- Nuôi lâu như vậy thì thế nào? Nói thẳng ra cũng chỉ nuôi vài năm mà thôi. Bọn họ từ nhỏ đến lớn nghe người ta kể lại chỉ biết triều đình và quan phủ, từ nhỏ đã nhận rõ uy phong của quan sai quan quân. Đệ nói xem trong lòng bọn họ ai càng thêm khẩn yếu hơn? Trước đó đúng là có cùng quan phủ giao tranh qua, nhưng lúc đó chúng ta không có làm rõ, đến nay tuy là bọn họ có loáng thoáng biết, nhưng theo huynh thấy, bức tường ngăn cách trong lòng bọn họ không dễ gì phá vỡ được. Quả thực, nếu chúng ta muốn là gì, bên dưới nhất định có người làm theo, nhưng nếu bên dưới có người không bằng lòng thì sao? Họ không dám đi đối kháng quan quân triều đình, một người không dám, mười người không dám. Cứ như vậy bùng lên, khiến những người dám làm cũng không dám nữa. Chẳng bao lâu tất cả sẽ sụp đổ, đến lúc đó chỉ còn lại mấy huynh đệ chúng ta và một hai trăm thuộc hạ trung thành… như vậy còn liều được với binh mã trên nghìn người ư?
Ngữ khí và lời lẽ nói chuyện của Triệu Tiến hoàn toàn bất đồng, có chút thản nhiên.
Nghe Triệu Tiến nói như vậy, Thạch Mãn Cường kẻ bình thường không tranh cãi cũng nhịn không được đã cắt ngang.
- Đại ca, huynh nói điều này làm sao có khả năng chứ?
- Làm sao không có khả năng? Việc chúng ta sắp làm, mặc cho ai cũng thấy đều có mạo hiểm mất đầu diệt tộc, dù cẩn thận thế nào đều không đủ. Thạch Đầu ta hỏi đệ, những việc này ta nói nghe có thái quá, nhưng có khả năng xảy ra không? Cho dù là một phần vạn khả năng?
Triệu Tiến nghiêm nghị truy vấn.
- Những gia đinh này, đệ dám cam đoan nói bọn họ ai ai cũng bằng lòng, cho dù biết rõ là việc mất đầu diệt tộc, vẫn không do dự theo chúng ta sao?
Thạch Mãn Cường nhất thời buồn bực không nói lên lời, sắc mặt đỏ lên, buồn bực hồi lâu mới ấp úng nói.
- Đại ca, nói như vậy, đúng là có khả năng. Tuy nhiên, đệ vẫn cảm thấy chúng ta đối đãi với những gia đinh này có ân nghĩa như thế, bọn họ đại đa số vẫn sẽ theo chúng ta, chỉ cần huynh ra lệnh một tiếng...
Triệu Tiến sắc mặt nghiêm túc nói.
- Đệ nói huynh cũng tin, nhưng nếu phải làm loại sự tình này, đã nắm chắc cách lớn hơn, vậy trước tiên phải chọn cách thỏa đáng làm đầu. Không sai, chúng ta không sợ mạo hiểm, nhưng lúc này không cần phải mạo hiểm.
Sau khi nói xong quét mắt một vòng, tất cả mọi người chậm rãi gật đầu, mỗi người đều thấy sắc mặt của Triệu Tiến. Ở chung lâu, đều từ sắc mặt của Triệu Tiến hiểu ra được, hiện tại những điều Triệu Tiến nói đều không dễ phản bác, chỉ nên thi hành.
- Vậy huynh nói đi, chúng ta bây giờ nên dùng cách nào thỏa đáng?
Mọi người dùng ánh mắt chờ mong nhìn Triệu Tiến, đợi hắn quyết định.
- Huynh cũng không có tính toán cao siêu gì. Trận chiến này đơn giản chỉ là lòng người mà thôi. Từ Châu là địa phận của chúng ta, thiên thời địa lợi chúng đã đều đã nắm được, vậy chỉ cần lòng người hướng về chúng ta, còn có gì đáng lo nữa chứ?
Triệu Tiến nghiêm túc giải thích.
