Nghe thấy cớ này, Triệu Thập Nhất vẻ mặt lạnh lùng cũng ngẩn người, nhịn không được bật cười thành tiếng, lắc đầu nói.
- Thật là ngu muội khốn kiếp. Ngươi có biết ngươi rước lấy họa lớn rồi không? Đánh gãy thêm một cánh tay nữa, mang hết vào đại lao. Trộm cái gì, đập phá cái gì, gấp mười lần lên chuộc người. Ngươi đi đến trước cửa Tham tướng nói một tiếng là được rồi.
Các vị kia hai cánh tay bị đánh gãy phải ngất đi rồi, một gã Bổ khoái tự đi báo cho chỗ Tham tướng bên kia biết. Triệu Thập Nhất gọi mấy người đoàn luyện áp giải hết người đi, đoàn luyện đi theo sang chia làm hai đội, một đội trở về, một đội đi theo tới nha môn.
Trên xe nhỏ vẫn còn rượu, hai người đau đớn hôn mê đến bất tỉnh liền bị nhét vào trên xe, mấy người còn lại ủ rủ đi theo.
Bước chân mọi người đi không nhanh cũng không chậm, ven đường không ít người đánh bạo ra nhìn ngó. Từ Châu đã yên tĩnh quá lâu rồi, khi Triệu Tự Doanh có mặt, mọi người ngoan ngoãn thành thật dựa theo khuôn phép làm việc, không có một ai dám làm xằng bậy. Dù đám Đông Xưởng Cẩm Y Vệ tới, cũng không người nào dám lộn xộn.hôm nay gây ra chuyện như vậy, tất cả mọi người đều muốn sát lại gần coi điều mới mẻ.
Bọn đoàn luyện đều là ngươi ngoài, mọi người không dám tiến lại gần phía trước, nhưng bọn Bổ khoái đi lại trên đường cả ngày, mọi người thực rất quen thuộc, không thiếu được việc hỏi thử rốt cuộc chuyện gì.
Có một người biết rõ, tức khắc sẽ kể lại cho những người xung quanh, nhanh chóng truyền toàn thành Từ Châu. Chuyện này xảy ra ban ngày, bọn Đông Xưởng Cẩm Y Vệ bên kia vẫn đang giả vờ giả vịt tra án. Vốn là hai bên phải gặp thẳng mặt nhau, kết cuộc không biết là ai báo tin tức cho bọn Đông Xưởng biết, cũng không ngờ bọn Đông Xưởng lại tự biết đường né tránh, khiến cho đoàn người không ngừng cười vang.
Nơi này cách nha môn tri châu không xa, đám người dẫn người về, đưa vào bên trong đại lao. Các đầu mục tin tức linh thông trong nha môn đã sớm biết rõ, tất cả mọi người không có gì đáng nói, nhưng lúc Triệu Thập Nhất đến phòng hình làm công văn báo lên, Lý thư biện tự mình sắp xếp người lo liệu, còn nói một câu ngắn gọn.
- Động thủ cũng tốt.
Triệu Thập Nhất là do Triệu Chấn Đường đưa tới nha môn, tất cả mọi người đều biết đây là họ hàng với nhau, còn không ai không biết Triệu Thập Nhất là thuộc hạ bên cạnh Triệu Tiến, đây cũng tính quen biết rất xa.
Cũng không biết tại sao Triệu Chấn Đường lại coi trọng gã. Triệu Thập Nhất làm việc cũng không tệ, tuổi tác không lớn, tính tình trầm ổn giống như người già, đối với những mánh khóe trong nha môn lúc đầu không quen, tiến bộ cũng rất nhanh, hơn nữa thủ đoạn còn độc ác.
Về lâu về dài, mới dần dần có chút tin đồn nói về Triệu Thập Nhất này. Một tên Bách hộ nào đó cưỡng đoạt nữ quyến nhà lành, bởi vì có chút chỗ dựa nên vẫn luôn không có người nào dám động vào, nhưng lúc trời tối bị người ta tìm đến giết, mọi người đoán có lẽ Triệu Thập Nhất này cũng có dính líu tới.
Bây giờ Bổ khoái, sai dịch bên trong Bổ phòng nha môn không phải là thuộc hạ thân tín của Triệu Tự Doanh, chính là hạng người gần gũi với Triệu Tự Doanh, mà một đám người này đối với biến động của châu thành đều rõ như lòng bàn tay. Sau khi Triệu Thập Nhất bắt gia đinh thân vệ tham tướng về tới, bọn họ lập tức dò hỏi tin tức ở khắp nơi.
