Lý Hòa trầm mặc thoáng chốc, mở miệng lại là chuyện khác, cười gằn nói.
- Đám người làm ăn ở cửa sông Thanh Giang cũng đang hạ chủ ý lên những đoàn luyện này. Tối qua còn có người cầm ngân lượng tới tìm đệ và Lỗ Đại. Nói cái gì đây vốn chính là hộ vệ của thương nghiệp, thương nghiệp phải xuất ra ngân lượng cung ứng nuôi dưỡng, về sau còn sẽ cung ứng gấp đôi. Bảo chúng ta an lòng làm việc, nghe dặn dò của thương nghiệp. Bọn chúng ngược lại nghĩ không ra, cánh đoàn luyện này chớ nói tới gã trợ thủ như ta không có cách nào làm loạn, Lỗ Đại y muốn loạn cũng làm không xong.
- Bên trên chỉ bảo thế nào, đệ cứ làm như thế. An bài đệ ở nơi này cũng là việc tốt, mặc kệ như thế nào đệ cũng có đường chạy thoát, không dính líu tới được đệ. Đợi mọi chuyện xong hết thảy, tính toán tiếp cũng không muộn.
Lê Đại Tân vẫn rất trầm ổn lý giải, Lý Hòa gật đầu tin tưởng nghe theo.
Nói xong lời này, Lê Đại Tân dừng bước chân, lặng im hồi lâu mới thở dài nói.
- Thời thế ngày nay càng ngày càng không yên ổn, mặc kệ kẻ nào đều muốn bắt người làm lính.
Lẽ ra đội nhân mã Thủ bị Thái giám Phượng Dương tới tụ họp chẳng khác nào là tăng cường sức mạnh một đội này của Mã Xung Hạo, mọi người hẳn nên vui mừng mới phải, nhưng mặc kệ bên phía Nam Kinh hay là chỗ Lang Sơn đều biểu tình rất lạnh nhạt.
Một mảnh cục diện thật tốt trước mắt, nhiều thêm một người tới, thì nhiều thêm một người chia lấy chỗ tốt, ngân lượng cất vào trong túi phải móc ra ngoài, ai cũng tiếc hùi hụi.
Huống chi đội ngũ Phượng Dương tới sau này đề xuất trắng trợn, tất cả cùng chung nghĩa cử vì nước diệt gian, không nên chia rẽ lẫn nhau, ngân lượng các nơi cửa sông Thanh Giang cung phụng lên trước đó bọn chúng cũng có một phần.
Đây chính là mấy vạn lượng bạc trắng phau, một món tiền lớn như thế mấy vị đầu mục và cốt cán bên dưới đã bàn bạc chia sao cho tốt rồi. Chớ nhìn phủ Ngụy Quốc Công ở Nam Kinh và Tổng binh Lang Sơn không có đích thân tới, nhưng đều phái quản sự và phòng thu chi thân tín đi theo, chinh là sợ kẻ dưới tham ô.
Đột nhiên nảy đâu ra một đội này, nói bọn chúng cũng muốn cầm một mớ, bằng vào cái gì? Ngươi là Thủ bị Thái giám trông coi Hoàng Lăng ở Trung Đô tôn quý, ta là phủ Ngụy Quốc Công và Phó tướng Lang Sơn cũng không thấp hèn.
Đã là mười sáu tháng bảy rồi, nhưng tất cả vẫn không có ý muốn di chuyển. Mọi thứ cửa sông Thanh Giang cung ứng phủ phê như vậy, phải hưởng thụ thêm nhiều ngày thật tốt, đều nói Từ Châu kia là vùng đất hoang vắng cùng khổ đi cũng không có thú vị, lại nói tới Triệu Tiến kia cũng chạy không thoát, lo lắng gì nào.
Nán lại ở cửa sông Thanh Giang lâu như thế, ngân lượng nên đưa đều tặng xong rồi, thương nhân giàu có và các nhà thậm chí đều bàn bạc hoàn tất chia chác sản nghiệp các nơi, nhà ai chiếm bao nhiêu phần, sau này chia trả huê hồng thế nào, những thứ này đều đã bàn tính rất rõ ràng rồi.
Đến lúc này, Mã Xung Hạo lại sứt đầu mẻ trán rồi.
- Binh quý thần tốc, chúng ta hiện giờ đã ở nơi này chậm trễ sắp có hơn mười ngày rồi. Nếu còn không đi Từ Châu, e rằng sẽ có biến cố.
