Triệu Tiến nhíu mày lại.
- Hả?
Thần sắc Ngưu Kim Bảo ngược lại rất thản nhiên tiếp tục nói.
- Lão gia, cho dù lão gia không mặc, tiểu nhân cũng muốn làm sẵn một bộ. Còn phải tìm người cạo sạch đầu. Thật gặp phải chuyện gì, một mình ra khỏi nhà cho dù đi lại cũng thuận lợi chút.
- Ta an bài cho ngươi.
Triệu Tiến thuận miệng nói. Ngưu Kim Bảo làm như thế có lo nghĩ của y, thật không phải thấy tình thế không tốt muốn chạy đi, Ngưu Kim Bảo cũng là kẻ có bản tính khôn khéo, thật muốn làm cái gì, khẳng định sẽ không mở lời như thế.
Người thứ hai bị gọi vào lại khiến tất cả có chút bất ngờ. Trương Hổ Bân mặc dù nói thế nào cũng là kẻ xuất chúng nhất trong gia đinh, nhưng kẻ thứ hai này không ngờ là hạng người bình thường không đáng để mắt tới, thậm chí có chút tùy tiện bừa bãi, hơn nữa trong Triệu Tự Doanh vị này tuyệt đối là kẻ không đáng tin cậy đầu tiên, thậm chí cũng không được tự mình đi ra ngoài.
Không chỉ riêng mọi người bất ngờ, ngay cả bản thân vị này cũng rất buồn bực, lúc bị mang vào sân, vẫn là vẻ mặt khó hiểu.
Sau khi nhìn thấy Triệu Tiến, vị này sửng sốt chốc lát, mới vội vàng tiến lên trước muốn dập đầu, Triệu Tiến khoát tay ra hiệu không cần, mở miệng nói.
- Chúng ta ở nơi này không hợp dập đầu, ôm quyền thi lễ là được rồi. Ngươi còn chưa quen sao?
Ngươi nọ gãi đầu bật cười nói.
- Tiến gia, tiểu nhân quả thật không quen.
Triệu Tiến nheo mắt đánh giá từ trên xuống dưới lắc đầu nói.
- Ngươi quả thật còn chưa quen sao.
Vị trước mặt này đầu tóc búi lên sơ sài, chòm râu rối bời, y phục trên người cũng có chút bẩn thỉu, thoạt nhìn dáng vẻ cực kỳ chán chường.
Triệu Tiến thanh âm lạnh lùng hỏi.
- Lý Hòa, không ai cắt xén tiền lệ thường hàng tháng của ngươi chứ?
Vị được mang tới này chính là kẻ mới đầu cùng với Lê Đại Tân sang đây nương tựa tên Lý Hòa, Lê Đại Tân được phái tới chỗ Nam Kinh, Lý Hòa vẫn luôn đị quản chế, đi sang cửa sông Thanh Giang tuy nhiên lập tức lại trở về chỗ Từ Châu.
Bị Triệu Tiến không khách khí chất vấn như thế Lý Hòa ở nơi đó ho khụ liên tục cúi đầu nói.
- Tiền của lương thực lão gia phát ra không có kẻ nào dám cắt xén.
Triệu Tiến tức giận lại hỏi.
- Lúc ngươi đi gặp Ngô cô nương cũng là dáng vẻ bê bối này sao?
Lý Hòa nhất thời mở to hai mắt tuy nhiên lập tức lại cúi đầu xuống, thanh âm buồn bực trả lời.
- Lão gia nói đùa rồi.
Về tin tức của Lý Hòa này, đội Nội Vệ vẫn luôn báo tới chỗ Triệu Tiến. Ở trong trang viên gần kề Khúc Lý Phố có gia đình giàu có, con gái duy nhất trong nhà vốn dĩ đã hứa gả cho người. Kết cuộc trước khi gả sang đấy đối phương bạo bệnh mà chết, cứ như thế thành quả phụ trước khi cưới, còn có lời đồn đại khắc chồng gì đấy. Cứ như thế ở luôn trong nhà suốt sáu năm, đã không nghĩ tới gả cho người nào khác, bắt đầu giúp đỡ trong nhà làm ăn gầy dựng điền sản.
Lý Hòa cũng được đội Nội Vệ an bài ở chỗ Khúc Lý Phố, theo dõi trường diện mấy nhà chốn giang hồ. Kết cuộc có ngày, tên lưu manh trong thôn đùa bỡn cô nương nhà họ Ngô kia. Phụ mẫu Ngô tiểu thư già rồi, tôi tớ trong nhà cũng hai lòng muốn có được người, tiền của. Trong lúc nhất thời Ngô tiểu thư không có người săn sóc, chuyện tới tai Lý Hòa, chỉ trong thoáng chốc thu thập ổn thỏa đuổi người đi.
