Người phản đối mạnh mẽ nhất trong Mộc gia chính là Mộc Ngô Gia, dù ở phủ Đông Xương y không được coi là lão đại có thực quyền, nhưng dù sao cũng có cục diện của mình, có thuộc hạ của mình, hơn nữa còn là mấy người được lợi nhất. Nhưng người Vương gia vừa tới đã ngang nhiên đi cướp đoạt, làm sao chịu được. Mộc Ngô Chân cũng lo lắng nhất bởi người đệ đệ này, chuyện điều chuyển y với mấy Hội chủ của phủ Hà Gian chính là do Mộc Ngô Chân đề xuất.
Vốn tưởng rằng sau khi nói ra ý định này, tứ đệ Mộc Ngô Gia sẽ cãi nhau ầm ĩ, nhưng không ngờ lại cứ yên lặng như vậy, điều này khiến Mộc Ngô Chân rất vui mừng, người Mộc gia vẫn là người Mộc gia, đều trung thành tận tụy với Vương gia.
Giờ mối lo duy nhất chính là phía Tiểu Lan, không biết sau khi nói chuyện kết thân thì phải làm thế nào, điều này Mộc Ngô Chân đã nghĩ rất rõ, cho dù bây giờ không muốn thì tháng ngày sau này cũng sẽ bằng lòng, đây là chuyện phúc phận biết bao.
Mộc Ngô Chân vừa nghĩ, vừa đi tới trước cửa tửu lầu ở ven sông, sớm đã có đầy tớ của Mộc gia chờ sẵn ở đó, Mộc Ngô Gia phái người truyền tin khẩn tới, nói muốn bàn bạc với nhị ca ở đây. Mộc Ngô Chân đoán sơ qua đã rõ được y đang nghĩ gì, chỉ là chuyện tới phủ Hà Gian mà thôi, mình nhất định phải tâm địa cứng rắn, tuyệt đối không cho y con đường cứu vãn.
Vừa mới xuống ngựa đã có thuộc hạ từ xa chạy nhanh tới, hơi có chút bồn chồn khẽ thấp giọng bẩm báo.
- Lão gia, Đồng Tử Doanh của Thánh Cô đang đòi ra khỏi thành, nói Thánh Cô phát tín hiệu gấp kêu gọi bọn họ, có phải sắp xếp người theo dõi không?
- Trẻ con cầm dao, sớm muộn gì cũng làm bản thân bị thương, đến lúc này vẫn còn chưa từ bỏ ý định. Sắp xếp người theo sát, nếu không có cử chỉ gì khác thì nghe theo sắp đặt của Tiểu Lan, nếu làm loạn thì không cần khách khí với Đồng Tử Doanh. Lưu lại những thiếu niên coi trời bằng vung này, sớm muộn gì cũng là đại họa.
Mộc Ngô Chân nói với giọng điệu chắc chắn, rõ ràng là cháu gái của mình lại không tin thúc bá ruột thịt, thân thích một nhà chẳng lẽ còn hại nó? Tập trung một lũ trẻ con chưa đủ lông chưa đủ cánh xây dựng cái gì mà Đồng Tử Doanh, hộ vệ gì đó, còn không phải là đề phòng mình và lão tứ sao, thật nực cười. Nói cách khác không nói sự thật với nó, thật sự phải vạch mặt thì những thiếu niên đó cũng không là gì cả.
Nhất định phải uốn nắn tánh tính của Tiểu Lan trước khi gả cho thiếu giáo chủ, đuổi những Đồng Tử Doanh vứt đi này, nếu không ở Vương gia sẽ rước lấy mọi người chê cười.
Vừa nghĩ vừa đi lên lầu, tầng hai rộng lớn, chỉ có một chiếc bàn trơ trọi, tứ đệ của Mộc Ngô Chân là Mộc Ngô Gia đang chờ ở đó, đã mỉm cười đứng lên.
- Nhị ca, nhớ huynh đệ chúng ta vừa tới phủ Đông Xương, để duy trì chi tiêu của huynh đệ bên dưới, ngay cả thức ăn ngon cũng không nỡ ăn. Vào bữa cơm trưa ngày đó, chúng ta đi qua nơi này, đệ nói sau này phải ăn được đồ ăn và rượu ở đây, như thế nào cũng đều đáng cả. Giờ mới mấy năm, huynh đệ chúng ta đã bao cả gian khách điếm rồi.
Mộc Ngô Gia bùi ngùi.
Mộc Ngô Chân không ngờ sẽ nói điều này, nhất thời chuyện cũ ùa về, cuối cùng chỉ mỉm cười nói.