Đối với gào thét của Mã Xung Hạo, Từ Thiết Bưu và Thi Bình Ngao đều không sợ chút nào.
- Ven đường nhất định phải gióng trống khua chiêng, tung thanh thế bắt lấy nghịch tặc ra. Đây chính là Mã đại nhân ngài nói, hiện giờ sao muốn giở trò?
Đối với những lời đáp lại này, Mã Xung Hạo quả thật là khóc cũng không nổi, y nhìn chằm chằm mấy người nói.
- Đừng cảm thấy hiện giờ lợi lộc to lớn nắm ở trong tay, chớ bị những tiền lời chia chác kia làm hoa mắt. Đợi đi tới Từ Châu, bắt được Triệu Tiến, chúng ta có được gấp mười, gấp trăm lần như thế. Chúng ta nếu như không nhúc nhích, những thứ này đều là hư ảo.
Thiên tổng Thủ bị Thái giám Phượng Dương Hùng Hải phái tới họ Hồ, đứng lên lý lẽ hùng hồn tranh cãi.
- Mã đại nhân, Hùng công công thật đã nói. Chuyện bắt giữ phản tặc, lão nhân gia ông ta cũng biết cặn kẽ. Nhưng hiện giờ chúng ta tới nhiều người như thế, ai nấy mới lấy chưa được hai lượng bạc. Đây nói sao cũng không bỏ qua được.
Nhìn vị Hồ thiên tổng lưng hùm vai gấu này, tất cả mọi người trong phòng đều không có sắc mặt tốt gì. Vẻ mặt Mã Xung Hạo cũng trầm xuống, tên khốn khiếp đó cả ngày chỉ biết chỏ mồm đồi chia tiền. Y ở bên này dây dưa không để yên, kết cuộc chỗ Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc kia cũng sang. Hiện giờ con trai và phòng thu chi của Chu Bảo Lộc suốt ngày chạy tới bên này. Nhưng hiềm rằng Chu tham tướng không nên đắc tội, ông ta bên đó tốt xấu cũng có hơn ba trăm kỵ binh, hơn nữa là võ tướng vốn trên đất Từ Châu, bất kể là dẫn đường hay là thu dọn mọi việc về sau, đều cần Chu Bảo Lộc này tới giúp đỡ lo liệu, cho nên Chu gia đã được chia một phần rời đi.
Vào hôm mười tám tháng bảy, các lộ nhân mã còn chưa thỏa ý cuối cùng vẫn phải xuất phát từ cửa sông Thanh Giang. Suốt dọc đường vị Hồ thiên tổng kia vẫn là không ngừng nói bóng gió, bởi vì y không cầm được thứ mình muốn.
Chẳng cần nói người Phượng Dương tới không ngừng oán giận mặc cả, các lộ nhân mã khác cũng cả bụng chứa đầy oán giận. Nguyên do không có gì khác, mấy ngày ở cửa sông Thanh Giang trôi qua rất thư thái, có rượu có thịt có nữ nhân, cả ngày cũng không cần thao luyện, khéo nhất chính là còn có ngân lượng phát xuống. Cuộc sống đó trôi qua giống như thần tiên, hận không được cả đời như thế. Đi Từ Châu làm cái gì, bắt được Triệu Tiến thì thế nào đây, chỗ tốt còn không phải bị bên trên lấy hết rồi à.
Mã Xung Hạo sở dĩ dẫn những nhân mã này rời đi được, dùng lý lẽ cũng rất đơn giản. Nếu còn không đi nữa, Trấn Thủ Thái Giám Nam Kinh cũng muốn phái người tới, đây chính là phải nhiều thêm một kẻ chia tiền. Hơn nữa phủ Ngụy Quốc Công và chỗ Cẩm Y Vệ đều mang tới không ít tin tức. Nói là Thượng thư Binh bộ Nam Kinh và Tuần phủ Ứng Thiên cùng với Tuần phủ Phượng Dương trong khoảng mấy ngày qua tới lui hết sức mật thiết, đã để mắt tới tin đồn Từ Châu có người mưu phản rồi.
Nếu còn không đi mau, người Nam Kinh Trấn Thủ Thái Giám sang cũng coi như tốt rồi, bởi vì đây nhiều nhất chỉ chia lấy một phần. Đợi bọn quan văn chộn rộn tiến vào, không nói đến mọi người còn chia lời lãi được hay không, thậm chí đều có khả năng sau khi xong việc tiếng xấu vác trên lưng. Từ khi có nhà Minh đã hơn hai trăm năm, lề lối này tất cả sớm đã rõ ràng rồi.
