- Tiến gia, không, Triệu Tiến lúc nhỏ thân thể không tốt, lá gan cũng nhỏ. Cha của y là Triệu Chấn Đường muốn để cho y kế thừa việc quan sai đao phủ dẫn đi xem chặt đầu trên pháp trường. Kết cuộc dọa bay mất hồn, lúc đó cho rằng không cứu trở về được nữa...
Vừa nghe nói là xuất thân sai dịch đao phủ, Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh liếc mắt nhìn nhau, đều mang theo chút vẻ mặt khinh thường. Sai dịch ti tiện bậc này thật sự không đáng coi trọng, nhiều nhất là một ác bá cường hào chỗ hoang vắng. Nhưng Tôn Truyền Đình xoay chuyển ý niệm nghĩ ngợi, lại nhớ tới lúc gặp mặt ở kinh sư, nhìn thấy tận mắt khí độ trầm ổn của Triệu Tiến kia, đó không có một chút dính dáng với ti tiện.
- Sau khi tỉnh lại thật giống như trở thành người khác, đi theo nhị thúc y học võ. Đúng rồi, nhị thúc của Triệu Tiến chính là hạng người đáng gờm. Triệu Tiến lúc ấy tuổi còn rất nhỏ đã đi đây đi đó, không ngờ còn biết tụ tập một đám thiếu niên chơi cái gì tỷ võ đoạt quán quân. Người cốt cán của y hôm nay có Đại đao Trần nhị, Thiết tháp Thạch lão tứ, Khoái đao Cát ngũ, Tiểu lý quảng Đổng lục.
Tôn Truyền Đình cười khổ lại ngắt lời kể lể của văn lại đó, có một chút nóng nảy nói.
- Ngươi có phải nghe bình thoại diễn nghĩa nhiều quá rồi không. Bộ Tam Quốc và Thủy Hử kia không cần lấy ra xài.
- Đại lão gia có con mắt tinh tường. Tiểu nhân ưa thích đi quán trà nghe người ta kể bình thoại. Tất cả đều nói Triệu Tiến này lần đầu tiên giết người là giết mẹ mìn. Thanh mai trúc mã của y bị mẹ mình lừa đi, lúc ấy gọi người cũng không kịp nữa, mấy huynh đệ bọn họ xông thẳng vào...
Toàn trường nội đường lúc này ngược lại thoải mái, văn lại kia đích thật đang bắt chước tiên sinh kể chuyện, nói rất hào hứng cuồng nhiệt. Sự tích Triệu Tiến như nay lưu truyền rất rộng ở Từ Châu và xung quanh. Đây cũng khó trách, mấy năm nay phất lên nhanh chóng lớn mạnh, sự tích của Triệu Tiến quả là đã trở thành truyền kỳ, nói tới không thua sút những câu truyện kể kia.
Nghe thấy Triệu Tiến giết mẹ mình, trong ngõ hẹp huyết chiến đạo tặc vong mạng, Tôn Truyền Đình chỉ thản nhiên bình luận.
- Võ dũng mà thôi, cũng chỉ là hào kiệt chốn giang hồ.
- Bữa tiệc tẩy trần đại lão gia cũng từng uống danh tửu Hán Tỉnh kia rồi, rượu đó như nay có tiếng tăm thật lớn dưới gầm trời. Nhưng đại lão gia thiết nghĩ chắc không biết. Rượu này chính là Tiến gia, à không, Triệu Tiến làm ra. Triệu Tiến làm giàu, một nửa đều phải tính ở trên rượu này.
Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh nghe thấy điều này đều phải ngạc nhiên.
- Danh tửu Hán Tỉnh này không ngờ là do Triệu Tiến làm ra sao?
Danh tửu Hán Tỉnh ở nơi khác là một chuyện, nhưng ở Sơn Tây nhất là dựa gần bên phần phía bắc Sơn Tây của Trường Thành lại là một chuyện khác. Chớ nhắc tới cái lạnh khủng khiếp nơi đó, vào ngày đông có một số quân dân thân sĩ có chút giàu có đều ưa thích rượu trắng cay nồng đó. Người quen thuộc chợ biên ải và thảo nguyên càng biết rõ rượu trắng này mùi vị thế nào trên thảo nguyên. Nghe nói con cháu mấy căn tửu phường của Phần Châu đều đi tìm chỗ làm ra danh tửu Hán Tỉnh này học nghệ rồi, lại không ngờ rằng rượu này rõ ràng là Triệu Tiến làm ra được.
- Làm ra rượu này, của cải tuôn vào ào ào, tất nhiên vô số người ghen ghét. Hội chủ tà giáo nào đó thiết lập mai phục, sửa soạn giết bọn Triệu Tiến đoạt phần sản nghiệp này. Ngay ở một chỗ đồi núi phía đông Từ Châu, tám người huynh đệ Triệu Tiến đấu với hơn trăm người bọn đạo tặc vong mạng. Mất đi một huynh đệ nhưng giết sạch trơn hơn trăm người đó. Sau nữa ngựa không dừng vó thẳng tới hang ổ của Hội chủ tà giáo kia...
