Mọi người đã quen nghị sự như vậy, lúc Triệu Tiến tới được phòng nghị sự, những người khác cũng đều tới rồi.
Triệu Tiến gọn gàng dứt khoát nói ra.
- Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ lưu lại trấn thủ. Trần Thăng, Cát Hương, Lưu Dũng theo huynh đi tới Sơn Đông cứu Tiểu Lan.
Tất cả mọi người đều chấn động, sau đó nghiêm nghị đứng dậy nhận lệnh, tuy nhiên lập tức trên mặt nổi lên nét cười. Vương Triệu Tĩnh lại lên tiếng cười nhạo nói.
- Đại ca từ trước đến nay mưu kế vạch sẵn sau đó động thủ, suy xét vẹn toàn. Hôm nay sao xúc động rồi?
Triệu Tiến cười trả lời.
- Chúng ta còn trẻ, người trẻ tuổi cũng nên xúc động chút. Đệ và Tào tiên sinh lưu lại coi nhà thật tốt.
Tất cả mọi người cười vang thành tiếng.
- Tiểu Dũng, đệ hiện giờ hãy dặn dò người đi Sơn Đông dò la. Chúng ta sẽ men theo tuyến đường định sẵn bắc tiến. Mấy ngày đầu sẽ đi chậm rãi, bảo bọn họ bất cứ lúc nào trở lại báo tin. Tai mắt điều động được đều bắt đầu sai phái. Mang theo người làm việc khôn khéo. Lê Đại Tân, Mã Xung hạo lần này đều mang hết theo. Ta sẽ đi ngay bây giờ.
- Đại Thăng, Đại Hương, điều động thuộc hạ trung thành tinh nhuệ biết cưỡi ngựa của các đệ. Binh khí khôi giáp đều phải đưa cho đầy đủ. Phải là người thật sự lên ngựa xuống ngựa đều biết đánh nhau. Cộng lại gom ra phải được bốn trăm. Hiện giờ tập hợp hết cả lại đây.
- Tào tiên sinh, ta muốn ba ngày lương thực mang theo bên mình, còn có năm ngàn lượng bạc trắng, còn có năm trăm lượng tiền đồng dùng để chi trả. Sau đó phải tập trung lương thảo và cấp dưỡng, đều chuyển chất lên đội nhân mã, bất cứ lúc nào cũng phải đuổi kịp cung ứng.
- Triệu Tĩnh, đệ ở Từ Châu trông coi nhà thật tốt. Điều hai ngàn đoàn luyện và một đại đội đi tới nơi giữa Phong huyện và Bái huyện chờ lệnh. Tùy thời chờ đợi tin tức của huynh.
Mỗi người bị điểm tới tên đều lớn tiếng dạ vang, sau đó bước nhanh đi ra ngoài an bài. Xung quanh Hà Gia Trang vào buổi sáng sớm không có lấy một tia yên bình, đã bắt đầu sôi nổi.
Bốn trăm tinh nhuệ biết hành quân thiện chiến, sau khi người được chọn lựa ra, binh khí khôi giáp lập tức cũng đưa cho đầy đủ. Đội nhân mã tự có ngựa và yên cương, cộng thêm ngựa và yên cương ở chỗ Vương Tự Dương, hơn một ngàn con ngựa cũng rất nhanh gom đủ. Đánh bất ngờ nhanh chóng, khẳng định phải một người nhiều ngựa mới giữ vững được sức chiến đấu và nhanh nhẹn linh động.
Kho lương khắp nơi ở Hà Gia Trang và bên trong doanh trại đều phải mở rộng hết cỡ, tiêu dùng trang bị của hơn ngàn con ngựa và bốn trăm người đều được lấy ra ùn ùn không dứt. Quân nhu của Triệu Tự Doanh được các lộ người làm tiệm buôn tôn gia cùng với Vân Sơn Hành bận rộn lo liệu rất mau chóng đã chỉnh tề đợi lệnh.
Bận rộn này chỉ mới là khỏi đầu, lương thảo trang bị mấy ngày tiếp sau đó, cùng với những trâu ngựa vận chuyển đều đang trong lúc trù bị. Hiện giờ đã có người dùng khoái mã chạy đi bến sông Hoàng Hà, muốn gom đủ thuyền vận chuyển nhân mã bên này, còn phải sang sông đi báo cho bờ bên kia biết trước sẵn sàng tiếp ứng và sửa soạn.
Mã Lục sau khi đi theo Mã Xung Hạo tới Từ Châu, tất nhiên không được giống như trước đây đi theo ở bên cạnh Mã Xung Hạo. Gã ở chỗ Hà Gia Trang chăm nom gia quyến của Mã Xung Hạo, thân phận đối với bên ngoài chính là quản gia của Mã gia, cuộc sống trôi qua rất thoải mái nhưng bị đè nén.
Trong lúc nhàn rỗi không có việc gì, Mã Lục thích đi một vòng hết trong lại ngoài Hà Gia Trang, sau lưng thường thường có mọt tôi tớ rất mực thật thà đi theo. Mã Lục biết đó là tai mắt Triệu Tự Doanh an bài, gã đã làm rất lâu trong Cẩm Y Vệ, tất nhiên hiểu rõ chiêu trò này, cho nên mỗi lần ra khỏi cửa còn đích thân gọi đối phương đi theo.
