểu nhị gõ tấm biển đi sang, vừa đi vừa hét lớn tên cửa tiệm, và các mặt hàng buôn bán của nhà mình, mời thương khách vãng lai ghé qua xem.
Tôn Truyền Đình cảm thán nói.
- Đây chính là Hà Gia Trang sao? Đây còn phồn hoa giàu có hơn huyện Vĩnh Thành nhiều.
Đúng lúc này, bên cạnh có một vị trung niên nghe thấy, kìm không nổi, dừng bước chân, mỉm cười nói.
- Vị này, ngươi là lần đầu tiên...
- Tại hạ là lần đầu đến Từ Châu, đúng là chưa quen phong tục ở đây, lời nói mới vừa rồi có gì không đúng sao?
Tôn Truyền Đình nói thật mau mắn, cắt đứt lời đối phương, lời lẽ này thật đúng là nghe quá nhiều rồi.
Lão trung niên cũng không để ý, cười hì hì nói.
- Nơi đây còn cách Hà Gia Trang khoảng nửa canh giờ đi đường. Các ngươi cưỡi ngựa hẵn phải nhanh hơn chút, buổi chiều đã đến nơi.
Một gã gia đinh ngạc nhiên hỏi.
- Nơi phồn hoa như vậy, còn chưa phải là Hà Gia Trang sao? Còn chưa phải chợ búa sao?
Đối với gã, cảnh tượng trước mắt đã rất khó tưởng tượng rồi, trong thành Đại Châu Sơn Tây chỉ sợ còn vắng vẻ hơn ở đây.
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của bọn họ, lão trung niên vui vẻ đứng lên, cười nói.
- Nơi đây là Khúc Lý Phổ, vốn là không kém bao nhiêu, ba năm nay là chiếm tiện nghi của Hà Gia Trang, cũng hưng thịnh hơn mấy lần, mấy chục lần. Các ngươi không biết, vốn từ Khúc Lý Phổ đi Hà Gia Trang phải mất ít nhất nửa ngày đường. Nhưng Tiến gia hai năm trước đã sửa lại đường, hiện đã nhanh hơn rất nhiều, cũng kéo theo không ít việc buôn bán từ Hà Gia Trang đến đây, nơi đây mới hưng thịnh phát đạt như vậy, nhưng so với Hà Gia Trang còn kém xa.
Lão trung niên rời đi, Tôn Truyền Đình đứng tại chỗ lẩm nhẩm tự nói, mặc dù hắn vẫn chưa tin, nhưng trong nội tâm lại nhủ không tin không được.
- Thật giỏi, thật giỏi
Tự nói hai câu, Tôn Truyền Đình vẻ mặt nghiêm túc, trầm giọng nói.
- Nhân tài như vậy, nếu là đi đúng đường chính là lợi cho tệ quốc, nếu đi sai đường chính là đại họa thiên hạ.
Lời này của hắn giống như nói cho người khác nghe, cũng chính là nói cho chính mình nghe. Bên cạnh, Điền tiên sinh chần chừ một lát mới ghé sát thấp giọng nói.
- Công tử, lần này việc chính là vì danh phận ngăn cản quân lương, những cái khác đều là việc nhỏ, công tử nhất định phải phân rõ nặng nhẹ.
Tôn Truyền Đình gật gật đầu, cũng không tiếp tục cảm thán nữa, đã xuống ngựa, dắt ngựa đi quanh Khúc Lý Phố, thuận tiện ăn cơm trưa sau đó tiếp tục lên đường. Đi mới vài bước, đem dây cương giao cho gia đinh, Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh cùng đi vào trong cửa tiệm để xem..
Điền tiên sinh đánh giá.
- Đều đủ các mặt hàng, nói ra thì cũng đúng. Từ Châu vốn là nơi giao cắt của ba tỉnh, cửa ngõ thông thương đường bộ, tập trung và phân bổ hàng hóa đương nhiên là rất có lợi, cho dù Triệu Tiến nhìn không ra điểm này, người khác cũng nhìn ra.
Tiếp tục đi vài cửa tiệm khác, hai người cũng không còn hứng thú tiếp tục xem nữa, vốn những nơi này cũng không khác biệt so với những nơi phồn hoa của phủ thành, tỉnh thành, kinh thành, chẳng qua nơi đây là trấn thành nơi thôn quê, du ngoạn chung quanh châu huyện mà thôi. Vừa chuẩn bị lên ngựa, liền thấy một hàng dài xếp trước cửa tiệm, không biết buôn bán gì không ngờ náo nhiệt như vậy?
Đợi Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh tới trước vừa nhìn, mới phát hiện có chút không đúng. Đội ngũ xếp hàng hơn trăm người, mỗi người sắc mặt đều khó coi, kỳ lạ là, người trong hàng có đủ loại. Có thân sĩ mặc áo dài, có cường hào mặt bóng nhẫy, còn có hộ nông dân mặt mày nhăn nhó, giàu nghèo quý tiện, tiểu địa chủ không ngờ đều có. Mà bên khác còn có khách hàng ra vào, nhìn giống như cùng hàng ngũ này là hai chuyện khác nhau. Hai người đám Tôn Truyền Đình ánh mắt nhìn nhau, làm bộ như khách hàng chậm rãi đi vào, ngẩng đầu nhìn biển hiệu cửa điếm, viết "Tiệm buôn Vân Sơn", đúng là sản nghiệp của Triệu Tiến.