Tôn Truyền Đình bực bội nói.
- Chớ nên xem thành bình thoại đi kể. Tám người thiếu niên tuổi tác không lớn đấu hơn trăm đạo tặc vong mạng hơn nữa còn trúng phục kích, sao đánh thắng được. Bản huyện cũng là kẻ luyện võ biết việc binh. Ngươi nếu như biết rõ chuyện thật gì chiếu theo đó nói. Ngươi nếu như không biết thì bỏ qua.
Văn lại kia nói tới hứng trí bừng bừng, cũng không có vẻ nơm nớp lo sợ vừa nãy, ở nơi đó liên tục lắc đầu nói.
- Đại lão chớ nên hiểu lầm, tiểu nhân nói đều là chuyện thật. Sau khi xong việc, Từ Châu và Tham tướng Từ Châu bên đó đều phái người sang kiểm nghiệm qua. Khắp núi đều là thi thể, trong ngày đông nhìn không thấy tuyết toàn là màu đỏ. Hai mươi mấy tùy tùng Triệu Tiến mang theo kia đều bị tên bắn chết. Bọn họ là chạy vào trên sườn núi đánh tới cuối cùng. Đại lão gia nếu không tin, hỏi thử hai người kia xem.
- Đại lão gia yên tâm, chuyện này tuy rằng nghe không hợp lẽ thường nhưng Từ Châu năm ngoái có người tới chỗ chúng ta làm công vụ. Nói năm đó trong nha môn Từ Châu đều lạnh run. Nghĩ thầm rằng mấy kẻ sát tính này sao lớn gan như thế. Đại lão gia ngài nghe y kể tiếp tục. Sau đó nữa, chuyện này đã không coi vào đâu.
- Diệt xong Hà Gia Trang kia, tìm ra được tội chứng của tà giáo nhưng bọn họ cũng là không chết không ngừng với Vân Sơn Tự. Chuyện này chỉ là nghe đồn thổi, nói là Vân Sơn Tự tụ tập hơn ngàn võ tăng và mấy trăm mã tặc. Trong tay Triệu Tiến chỉ có hai trăm người hơn một chút, cứng rắn thủ vững được thôn trang kia. Lại sau đó nữa quản sự Vân Sơn Tự đổi thành người thân cận Triệu Tiến, Vân Sơn Tự không ít người đều bị bắt ra, đầy đủ tội chứng.
- Đây quả thật vẫn không coi là gì. Đại lão gia nhất định biết một năm đó xảy ra chuyện lưu dân gây loạn. Lưu dân vây công thành Từ Châu, đám lưu dân kia câu kết với tà giáo, trong ứng ngoại hợp đó nha. Bên trong cổng thành suýt chút nữa bị đánh phá, nếu không có Triệu Tiến dẫn hơn bốn trăm người dưới tay mang theo hơn ngàn hương dũng sang. Cứng rắn san bằng mười vạn lưu tặc kia, quả thật đã xảy ra tai họa rồi. Khi đó khả năng ngay cả phủ Quy Đức chúng ta cũng phải gặp họa.
Nói được rất rõ ràng như hiện ra trước mắt, Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh thì yên lặng nghe không nói gì. Lúc nghe thấy hơn ngàn người phá mười vạn lưu tặc, Tôn Truyền Đình không nhịn được mở miệng nói.
- Ngàn chúng phá mười vạn, y lại không có kỵ binh, sao phá được mười vạn lưu tặc?
Điền tiên sinh thanh âm chậm rãi nói.
- Ngày đó dường như trong triều báo có nhắc qua một lần. Nói là Tham tướng Từ Châu phái binh bình loạn.
Nhà quyền quý một vùng bậc này, lại là nhà quyền quý có lề lối công danh khoa cử, đối với đại sự thiên hạ, động tĩnh của triều đình tất nhiên cũng rất bận tâm, chuyện này cũng có nhớ mang máng.
-... Toàn là bộ tốt, không có kỵ binh. Ngược lại nghe nói lưu tặc có mấy trăm người cưỡi ngựa. Chúng tiểu nhân lúc đó cũng không tin, nhưng về sau nhiều người nói. Nói là Tham tướng Từ Châu bị dùng chiêu điệu hổ ly sơn, đầu người tốn bạc đi mua. Đợi nhìn thấy trong thôn trang Tiến gia hiện giờ, trong trại bãi cỏ hoang phủ Hoài An, kẻ làm việc toàn là những lưu dân kia. Nếu như không phải Tiến gia đánh thắng, sao sẽ có cách nói như thế. Nhưng lưu dân kia bằng vào lý gì khăng khăng một mực làm việc cho Tiến gia. Tiến gia từ bi, nhiều người như thế may nhờ ngài ấy nuôi sống.