Đi tản bộ trong ngoài Hà Gia Trang, nhìn ra được rất nhiều thứ, Mã Lục trung thành với Mã Xung Hạo thì cũng có, nhưng lại không sao bằng lòng tới nơi này cũng cảm thấy chỉ cần trên người có ngân lượng, đi Giang Nam ẩn náu há chẳng phải càng tốt hơn sao. Nhưng tới được nơi này lại cảm thấy lựa chọn của Mã Xung Hạo đúng đắn.
Lần này ra ngoài, chính mắt nhìn thấy trong ngoài Hà Gia Trang nơi nào cũng không ngừng sửa soạn, Mã Lục không biết xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn thấy hết thảy mọi thứ trước mắt này, lại khiến cho y nhìn ra được rất nhiều thứ. Vội vàng mà không loạn, hàng loạt vật tư được chuyển từ trong kho hàng ra ngoài, những thứ đó đều tồn trữ rất tốt, chất đống gọn gàng ngăn nắp ở nơi đó được người chia ra từng loại riêng lẻ phát đi.
Thân là tâm phúc của Mã Xung Hạo, Mã Lục đối với rất quen thuộc với lề lối phân phát lương hưởng quân giới, thứ trữ trong kho lớn nhất định là hàng nát mối đục chuột gặm, lúc cầm ra đều mục ruỗng không chịu nổi. Miên giáp nói là bên trong khảm lá sắt thường thường chỉ là áo bông. Lương thực nói là gạo lúa mạch chỉ thừa lại vỏ trấu. Muốn có được hàng tốt một là tự mình đi mua, hai là tốn tiền đút lót quản kho từ trên xuống dưới.
Nhưng trước mắt Triệu Tự Doanh có đầy đủ, dường như chính là kho hàng thông thường, nhưng thứ từ bên trong lấy ra đều vô cùng chỉnh chu, tuy nói không phải loại hàng thượng đẳng mới tinh, nhưng lại không thấy dược dấu vết đục khoét cũ kỹ gì.
Mã Lục đã đi dạo rất quen thuộc nơi này, biết được không ít từ trong tới ngoài kho hàng, kho hàng thật sự trọng yếu đều không ở nơi này. Tuy vậy, cảnh tượng thấy được trước mắt chỉ là ngày thông thường.
Mã Lục thì thầm mấy câu.
- Ái chà, thật là đáng gờm a.
So với điệu bộ của quan quân Đại Minh, đây thật là khó lường, nhưng đến cùng khó lường như thế nào Mã Lục không quá rõ ràng. Nhưng y biết rõ nếu như Mã Xung Hạo nhìn thấy một màn này, khẳng định sẽ cảm thán càng nhiều hơn.
Nơi Hà Gia Trang có rất nhiều hạng người khác nhau, Triệu Tự Doanh bận rộn cũng không có giấu diếm người khác, cái này cũng chẳng dính dáng tới điều gì phải giữ bí mật. Ngược lại thanh thế Triệu Tiến sửa soạn rời khỏi Hà Gia Trang đi về phía cửa sông Thanh Giang và các nơi khác gần như cùng lúc này, hơn nữa chuyện này định ra quá trễ, không kịp làm che đậy gì.
Nhìn thấy Triệu Tự Doanh bận rộn đâu ra đấy như vậy, nhìn thấy đồ đạc lấy ra phân chia nhiều như thế, nhìn thấy mấy trăm tinh nhuệ mặc giáp trụ lên ngựa, dường như là lúc ăn sáng bắt đầu bận rộn, trước cơm trưa đã bắt đầu lên đường.
Nhiều đồ đạc như thế, nhiều nhân mã như thế, bất thình lình trong vòng chưa tới hai canh giờ đã sửa soạn hoàn tất, khởi hành rời khỏi, làm được nhanh chóng như thế, đã rúng động rất nhiều người.
Triệu Tiến dẫn đại đội lên đường, thế lực lệ thuộc trên giang hồ và đoàn luyện Từ Châu bắt đầu bưng bít các con đường, mặc dù có người biết Triệu Tiến ra ngoài, nhưng theo bưng bít này cũng không biết đi hướng nào.
Qua sông không có tiêu tốn bao nhiêu sức lực, mặt sông Hoàng Hà thế nước rất phẳng lặng, một là thượng du không có trời mưa, hai là một vùng Từ Châu đào móc kênh mương tưới tiêu, khơi dòng chảy chậm lại.
Sau khi lên bờ cả đội chỉnh đốn và nghỉ ngơi, sau đó tiếp tục lên đường, đại đội nhân mã Triệu Tiến dẫn dắt đi rất chậm, chỉ là bước tiến hành quân bình thường. Nhưng đội Nội Vệ của Lưu Dũng thì thúc ngựa phi nước đại. Thật ra người biết cưỡi ngựa của tất cả thế lực bờ bắc Hoàng Hà đều bị điều động, kẻ quen thuộc tình hình Sơn Đông đi nơi đó dò la tin tức, kẻ không quen thuộc thì hộ vệ ven đường, che đậy dấu vết.