- Cũng đã vất vả cho Tiểu Lan rồi, ban nãy Tiểu Lan điều Đồng Tử Doanh ra khỏi thành, đã xảy ra chuyện gì sao? Đệ có biết không?
Mộc Ngô Gia cười lạnh một tiếng.
- Chuyện của nó làm sao để chúng ta biết chứ? Tiểu Lan luôn phòng bị chúng ta mà.
Mộc Ngô Chân cũng lắc đầu, bất đắc dĩ nói.
- Đứa bé này không hiểu trong ngoài, không biết chúng ta đều là vì muốn tốt cho nó.
- Nhị ca, tiểu Lan không hiểu chuyện, nhưng tiểu đệ hiểu chuyện, tiểu đệ biết trong ngoài. Nếu tiểu đệ tới phủ Hà Gian, một mình nhị ca ở đây sẽ bị cho ra rìa, tới khi đó toàn bộ cơ nghiệp mà vất vả gầy dựng này sẽ hoàn toàn trở thành gia sản của người khác. Chúng ta tội gì phải thế?
Nghe thấy câu này, Mộc Ngô Chân biết cuộc nói chuyện ngày hôm nay không ngoài dự liệu, chỉ mỉm cười đáp.
- Phủ Hà Gian cách Trường Lô không xa, muối nhập vào không ít, đi rồi có khi còn sinh sôi nảy nở hơn cả ở đây. Đây là việc tốt, người khác còn không tới lượt đâu.
- Nhị ca, đồng muối Trường Lô đều là nơi các lão đại ở kinh thành nhắm tới, lại còn cường hào nữa. Trong giáo phái của chúng ta từ khi nào dính vào được. Hơn nữa bách tính quan phủ ở đó làm việc đều ngang ngược, tiểu đệ đi chắc chắn sẽ chịu thiệt. Để tiểu đệ ở lại đi, ở lại giúp nhị ca.
Mộc Ngô Gia nói chuyện cũng không vòng vèo, mà rất gọn gàng dứt khoát.
Nhìn thấy nhị ca Mộc Ngô Chân mỉm cười, Mộc Ngô Gia lại nói thêm mấy câu khẩn thiết.
- Nhị ca, mấy huynh đệ chúng ta, cha mẹ và đại ca chết sớm, sau khi bái làm môn hạ của lão giáo chủ, tất cả đều do nhị ca chăm sóc mọi người. Tên Từ Hồng Nho đó có chút cục diện đã không thèm để ý người khác, tam ca đi Từ Châu, cuối cùng chết không minh bạch ở đó. Huynh đệ chúng ta ở đây vào sinh ra tử, khó khăn lắm mới nắm được phủ Đông Xương trong tay, sao lại phải để cho người khác?
Sắc mặt của Mộc Ngô Chân lập tức trở nên lạnh nhạt, uy nghiêm nói.
- Người khác cái gì? Chúng ta thân là giáo chúng, tất cả đều là người trong giáo, giáo chủ sắp xếp thế nào thì sẽ làm như thế.
- Tên Vương Hiếu Hiền đó làm tên công tử chơi đàn bà, từ nhỏ đã theo lão giáo chủ hưởng phúc. Rốt cuộc nó hơn được cái gì, mà cơ nghiệp huynh đệ chúng ta liều chết gây dựng này bằng vào đâu phải giao cho tên rác rưởi đó. Cái gì mà tất cả đều là người trong giáo, giang sơn của Từ Hồng Nho, tại sao không ai đòi lão, sao lão không tặng cho Vương Hiếu Hiền. Bằng...
Bốp một tiếng giòn vang, Mộc Ngô Gia ôm kín mặt, y ngạc nhiên trừng mắt nhìn nhị ca đứng đối diện mình, cái tát này của Mộc Ngô Chân dùng sức không nhỏ, mặt trái của Mộc Ngô Gia đã sưng vù lên.
Mấy gã tùy tùng đứng trên tầng hai đều cúi đầu xuống, Mộc Ngô Chân lạnh lùng nhìn chằm chằm Mộc Ngô Gia, nghiêm nghị nói.
- Không có lão giáo chủ thu nhận mấy huynh đệ chúng ta, chúng ta đã bị chó hoang ăn thịt từ lâu rồi, lời thế lúc thắp hương bái sư, ngươi đều đã quên rồi sao? tên tặc nhân phản bội lời thề Từ Hồng Nho kia, sớm muộn gì cũng bị báo ứng, ngươi cũng phải như thế sao? Nếu còn nói năng linh tinh nữa, ngươi cũng không cần tới phủ Hà Gian nữa, ta ở đây sẽ động dụng gia pháp dạy dỗ ngươi.