Trong tiệm quả nhiên chia làm hai tốp, tốp xếp hàng xếp đến chỗ quầy ở một góc, phía sau quầy có ba người dáng dấp phòng thu chi tính toán sổ sách, có người đang gõ bàn tính, có người đang ghi chép, còn có người đang dò hỏi. Mỗi người đứng xếp hàng trước quầy, đều không kìm lòng khom lưng cúi đầu, thái độ cực khiêm tốn, mà ba người kia thì không thấy chút nào hòa nhã, thỉnh thoảng quát lớn vài câu, vừa nhìn đã thấy, rõ ràng là bức tranh thủy mặc ức hiếp bá tính.
Tình cảnh này khiến Tôn Truyền Đình rất không thoải mái, muốn hỏi rõ, nhưng lại thấy phiền chán với câu nói “là lần đầu đến Từ Châu”. Nhưng không riêng gì hắn đang xem, cũng có rất nhiều khách hàng ra ra vào vào cũng đang xem, nhưng lại không hề có ý tứ đồng cảm với đám người đang xếp hàng khúm núm nịnh bợ kia, có người còn cười nhạt nói.
- Đúng là đáng đời, Tiến gia liều lĩnh mạo hiểm lớn như vậy, giúp bọn chúng ngăn cản quân lương, bọn chúng không đến dập đầu dâng hương, còn ở đó giở trò bịp bợm, muốn báo ít giấu không báo. Mấy trò này còn qua mắt được Triệu Tự Doanh sao? Cũng may Tiến gia từ bi đại lượng, còn cho bọn chúng kỳ hạn cuối cùng, bằng không cho chúng nếm thử chút tư vị quan lương, táng gia bại sản còn là nhẹ đó.
Nghe thấy vậy, Tôn Truyền Đình trong lòng kìm nén không được, tò mò hỏi.
- Tại hạ nơi khác đến, cũng là lần đầu tiên tới Từ Châu, vừa rồi nhân huynh nói báo ít giấu không báo giấu, rốt cuộc là báo cái gì, kỳ hạn cuối cùng này là thế nào? Nói rõ hơn được không?
Thấy bộ dáng Tôn Truyền Đình không tầm thường, lời nói lại khách sáo, kẻ cười nhạt kia cũng không dám thờ ơ, hơn nữa còn vài phần ý tứ khoe khoang, ho khan vài tiếng liền giải thích. Triều đình muốn trưng thu thêm quân lương, đây là việc gây họa cho bá tính, Tiến gia mạo hiểm muốn vác lấy, nhưng cũng phải có lời ăn nói với triều đình. Vì vậy muốn biết rõ Từ Châu có bao nhiêu người, bao nhiêu ruộng đất, sau đó lấy ra con số chính xác, mới nói chuyện được với bên trên, tránh cho bên trên dối gạt, ngăn cản quân lương. Đây là ân điển lớn nhường nào, hiện giờ bên ngoài đã có những kẻ khuynh gia bại sản trốn đến Từ Châu, kể lể tình hình trưng thu quân lương, đó thật là thảm. Tiến gia thay bọn chúng ngăn cản mối họa lớn như vậy, lại không làm theo lời Tiến gia phân phó, đáng đời.
Không đợi Tôn Truyền Đình tiếp lời, trong đám khách hàng lại có người thét to.
- Từ Châu có Tiến gia chính là phúc khí của chúng ta.
Xung quanh vang lên một loạt âm thanh hưởng ứng.
Một bên vang lên âm thanh bẩm báo dè dặt.
- Triệu gia Triệu Lục, trong nhà tổng cộng có nam đinh sáu người, nữ nhân tám người, trẻ nhỏ bốn người, ruộng đất sáu trăm mẫu.
Một tiếng đập bàn lập tức vang lên, gã văn thư ngồi giữa phía sau quầy đã đứng lên, tay chỉ mặt ông lão mắng.
- Lấy cái này lừa gạt ai, mười mấy nạn dân chạy nạn nhà ngươi thu nạp kia đi nơi nào hả? Hai nghìn mẫu ruộng ở ngoài ba dặm hướng tây kia của nhà ngươi là cái gì? Chủ nhân của ruộng đất kia đã chết hơn hai trăm năm rồi, như thế nào hàng năm vẫn có hoa mầu mọc ra?
Ông lão kia liền co quắp trên mặt đất, ngay sau đó bò bò dậy, liều mạng dập đầu, gào khóc nói.
- Lão nhân đầu óc không tỉnh táo, không nên lừa gạt Tiến gia. Đáng thương cho lão nhân một nhà mấy chục miệng ăn sống rất túng quẫn.
Gã văn thư đem bút trong tay đập xuống, nói.