Kết cuộc câu chuyện thấy nghĩa bất bình ra tay tương cứu này lại thành đắp cầu dắt mối tơ hồng, duyên phận này cũng nói không rõ ràng, cả hai mặt ngoài đã thuận nhưng lòng còn e, cứ như thế chàng ngoài ngõ thiếp trong nhà.
Người khác nói khắc chồng, Lý Hòa là kẻ thấy quen chuyện sát phạt nào để ý điều này, so với người cùng quê quán, Lý Hòa làm tới chức Thiên tổng kiến văn nói năng cũng không kém, mắt thấy đã sắp tới lúc nói chuyện cưới sinh.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Ngươi phải cùng đi với Lỗ Đại tới cửa sông Thanh Giang. Đoàn thứ hai của Thạch Mãn Cường sắp bị rút trở về. Ngươi và Lỗ Đại ở nơi đó làm chủ mọi việc. Chỗ đó ta có một ngàn sáu trăm đoàn luyện làm thành một đại đội. Lỗ Đại làm Đại đội trưởng, ngươi làm Đại đội phó. Coi sóc kỹ nơi đó cho ta.
Lý Hòa đầu tiên là sửng sốt, lập tức ngạc nhiên ngẩng đầu, lẳng lặng nhìn chằm chằm Triệu Tiến. Y ở Triệu Tự Doanh lâu như vậy, thật biết rõ đoàn luyện này không phải lũ hương dũng tráng đinh tầm thường, huấn luyện và tố chất kia còn mạnh hơn rất nhiều so với quan binh tầm thường. Kẻ xuất thân gia đinh trong Triệu Tự Doanh có lẽ không cảm thấy, kẻ không am hiểu có lẽ không sao cả, nhưng loại xuất thân từng làm võ tướng dẫn qua binh mã như Lý Hòa này tất nhiên hiểu rõ kẻ dẫn được một ngàn sáu trăm đoàn luyện Từ Châu rốt cuộc là nhân vật bậc nào.
Đi theo Lê Đại Tân đầu nhập vào nơi này, Lê Đại Tân xách đầu đi Nam Kinh làm việc, bản thân y tức thì được thả ra cả ngày làm chút chuyện sai vặt lo liệu bọn côn đồ, đã nản lòng thoái chí, sau khi gặp được Ngô tiểu thư kia đã một lòng muốn thành gia lập thất.
Lý Hòa từng trải nhiều hơn người khác, nhìn qua cũng rõ ràng hơn người khác, theo tin đồn lung tung lộn xộn, Lý Hòa biết rõ có khả năng phải đánh thật. Y trong khoảng mấy ngày nay vẫn luôn đang nghĩ, sao mang được người nhà họ Ngô tránh né binh tai. Với dạn dày của Lý Hòa nhìn ra, đánh thua không có khả năng, nhưng nói không chừng phải đánh rất lâu. Lại không ngờ tới hôm nay bị Triệu Tiến gọi sang.
Người khác gặp được chuyện này sẽ mừng như điên, Lý Hòa lại lộ vẻ do dự, chỉ ở nơi đó gãi đầu, cử chỉ như thế, ngay cả Ngưu Kim Bảo và Tôn Đại Lâm đi theo đằng sau Triệu Tiến cũng nhìn sang.
Triệu Tiến thản nhiên nói.
- Không muốn làm?
Lý Hòa lúc này mới kịp tỉnh táo quỳ sụp xuống mở miệng nói.
- Ân điển của Tiến gia, tiểu nhân sao lại không muốn làm. Chỉ có điều biết rõ Tiến gia muốn làm tới bước kia, đây là muốn...
Triệu Tiến trả lời rất thẳng thắng.
- Không việc gì tốt nhất, cùng lắm thì mưu đồ chiêu an.
Lý Hòa lại sửng sốt một hồi, lúc này mới thở hắt ra, trong đầu buồn bã nói.
- Vậy thì tốt.
Nói ra được một nửa mới nhận ra được không ổn, vội vàng xua tay giải thích.
- Tiểu nhân không phải có ý này. Tiến gia hiện giờ muốn cái kia còn sớm, còn sớm. Từ từ sẽ tới. Sớm muộn có một ngày nào đó... Tiểu nhân nhất định ra sức làm. Xin Tiến gia yên lòng.