- Mảnh trạch viện của Tham tướng Chu Bảo Lộc kia cũng đã trở nên nhốn nháo rồi. Những gia đinh gia tướng kia của ông ta cũng ầm ĩ muốn tới cướp người, có mấy người đã lên ngựa rồi.
Tin tức rất nhanh được truyền đến, Triệu Thập Nhất ở Bổ phòng chỉ gật đầu tạ ơn, người báo tin cũng rất nhanh biết rõ, nói là vị tiểu gia này đã sắp xếp người đi mời liên trưởng của Triệu Tự Doanh ở trong thành.
Từ lúc Triệu Chấn Đường giữ chức Thủ bị Tiêu huyện này, liên trưởng Triệu Tự Doanh thay phiên nhau đến Từ Châu cũng chỉ chọn có ba người. Ba vị liên trưởng Lý Xán, Triệu Hoàn, Triệu Tùng thay phiên nhau vào trong thành. Giang hồ bên trong thành cùng nha môn có việc gì thì giao cho Triệu Thập Nhất làm, phụ thân của Trần Thăng là Trần Vũ cũng sẽ phụ giúp.
Lần này đang trấn thủ trong thành là Triệu Hoàn, y so với Triệu Thập Nhất nhỏ hơn mấy tháng, phải gọi Thập Nhất một tiếng ca đấy.
Bây giờ dáng người Triệu Hoàn cũng cao lớn khỏe mạnh, vai rộng eo thon, lúc y tới rõ ràng có chút nóng vội. Trong khoảng mấy ngày nay bọn người Đông Xưởng vừa tới, những đầu mục bên trong Triệu Tự Doanh cũng nín nhịn một cỗ tức giận.
Nghe thấy y tiến vào, mọi người bên trong Bổ phòng đều biết điều rời đi, Triệu Hoàn có chút buồn bực nói.
- Thập Nhất ca, Tiến ca không phải nói chúng ta phải cẩn trọng sao? Chớ để bị Đông Xưởng nắm thóp được. Lúc khẩn cấp như thế này, huynh sao làm ra chuyện như vậy?
Trong lời nói mang theo ý chất vấn, địa vị hai người ở trong thành vốn là ngang nhau, kẻ này cũng không quản được kẻ khác. Triệu Thập Nhất vẫn dáng vẻ không biểu tình gì, ở đó thờ ơ đáp.
- Chu Bảo Lộc bên kia lại không phải là Đông Xưởng? Ông ta đập phá quán của chúng ta, đánh người của chúng ta, vì sao lại không bắt, mặc kệ người khác tùy ý giẫm lên mặt sao?
- Tiến ca nói không cần gây chuyện.
Triệu Hoàn ấp úng nói một câu, giọng điệu có phần nặng nề thêm.
Triệu Thập Nhất hừ lạnh một tiếng nói.
- Đó là bảo chúng ta không nên để cho Đông Xưởng nắm được thóp, mà không phải cái gì cũng không làm. Hôm nay mấy tên khốn kiếp đó đập quán của chúng ta mà chúng ta mặc kệ, ngày mai sẽ có người gây chuyện lớn hơn. Đến lúc đó chúng ta lại mặc kệ không quản sao? Nếu là Đông Xưởng bắt người, chúng ta cũng mặc kệ không quản sao?
- Huynh đây là cưỡng từ đoạt lý mà.
Triệu Thập Nhất nói.
- Một kẻ không quản, lòng người sẽ không có, nhìn thấy ngươi sợ, người khác đều sợ hết cả. Đến lúc đó, cho dù ngươi có tính cách nào cũng mắc sai lầm.
Triệu Hoàn bị phản bác đến nói không nên lời, chỉ có thể ở đó hầm hừ nói.
- Sợ? Sợ cái thá gì. Chẳng qua chỉ là quang minh chính đại động đao thương. Đông Xưởng dùng làm thá gì, tới một giết một, tới trăm thì diệt cả trăm. Xem thử đức hạnh của bọn chúng. Thực cho rằng tự mình làm nên chuyện rồi sao.
Nghe thấy thế, Triệu Thập Nhất chỉ ở đó lắc đầu, nhìn Triệu Hoàn mà nói.