Ra khỏi cửa sông Thanh Giang, qua huyện Thanh Hà, ngang huyện Đào Nguyên, huyện Túc Thiên, sau đó chính là Bi Châu. Ba nơi Thanh Hà, Đào Nguyên và Túc Thiên mọi người đều không có cầm được chỗ tốt nào. Ngược lại dọc đường có không ít người tới cáo trạng, nói là hiện tại trộm cướp hoành hành, đại án xảy ra liên tiếp, xin binh mã triều đình quét sạch bọn tặc phỉ, dẹp yên mọi chốn.
Mấy nơi này Triệu Tự Doanh không có chen tay vào, chỉ bố trí khách điếm Vân Sơn xem như nối liền ở giữa. Nhưng bởi vì có mặt Triệu Tự Doanh, người lục lâm giang hồ trên đất ấy cũng không dám làm loạn. Nhưng Triệu Tự Doanh vừa rút lui, tất cả lại không chút kiêng kỵ, hơn nữa Triệu Tự Doanh cho tất cả một cái tiền lệ hoặc là nói cảm giác sai lệch, khiến cho lũ ác ôn trộm cướp nghĩ rằng bản thân chỉ cần đánh cũng gầy dựng được cục diện này. Đây càng khiến cho khắp chốn khói lửa nổi lên bốn phía. Tuy rằng không có nhiễu loạn gì lớn, nhưng cùng với lưu dân nạn dân bị quân lương thúc ép chạy đi trộn lẫn với nhau, khiến cho mọi nơi cũng khổ khôn tả xiết.
Lại đây cáo trạng khẩn cầu, ngoại trừ thân sĩ, còn có quan lại trên đất ấy. Đối với những điều này, bọn Mã Xung Hạo quả nhiên sẽ không để mắt tới, lý do chối từ cũng rất đơn giản.
- Bản quan công vụ bộn bề.
Suốt đường canh suông nước lã đi qua như thế, lúc sang địa phận Bi Châu, từ trên xuống dưới một đội này của bọn họ đều phải xoa tay nắn chân. Bi Châu từ sau khi Vận Hà đổi dòng mở Ca Hà, cũng trở nên giàu có đông đúc, ở cửa sông Thanh Giang mọi người đều đã lột được một lớp da, ở nơi này phải chăng có được thu hoạch không nhỏ.
Tuy nhiên thuộc hạ Chu tham tướng dẫn đường, thậm chí không có để cho bọn họ vào thành mà là đi thẳng tới trong doanh trại phía tây thành trì Bi Châu.
- Không phải chủ tướng nhà ta giấu diếm riêng mà là cường hào nơi này một lòng hướng về Triệu Tiến. Hiềm rằng nhà kẻ nào cũng giỏi võ, thật muốn gây náo loạn, vậy chính là có rắc rối lớn. Cũng may mắn thủ đoạn Mã đại nhân cao minh, dùng đại nghĩa bình loạn phản tặc kéo róc tới. Đây mới khiến khiến cho bọn chúng không dám làm xằng bậy. Song đại sự sắp tới, vẫn là không nên trêu chọc.
Nghe người dẫn đường này nói rất khẩn thiết chân thật, mọi người cũng tạm thời kiềm chế bất mãn, Mã Xung Hạo càng là hào khí vạn trượng nói.
- Hào bá một vùng bậc này đều là kẻ gió chiều nào theo chiều ấy. Chớ thấy bọn chúng hiện giờ như hổ rình mồi, đợi ta bắt được đầu sỏ trở lại, quỳ gối ở trước ngựa đầu tiên chính là hạng người này.
Ở doanh trại Bi Châu này vừa mới thu xếp ổn thỏa xong, đã có người nghe thấy Chu tham tướng và Mã Xung Hao lớn tiếng tranh cãi, làm cho mấy mặt không dính dáng khác có chút lo lắng. Chiếu theo khuôn phép bên trong doanh trại Đại Minh, đôi bên tiếp tới rút đao sống mái cũng đều có khả năng. Tuy nhiên thủ hạ Chu tham tướng và Mã Xung Hạo ngược lại vẫn điềm nhiên, chỉ tụ ở xung quanh đợi lệnh.