Hai tay Mộc Ngô Gia bưng kín mặt, một bên đã xưng húp lên, bị huynh trưởng nhà mình nói như thế, nước mắt đã không ngừng tuôn rơi.
- Lão tứ, vì giáo chủ.
- Nhị gia, tứ gia, không xong rồi, tiểu thư xảy ra chuyện lớn ở ngoài thành rồi.
Đúng lúc này, nghe thấy tiếng bước chân giẫm trên cầu thang, một người hô gọi xông lên lầu, vẻ mặt hoảng hốt.
- Cái gì?
Vừa nghe Mộc Thục Lan gặp chuyện không may, Mộc Ngô Chân lập tức nôn nóng, xoay người nhìn, người vừa chạy tới ăn vận như hộ vệ thân tín, nhưng nhìn lại rất lạ mặt, kẻ mặc được bộ y mặc này không có lẽ nào lại không quen.
Nghi hoặc vừa dấy lên thì lại nghe thấy tiếng bàn ghế va đập phía sau, còn chưa kịp biết chuyện gì thì bất ngờ cảm thấy đằng sau thắt lưng đau dữ dội, thiếu chút nữa là mềm nhũn. Bị ám toán rồi, chủy thủ hoặc đoản đao đâm vào phần thắt lưng. Mộc Ngô Chân lập tức hiểu ra, phương hướng đó chỉ có đệ đệ ruột của mình.
Mộc Ngô Chân quay đầu lại, cử chỉ đơn giản này giờ làm lại có chút khó khăn, quả nhiên là đệ đệ Mộc Ngô Gia của mình, hai má y sưng đỏ nước mắt chảy trào ra, nhưng trong ánh mắt toàn là thù hận và tàn ác.
- Ngươi.
- Ngươi không phải nhị ca của ta.
Mộc Ngô Gia khàn giọng nói một câu, vặn cổ tay một cái, lưỡi dao đâm xoáy vào, cả người Mộc Ngô Chân run lên mạnh mẽ, càng đứng không vững
Tầm mắt của Mộc Ngô Chân đã mơ hồ, ông ta có vô số điều không cam lòng, bái sư nhập giáo, vào sinh ra tử, lên voi xuống chó mấy lần, nhưng lại không ngờ tới kết cục này. Đồ khốn khiếp lòng lang dạ sói. Căm hận sinh ra đã chống đỡ cho Mộc Ngô Chân không ngã xuống, gã đưa tay ra cầm binh khí ở thắt lưng.
- Từ giáo chủ thượng tôn bảo tiểu nhân chuyển lời tới Mộc nhị tiên sinh, ngài và Mộc tam tiên sinh không biết đại thể, không biết đại thế, kể cả có bản lĩnh to lớn cũng không làm nên chuyện.
Có người ấn giữ cánh tay gã, giọng nói không cao không thấp.
Nghe giọng nói chính là người đến báo tin, tới lúc này, Mộc Ngô Chân nghĩ sơ qua đã thông suốt mọi ngóc ngách, không thở được, cả người mềm nhũn, chẳng còn biết gì nữa.
Dưới tửu lầu đã vang lên tiếng gầm lên và tiếng kêu thảm thiết, người đứng trên lầu lại đều không cử động. Huynh đệ một nhà gặp nhau, tất nhiên không cần dẫn theo thân vệ lên, người của Mộc Ngô Chân đều để lại ở trước cửa tầng dưới, hộ vệ thuộc hạ của Mộc Ngô Chân sắc mặt đều khó coi, lúc này nhất loạt cúi đầu.
Thi thể của Mộc Ngô Chân ngã rầm xuống sàn nhà, cả người Mộc Ngô Gia cũng không còn khí lực, ngã ngồi trên ghế, sắc mặt trắng bệch, thần sắc ngây dại, thân thể bắt đầu run rẩy không ngừng.
Người vừa rồi ấn giữ cánh tay Mộc Ngô Chân liếc nhìn xác chết của Mộc Ngô Chân trên mặt đất, lắc đầu thở dài, lại nhìn sang Mộc Ngô Gia toàn thân đang run rẩy, vẻ mặt sợ hãi, gã cũng lắc đầu quầy quậy, nhưng trong ánh mặt lại có vẻ khinh thường.
Một lúc lâu sau, Mộc Ngô Gia mới tỉnh trí lại, run rẩy hỏi.
- Thẩm... Thẩm gia, tiểu nhân ta nên làm thế nào?