- Người Triệu gia chúng ta hiển nhiên không sợ mấy cái này. Đến nước này, nghĩ cái gì cũng vô dụng. Tiến ca muốn làm cái gì, chúng ta đi theo làm cái đó là được. Trần gia, Vương gia, Thạch gia cũng sẽ không sợ. Nhưng thuộc hạ dưới quyền Tiến ca không riêng gì người trong nhà, không chỉ có bọn huynh đệ. Từ Châu bên này có bao nhiêu người đang nhìn, chúng ta một khi sợ hãi, lập tức phải sụp đổ.
Đang nói đến đó, một gã Bổ khoái ở bên ngoài thét to.
- Thập Nhất ca, Chu Bảo Lộc bên kia đang ra sức làm ầm ĩ, nhìn như có ý tới chỗ chúng ta.
Triệu Hoàn lúc này không nói ra tiếng rồi, nhìn về phía Triệu Thập Nhất, hiển nhiên là đợi Thập Nhất ca này đưa ra chủ ý. Triệu Thập Nhất cắn răng mắng một tiếng rồi đứng dậy, tiện tay cầm quỷ đầu đao lên, mở miệng nói.
- Tiến ca bất động, đúng thật là có một số kẻ khốn kiếp đầu óc u mê. Đệ gọi hết liên kia của đệ tới, cũng gọi cả đoàn luyện đệ cai quản. Ta cũng đem hết người bên này lên đường. Chúng ta đi đến chỗ Chu Bảo Lộc đòi công đạo.
Triệu Hoàn bên này ngẩn người, gật đầu xoay người đi ra ngoài, lúc tới cửa còn lẩm bẩm nói.
- Ngươi cùng Tiến ca gặp nhau vài lần, học cái điệu bộ này thực giống nhau quá.
Thanh âm không lớn cũng không nhỏ, vừa vặn để Triệu Thập Nhất nghe thấy, Triệu Thập Nhất xách đao trầm mặc đi ra ngoài. Hiện giờ Triệu Tiến cùng mấy huynh đệ, còn có hai người tổng quản, một tầng bên dưới chính là mười mấy liên trưởng và đội trưởng cùng cấp bậc, không biểu hiện thật tốt, về sau cơ hội sẽ càng ngày càng ít đi. Bản thân mình cách một tầng, ngay từ lúc bắt đầu không làm lên được liên trưởng thì càng phải nắm chặt rồi.
Cách mặt trời xuống núi còn rất xa, nhưng thành Từ Châu đã nhanh chóng vắng vẻ, trên đường phố gần như không thấy được người nào qua lại, người đi đường đều vội vã về nhà, ngay cả sai dịch trong nha môn cũng núp ở trong quan thự không dám động đậy. Càng thêm buồn cười chính là, bọn Đông Xưởng Cẩm Y Vệ vội vàng trở về khách điếm đóng chặt toàn bộ cửa lớn lại. Tất cả mọi người đều biết, người của tham tướng Từ Châu đập phá cửa hàng của Triệu Tiến, hai bên không biết chừng là sống chết với nhau rồi, chớ để cho tai bây vạ gió vô duyên đến.
Cũng không thiếu kẻ nhàn rỗi vừa ở nhà, vừa hiếu kỳ trong lòng như thể bị mèo cào. Thành Từ Châu đã có Triệu Tiến, bao nhiêu năm nay chưa có ra tay đánh nhau, hôm nay có cảnh tượng như vậy thực sự rất muốn đi xem thử.
Rất nhiều người thật không cảm thấy lần này với việc Đông Xưởng điều tra việc mưu phản không có đầu mới gì với nhau, cảm thấy chính là mọi người gặp chuyện đấu võ. Người của Chu tham tướng uống nhiều quá mà điên lên, Triệu Tự Doanh hiển nhiên không cam lòng, hai bên muốn đánh nhau một trận mới phân cao thấp được.
Người sợ bị vạ lấy liền vội vã về nhà, có nhiều người tụ tập chỗ nha môn bên kia, liên đội Triệu Tự Doanh trong thành đến nhanh nhất, tiếp theo là đoàn luyện phân tán khắp nơi, tất nhiên sai dịch thân tín thuộc hạ của chính Triệu Thập Nhất cũng có hơn trăm người. Trừ những người đó ra, hán tử trong chợ búa bên trong thành cũng vội vàng chạy tới.
Đối với người giang hồ Từ Châu mà nói, Triệu Tự Doanh bị Cẩm Y Vệ điều tra chuyện mưu phản và mình không có bất cứ dính dáng nào, trong lòng có tính toán hay tâm tư gì cũng đợi hết thảy định xong cục diện nói sau, bây giờ có bất kỳ lời chống lại cử động của Triệu Tự Doanh thì chỉ có con đường chết.