Dù sao cũng không nên cắm đầu tiến vào trong đất Sơn Đông, đại đội Triệu Tiến dẫn dắt lên đường để không chậm trễ một chút thì giờ, tin tức trong lúc bọn họ trên đường đi tới Sơn Đông đưa ngược trở lại.
Sau khi qua sông, ban đêm thì trú lại trong thôn trang của Từ gia, họ cố gắng hết sức cung ứng, Triệu Tiến rất ít tới bờ bắc Hoàng Hà, thậm chí cũng rất ít chạm mặt với đại đa số tộc nhân Từ gia. Tất cả đều chỉ nghe tên không thấy người, nghe được những đồn đại hiển hách thậm chí khó bề tưởng tượng nổi. Kẻ Từ gia kính sợ vẫn là Từ Trân Trân, sau đoạn mấy ngày ngắn ngủi thanh trừng trước đó càng thêm kính sợ.
Lần này rốt cuộc gặp được, hơn bốn trăm trai tráng luyện võ võ bị đầy đủ. Đối với khôi giáp và binh khí người Từ gia cũng không lấy làm kinh ngạc, bởi vì rất nhiều thứ đều là do chỗ Từ gia rèn tạo ra. Chân chính khiến cho bọn họ cảm thấy rúng động chính là dáng vẻ lẫm liệt đội ngũ Triệu Tiến dẫn đầu này.
Mặc dù hơn bốn trăm người, nhưng theo hiệu lệnh giống như một người, đi gần tới chạm mặt giống như trước mắt không phải hơn bốn trăm người phân tán ra, mà là như một người khổng lồ sừng sững như núi, giơ tay nhấc chân là dễ dàng nghiền nát quái vật to lớn. Nhìn thấy những võ phu trẻ tuổi trầm mặc ung dung, người Từ gia bắt đầu cảm thấy đám quan quân của Mã Xung Hạo kia bị dọa chạy cũng không phải không có khả năng. Những nhân mã cô gia dẫn dắt này đều không dùng hai chữ hổ lang để hình dung được, đây đều là mãnh hổ.
Ngoại trừ loại khí phách dũng mãnh sâm nghiêm trong lúc tiến thoái này, một việc khác khiến mí mắt người Từ gia nhảy dựng chính là hơn ngàn con ngựa khỏe mạnh, yên cương đầy đủ. Đều biết rõ Triệu Tự Doanh giàu có quyền thế, nhưng trong một lần lấy ra được nhiều con ngựa cao to đầy đủ yên cương như thế vẫn khiến người ta vô cùng rúng động.
Cả gia nghiệp Từ gia lớn như thế, cũng không có bao nhiêu con ngựa, chỗ cần sức súc vật đều dùng trâu và la, thậm chí thiếu thì lấy ngay sức người bù vào cho đủ. Nhưng cô gia nhà mình rõ ràng mang theo nhiều ngựa như thế, vả lại hơn phân nữa không ngờ chỉ dùng để chở hành lý, thật là xa xỉ không đáng có.
Một đội người này tới đây, mọi người cũng hiểu rõ đại tiểu thư nhà mình vì lẽ nào bạo gan thanh trừng Từ gia rồi, có nam nhân này ở đằng sau chống lưng khẳng định rất cứng chắc.
Giống như khuôn phép hành quân nhiều lần của Triệu Tự Doanh, lúc tiết trời rét lạnh, chỗ hạ trại phải cung ứng đồ ăn nước uống, trước hết không tiêu hao lương thảo tiếp tế của nhà mình.
Từ gia gia nghiệp to lớn, cung ứng lương thảo bốn trăm người hơn ngàn con ngựa vẫn là không khó, tuy nhiên đòi hỏi của bọn họ không hề chỉ có những thứ này. Người Vân Sơn Hành đã qua sông trước đó, điều động tráng niên của Từ gia, mua đồ đạc của Từ gia, sửa soạn dựng doanh trại gần kề ranh giới tỉnh Sơn Đông và Từ Châu.
Dừng lại một đêm ở Từ gia, sáng sớm hôm sau lên đường, ban đêm sắp sẵn chỗ ngủ lại ở trang viên Bái huyện, bên đó cũng là một trong những nơi trú đóng của đoàn luyện Từ Châu. Đại đội thứ nhất của Lỗ Đại hẳn chờ đợi ở gần kề ranh giới, bọn đoàn luyện bờ bắc Hoàng Hà kéo tới tập họp ở nơi này.
Bọn thân sĩ cường hào Bái huyện và Phong huyện sẽ không bỏ qua cơ hội nịnh bợ Triệu Tiến, Vân Sơn Hành ra giá mua hết, trưng dụng thanh niên cường tráng, các nhà đều là tranh giành trước sau cung ứng hết sức mình. Tiền lương tiêu tốn quả thật không ít nhưng so với quân lương bị ngăn cản, đây cũng không coi là cái gì.