- Thối lắm, địa tô (tiền thuê đất) nhà ngươi còn cao gấp đôi ở chợ, cuộc sống đó còn gọi túng quẫn sao?
Ông lão kia ở đó không ngừng dập đầu, một người khác cười nhạt nói.
- Nếu đã nói nhà mình có sáu trăm mẫu ruộng đất, vậy thì ghi sáu trăm mẫu, số còn lại đều là đất vô chủ, đợi quân lương tăng thêm đi.
Ông lão chỉ biết khóc lóc dập đầu, trán đã chảy máu. Trong cửa tiệm cũng trở lên yên tĩnh. Gã vừa nói đáng đời, nhìn cảnh này cũng thấy không đành, nhưng không lên tiếng. Tôn Truyền Đình chỉ thấy máu nóng xông lên đầu, bước về trước muốn nói chuyện, nhưng vừa mới tiến một bước đã bị người bên cạnh níu lại. Điền tiên sinh vẻ mặt rất nghiêm túc, lạnh giọng nói.
- Không cần xen vào chuyện của người khác, chúng ta đi.
Tôn Truyền Đình ngẫm nghĩ một chút, cuối cùng thở dài, đi theo Điền tiên sinh và gia đinh ra khỏi cửa tiệm. Sau khi đi ra, Tôn Truyền Đình cũng không nói chuyện, lập tức lên ngựa, quất roi cưỡi đi nhanh, đoàn người vội vàng đuổi theo, cứ như vậy ra sau khi ra khỏi trấn Khúc Lý Phố, lúc này mới dừng ngựa.
Tôn Truyền Đình mặt tái xanh, tay nắm dây cương thủ run run, nói.
- Triệu Tiến lòng lang dạ sói, mưu đồ làm loạn, y nhất định có phản tâm, loại cầm thú ăn thịt người này, là đại họa của nước nhà, là đại họa của bách tính.
Lời này của hắn không khiến mọi người đồng tình, Điền tiên sinh sắc mặt lãnh đạm, gia đinh thì biết điều nhìn bốn phía, ngăn cách công tử nhà mình với người đi đường, trên đường quá đông ngươi, khó tránh có người nghe được gì đó.
Điền tiên sinh thản nhiên bình luận.
- Công tử, cái hại của quân lương chúng ta đều biết. Mặc kệ Triệu Tiến có mưu mô gì, đã làm gì. Nhưng ngăn cản tai họa cho bá tính Từ Châu và xung quanh, thì đó chính là công đức lớn lao, bá tính sẽ không cảm thấy hắn là cầm thú là đại họa.
- Nhưng Điền tiên sinh ngài có nhìn thấy không, cả nhà gã họ Triệu kia sắp xong rồi.
.
- Một đường khóc không bằng một nhà khóc. Cậu thấy được một nhà thảm, nhưng không thấy được trăm nhà cười. Lại nói, lão già họ Triệu đó chẳng lẽ không phải là họa của quan phủ, giấu diếm đất đai nhân khẩu, nếu không phải Triệu Tiến đó mạnh mẽ, cậu cho rằng sáu trăm mẫu đất kia của hắn sẽ nộp đầy đủ thuế sao? Hơn nữa, cậu làm sao biết được những gì cậu nhìn thấy trong cửa tiệm đó đều là sự thật?
Điền tiên sinh ngồi trên lưng ngựa liên tiếp đưa ra mấy câu hỏi
Tôn Truyền Đình lòng đầy căm phẫn bị hỏi khó, giống như bị dội một chậu nước lạnh trên đầu, cả người trầm xuống, chỉ biết cho ngựa chậm rãi đi về phía trước, đầu mục gia đinh bên cạnh nói xen vào.
- Công tử cẩn thận của Điền tiên sinh không sai. Chớ thấy Khúc Lý Phổ này náo nhiệt lắm người, thực lại là cục diện ngoại lỏng trong chặt, người giang hồ không ít, nhưng không phải đến kiếm tiền phát tài, xem ra không ổn lắm.
Tôn Truyền Đình quay đầu lại liếc nhìn Khúc Lý Phố, sau đó tiếp tục đánh ngựa tiến về trước, rồi nói.
- Cái khác không nói, nhưng thủ đoạn lục soát kiểm kê nhân khẩu thật là hành động mưu nghịch trắng trợn. Bá tính vạn dân đều là con dân thiên tử, y đây là muốn biến thành của riêng mình, đây không phải mưu nghịch vậy là cái gì.
Điền tiên sinh có chút không kiên nhẫn, thoáng cao giọng nói.
- Bá Nha, lần này tới không phải vì chuyện này. Y gây sức ép mạnh hơn cũng chẳng qua là cường hào một vùng Từ Châu. Dưới gầm trời này có bao nhiêu cái Từ Châu. Khắp thiên hạ một Từ Châu này có tính là gì, hắn nếu thật có tâm làm phản, tất nhiên có binh mã triều đình tiêu diệt, không dính dáng tới chúng ta. Chúng ta tới lần này là muốn xem thủ có cơ hội ngăn cản danh mục của quân lương không, những cái khác không cần quản.