Triệu Tiến nhìn Lý Hòa quỳ ở nơi đó, vị này có phải bị bỏ một xó thoái chí rồi không, thật là tay giỏi giang làm được việc, đáng tiếc. Triệu Tiến ra hiệu Lý Hòa đứng dậy.
- Ta cũng không muốn lưu người nào lại làm con tin. Nếu như ngươi cảm thấy vướng bận, ta làm chủ thay cho các ngươi. Hai ngày nữa làm hôn sự với Ngô tiểu thư kia, sau đó dẫn bà vợ của ngươi đi cửa sông Thanh Giang.
Một quả phụ trước khi vào nhà chồng, lại ở trên mặt đất Từ Châu, lời Triệu Tiến chính là lệnh của phụ mẫu, không hợp quy củ cũng không ai dám nói gì, trong hai ngày khẳng định làm xong hôn nhân đại sự.
Lý Hòa trên mặt đất lại run rẩy, vẻ mặt ngạc nhiên. Ở trong Triệu Tự Doanh, y và Lê Đại Tân là hai kẻ lạc loài, bởi vì trải qua chuyện phức tạp, muốn được nhiều rất nhiều hơn người khác, mặc dù vẫn luôn chán chường, nhưng mới rồi Triệu Tiến sai phái y đi trông coi đoàn luyện cửa sông Thanh Giang, Lý Hòa điệu bộ đầu tiên không phải cám ơn, mà là nghĩ ngay tới Ngô tiểu thư. Thầm nghĩ lúc mình không có gánh nặng trên người Triệu Tiến không cần, hiện giờ có vướng bận thì dùng tới, xét tới cùng vẫn là có con tin để khống chế.
Nhưng nghe thấy Triệu Tiến nói mang Ngô tiểu thư cùng đi sang, Lý Hòa mới biết mình nghĩ lầm rồi. Cứ ở nơi đó không màn tới lễ số lẩm bẩm chốc lát, sau đó dập đầu thật mạnh xuống thanh âm buồn bã nói.
- Nếu như Tiến gia tin tiểu nhân, vậy tiểu nhân nhất định chăm chỉ đi làm. Cái mạng này không còn cũng phải coi sóc tốt cửa sông Thanh Giang. Tháng ngày sau này chỗ cửa sông Thanh Giang cũng không phải vùng đất thái bình, Ngô đại tiểu thư đi cũng không thuận tiện. Đợi tiểu nhân làm xong xuôi rồi, trở về nở mày nở mặt cưới nàng vào cửa.
Triệu Tiến cười gật đầu, tiếp tục mở miệng nói.
- Dùng ngươi đi giúp Lỗ Đại, chính là bởi vì ngươi từng làm việc trong quan quân, hiểu rõ chừng mực. Việc các ngươi phải làm ở cửa sông Thanh Giang chính là thủ. Nếu quả thật có chuyện gì, địch không động, ngươi bất động, nếu như địch động vào ngươi ngươi chỉ cần thủ vững nơi đó sáu ngày, đại đội sẽ sang tới nơi cứu ngươi rồi.
- Tiểu nhân hiểu rõ điều này. Tuy nhiên cũng xin Tiến gia yên lòng. Tiểu nhân nghe nói bên đó chỉ dùng kỵ binh, khắp mặt đất cửa sông Thanh Giang kia toàn là người, kỵ binh vốn dĩ không nhúc nhích được, đánh với chúng ta chính là một con đường chết.
Triệu Tiến hài lòng gật đầu. Lý Hòa hiểu rõ thể chế, biên chế và huấn luyện của Triệu Tự Doanh. Y còn xa không bằng được những gia đinh cùng nhau lớn lên kia, nhưng y có ưu điểm người khác khó so bì được, đó chính là từng trải và chừng mực. Ở cùng một chỗ với Lỗ Đại khá là ngay thẳng, cả hai đúng thật là bù trừ lẫn nhau.
Triệu Tiến khen ngợi một câu.
- Không tệ, ta không nhìn lầm ngươi.
Lại dặn dò mấy câu, Lý Hòa lại dập đầu tạ ơn lần nữa, đứng dậy muốn ra ngoài sửa soạn, sắp tới trước cửa Triệu Tiến lại gọi người trở lại, cau mày nói.
- Triệu Tự Doanh coi trọng phong phạm và quân kỷ. Trước khi ngươi đi tìm một sư phó cạo đầu tắm rửa sạch sẽ chính mình. Dáng vẻ này chẳng lẽ Ngô đại tiểu thư thích nhìn hay sao?