Sau khi vượt sông, bọn huynh đệ đi cùng Triệu Tiến cũng không kìm lòng đặng quan sát Triệu Tiến, muốn từ trên mặt của hắn nhìn ra lo âu và kích động. Tuy nhiên Triệu Tiến vẫn luôn rất bình tĩnh, buổi tối sắp xếp thay phiên trấn thủ tuần tra với bọn huynh đệ xong, sau đó truyền thụ dạy dỗ bọn gia đinh và học đinh, đi ngủ rất sớm, giống như đây chỉ là một lần du ngoạn bình thường.
Canh khuya đêm thứ hai này, tin tức đã tới, người là do Lưu Dũng đích thân dẫn vào, Triệu Tiến mặc y phục mà ngủ lập tức thức dậy, Ngưu Kim Bảo không có đốt đèn.
- Đại ca, giáo chủ Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho đã truyền tin tới Hội chủ, Hương đầu các nơi Hà Nam, Sơn Đông và Bắc Trực Lệ, nói muốn vào hôm ngày mười một tháng mười một làm phép hỏa thiêu yêu nữ hiện nguyên hình, mời các nơi phái người tới xem lễ.
- Tin tức đáng tin không?
- Là một Hương chủ của Văn Hương Giáo ở Tào Châu, cậu của y buôn bán rượu ở Từ Châu, đã cầm không ít chỗ tốt của chúng ta còn đưa hai đứa con sang đây.
Sau khi đối đáp ngắn gọn, Triệu Tiến đưa ra lời cuối cùng.
- Tiếp tục thăm dò, sáng mai nhanh chóng tiến lên.
Bên ngoài Lưu Dũng và người đưa tin tới nhận được lệnh, nhanh chân rời khỏi, Triệu Tiến đứng ở trước cửa đứng yên một hồi, Ngưu Kim Bảo trầm mặc hộ vệ ở bên cạnh.
Triệu Tiến trước khi trở về đi ngủ, thanh âm buồn bực nói một câu.
- Hôm nay là mồng ba tháng mười một.
Sáng sớm hôm sau, gia đinh thân vệ của Triệu Tiến bắt đầu truyền mệnh lệnh tới từng người. Tiến vào Sơn Đông, toàn đội tăng nhanh bước chân. Xác định được người còn sống, hơn nữa đuổi tới trước kỳ hạn, vậy phải càng nhanh càng tốt.
Đại đội lên đường, mỗi lần chạy đi hai canh giờ dừng lại chốc lát nghỉ ngơi, đổi ngựa mới, sau đó tiếp tục lên đường. Cũng không có không tiếc sức thúc ngựa phi nước đại, nhưng chạy mãi, trước khi trời tối không có dừng lại.
Đêm tối ngày thứ ba sau khi qua sông chính là vượt qua ranh giới của Sơn Đông và Từ Châu, từ trên xuống dưới Triệu Tự Doanh phát huy hữu dụng cực lớn. Lúc hơn bốn trăm nhân mã của Triệu Tiến tới được doanh trại này, lương thảo đã trù bị đủ, tàu ngựa sơ sài và lều trại nghỉ ngơi cũng đầy đủ, đoàn luyện đã ở nơi này bắt đầu bố trí phòng bị.
Sau khi làm xong sẵn sàng trước kỳ hạn những thứ này, Triệu Tự Doanh tới đây lập tức bắt đầu nghỉ ngơi, không cần kéo lê thân thể mệt mỏi lo liệu hạ trại, ngựa một ngày lao nhanh lập tức được bồi bổ đồ ăn nước uống thích hợp, có được nghỉ ngơi, sẽ không bởi vì chạy nhanh quá mức mà bị tổn thương chết đột ngột.
Sáng sớm ngày thứ hai sau khi đại đội vượt sông, tai mắt và thám tử đội Nội Vệ đã truyền tin tức bên trong địa phận Sơn Đông về phía sau, đợi đội ngũ Triệu Tiến dẫn đầu tới được chỗ giáp ranh giữa huyện Ngư Đài Sơn Đông và Từ Châu tin tức đã xác định rất rõ ràng.
Lần này tin tức sở dĩ mau lẹ chính xác như vậy, cũng không phải nói bản lãnh đội Nội Vệ mạnh tới cỡ nào mà là giáo chủ Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho thẳng thừng tuyên bố thế lực mạnh mẽ và to lớn của riêng mình trong giáo. Theo nhiều năm như vậy, Văn Hương Giáo chia làm mấy chi, xưng làm giáo chủ chỉ có ba người. Lão giáo chủ Vương Sâm ở kinh thành, giáo chủ chính thống Vương Hiếu Hiền ở Loan Châu, còn có Từ Hồng Nho thực lực mạnh nhất ở tổng đà Vận Thành. Ba chi này tự có tôn kính phụng thờ của mình. Trừ những kẻ đó ra, Mộc gia lấy phủ Đông Xương làm tâm mở mang một vùng cục diện xung quanh, vùng đất này cũng là tự làm theo ý mình.