- Lòng người là gì? Lòng người chính là những gia đinh này và cha mẹ thân nhân của họ được ăn no, sống những ngày tháng tươi đẹp. Bởi vì chúng ta ăn no rồi, bởi vì chúng ta có sản nghiệp, đứng thẳng lưng làm người, mắt thấy trải qua những ngày tháng tốt đẹp. Kết cuộc đến hiện tại, có người từng bước từng bước một ức hiếp đến, muốn làm cho bọn họ mất đi những thứ mà thật vất vả mới có được, thậm chí còn muốn khiến bọn họ sống những ngày tháng mà ngay cả trước kia cũng không bằng. Việc này bọn họ có thể nhẫn nhịn sao? Không cần nói mấy cái liên trưởng đội trưởng được lợi lớn, ngay cả gia đinh bình thường bên dưới cũng nhịn không được. Cho nên, lòng người sớm muộn cũng phải đứng ở phía chúng ta.
Lưu Dũng lại hỏi.
- Vậy hiện giờ phải khơi dậy tinh thần của bọn họ lên sao?
Triệu Tiến khẽ lắc đầu.
- Không cần, bắt đầu làm sớm quá, đến lúc đó ngược lại lại nhụt chí, trước tiên cần thao luyện tốt quân đội, rồi nói sau. Đợi đến khi việc đến trên đầu, khích lệ lần nữa là được, làm cho bọn họ tràn đầy ý chí, dũng khí đi chiến đấu. Huynh không tin binh sĩ như vậy, quan quân chống đỡ được.
Tiếp đó, Triệu Tiến nhìn xung quanh một vòng, lại nói.
- Huynh không nói các đệ cũng biết, hiện giờ là mấu chốt khẩn yếu, ai cũng không được buông lỏng, đều đi cả đi.
Bọn huynh đệ rầm rầm đứng dậy, đi ra ngoài, Triệu Tiến ở phía sau cao giọng nói.
- Các đệ phải biết, huynh an bài như vậy không phải là tự đại, mà là tự tin. Triều đình hiện nay chẳng qua chỉ là Bồ Tát bằng đất mà thôi, vóc dáng to lớn, nhưng sớm đã mục ruỗng rồi.
Đợi đến khi các lộ tinh kỵ tụ tập đến Bi Châu, Triệu Tự Doanh đã nhận được chỉ thị, vẫn như cũ bận rộn mà không loạn, đều tự chỉnh đốn và kiểm tra lại hết tất thảy lần nữa, lẳng lặng chờ đợi trận chiến đến.
Đợi đến khi đại đội kỵ binh của Mã Xung Hạo đến trang viên bên ngoài thành Từ Châu, Triệu Tiến liền hạ lệnh, ngày hai mươi hai tháng bảy xét duyệt Triệu Tự Doanh.
Lần xét duyệt này cũng không phải không có phòng bị, ở các chỗ đầu đường đều có người giám sát, nếu có tin tức lập tức hồi báo. Lần xét duyệt này chính là khích lệ trước khi lâm trận, nếu hôm nay đại đội kỵ binh kéo đến, vậy hôm nay liền khai chiến.
Bình thường, hàng năm cứ đến lúc này ở sân trống phía đông Hà Gia Trang đều sẽ đỗ đầy xe ngựa, thậm chí còn có không ít đất trống phải dùng hàng rào ngăn ra để chất đống hàng hóa. Nhưng năm nay lại vì chuyện này mà vắng lặng, tuy nhiên nơi bỏ trống vừa vặn dùng để xét duyệt.
Lúc Triệu Tiến bước lên đài, tiếng trống bắt đầu vang lên, trong tiếng trống đơn điệu, từng đội từng đội gia đinh: đội Thân Vệ, đoàn thứ nhất, đoàn thứ hai, đoàn thứ ba theo tuần tự tiến vào sân, trước mộc đài sớm đã vạch sẵn chỗ đứng của các đội.
Mặc dù tiết trời oi bức, nhưng phàm là những người có đủ chuẩn mực mặc áo giáp đều là toàn thân giáp trụ, chủ quản các đoàn các đội lần này không đứng ở trên đài, mà là đứng bên phải hàng thứ nhất của đội ngũ của mình, dẫn đầu tiến vào.
Trên mộc đài có đứng vài người, Triệu Tiến đứng ở giữa, Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng chia ra đứng ở hai bên trái phải phía sau hắn, khôi giáp trên người Triệu Tiến là màu đen, đây là bí pháp nấu sắt rèn sắt của Từ gia. Sau khi qua xử trí, áo giáp biến thành màu đen, lại rất khó gỉ sét, cách này vẫn luôn là bí truyền, nhưng trên vũ khí dùng cũng không nhiều, bởi vì màu đen không may mắn. Nhưng Triệu Tiến lại thích màu sắc như vậy, lần này vừa lúc dùng tới, mà Tôn Đại Lâm đứng sau lưng Lưu Dũng, thay Triệu Tiến cầm binh khí trường mâu của hắn, cây trường mâu này toàn thân được sơn thành màu đỏ thắm, ai ai cũng đều thấy rõ.
Mộc đài được dựng bằng gỗ trúc ở phía bắc của sân trống, gia đinh của đội Thân Vệ và đội Nội Vệ đi vòng xung quanh, các đội khác dàn trận trước đài. Trừ gia đinh hộ vệ của Triệu Tiến, lấy đài làm trung tâm mở rộng ra tới các đội bên dưới, cứ cách một đoạn sẽ có một gia đinh đứng.
Bên này bắt đầu xét duyệt gia đinh, xung quanh có không ít bách tính thôn dân đến xem náo nhiệt, còn có số ít chưởng quỹ tiểu nhị trong chợ chưa bỏ đi cũng đến xem.
Thế cục tuy khẩn trương, nhưng người đã không bỏ đi, đến xem náo nhiệt có tính là gì, hơn nữa rất nhiều người không đi, đều cùng bách tính ở phụ cận cho rằng Triệu Tự Doanh không bại được. Nhìn binh mã uy nghiêm quy củ như vậy, nơi nào còn có được chứ? Khẳng định phải tồn tại lâu dài trăm năm nghìn năm, cái gì triều đình, cái gì Cẩm Y Vệ, những cái đó có là gì chứ? Dùng lời của một thôn dân vải thô quần thụng nói ra điều này, đó không phải chính là gà đất chó nung sao?
Đoàn người Mã Xung Hào cũng lẫn trong đám người chạy đến, tuy trước mắt là cốt lõi võ trang của Triệu Tiến, nhưng bọn họ không hề khẩn trương, cũng hi hi ha ha lẫn vào trong đám đông. Thậm chí để nhìn rõ hơn, bọn họ cố ý tìm nơi có địa thế tương đối cao, còn kéo xe ngựa đến, lại cao hơn vài thước. Mấy đầu mục đứng ở trên, những người khác đứng ở hai bên, nơi này vừa đúng là nơi các đội tiến vào trong sân, bởi vì khoảng cách gần, bọn họ vừa hay xem được rõ ràng.
Mấy người theo Mã Xung Hạo đến đây mặc dù không phải là võ tướng, cũng là cận vệ bên cạnh võ tướng, cảnh tượng duyệt binh kiểm tra không biết đã xem bao nhiêu lần, nhìn những thứ trước mắt cũng không thấy có gì mới mẻ, ngược lại còn rảnh rỗi bình phẩm vài lời.
- Đại đội có trống trận thì thôi đi, nghìn người này còn có kèn và trống bàn* là sao, chẳng lẽ chờ chút còn có hát hí khúc.
(loại trống nhỏ đeo được trên cổ)
- Cờ xi này cũng thật không may mắn. Nền đỏ chữ đen, lại không có gì riêng biệt, nhìn giống như tấm phủ quan tài.
- Mặc áo giáp đen là tên nhãi Triệu Tiến sao? Dáng vẻ thật quê mùa, mặc giáp trụ màu đen cũng không sợ không may mắn…
Bọn họ cũng chưa hẳn là nhìn ra lề lối gì, chỉ là ở đây nói chút lời châm chọc, khiến mọi người cười vui, người ngoài nhìn đến bên này thỉnh thoảng cười vang, chỉ thấy bọ họ xem rất vui vẻ.
- Thật chớ có nói, một thân sắt này cũng không cẩu thả. Xem ra tiểu tử Triệu Tiến này thật sự là gom góp được một gia nghiệp lớn, không ngờ bại hoại như vậy. Đến lúc đó ta phải làm vài bộ cho huynh đệ thủ hạ.
- Ngươi thật không biết à. Nhà vợ tiểu tử này là thương gia buôn sắt lớn có tiếng cả nước, sản nghiệp không biết có bao nhiêu lớn. Mấy tỉnh xung quanh đều là dùng sắt của Từ gia đó, bằng không Triệu Tiến sao gom góp đủ cho đám lâu la đó nhiều giáp trụ như vậy.