Vị hoàng đế này đã thống trị quốc gia này sắp gần năm mươi năm, bao nhiêu con dân từ sau khi ông ta đăng cơ sinh ra, lại đang trong lúc ông ta thống trị qua đời, trong lòng mọi người sớm đã quen thuộc niên hiệu Vạn Lịch này, thậm chí đã khó tưởng tượng được sẽ có một ngày phải thay đổi niên hiệu. Nhưng mà, một ngày này tựu chung sắp xảy ra rồi, cả kinh thành, cả đế quốc đều ngưng thần nín thở.
Trong điện Hoằng Đức, mấy gã thái y sắc mặt tái nhợt nhìn hoàng đế Vạn Lịch trên giường bệnh, vừa sợ hãi lại có chút hờ hững. Bọn họ biết rõ mình không còn sức xoay chuyển trời đất, vả lại sớm đã có lời ám chỉ cho người nôn nóng chờ đợi kết cuộc kia.
Nếu như nhìn kỹ, ánh mắt những thái y này còn có một tia thoải mái, dù sao tới lúc hiện giờ rồi, cuối cùng không cần lo lắng mình bị chôn cùng nữa.
Có sống thì có chết, những thái y này đều thấy quen sinh tử, bọn họ gắng gượng đau buồn, lại không có bất kỳ đau buồn chân chính nào.
Ở dưới long sàng của thiên tử đứng rất nhiều người. Mấy vị đại Thái giám Ti Lễ Giám và và Ngự Mã Giám đều đang có mặt, phe đảng lớn có thân phận trong cung điện đều kéo sang, Nội các tất nhiên muốn phái người tới. Song, chỗ Nội các đã rất nhiều năm chỉ có một người còn đấy, cho nên có vẻ đơn hình chiếc bóng. Thần tử phò tá trọng yếu nhất của đế quốc Phương Tòng Triết cúi đầu ngoan ngoãn đứng ở nơi này, lẳng lặng chờ đợi thời khắc sau cùng cách biệt với quân vương. Mà bên ngoài cung điện, còn có mấy người ăn vận như nữ quan đang kín đáo nghển cổ ngóng nhìn, hiển nhiên các y thị là vì bọn phi tần của thiên tử chờ tin tức.
Những người có vai vế lớn trong điện này bao lớn xung quanh, giữa căn phòng lại đứng một gã trung niên nhìn thoáng qua tinh thần không quá sung túc, thậm chí ngay cả đứng cũng đứng không vững. Tuy rằng tiết trời cũng không nóng, nhưng sắc mặt của gã tái nhợt, trên mặt đã toàn là mồ hôi, hiển nhiên thân thể của gã đã hết sức yếu nhược rồi. Còn bên cạnh gã, hai vị thái giám mặc áo bào đỏ đi theo thần thái kính cẩn đứng hầu ở bên cạnh gã.
Tuy rằng bề ngoài không quá tốt, nhưng tuyệt không người nào dám khinh thường ba người này. Người trung niên kia, chính là đương kim thái tử Đại Minh Chu Thường Lạc, gã sắp phải trở thành thiên tử Đại Minh rồi, hơn nữa căn cứ theo tin đồn lưu truyền, niên hiệu gã sau khi lên ngôi gần như đã định ra sẵn rồi, hẳn sẽ chọn Thái Xương. Chính là bút tích của vị Phương đại nhân kia.
Còn hai vị hoạn quan kia, tuy nói đều có danh hiệu Thái giám và Thiếu giám, nhưng ở trong cung vua vẫn luôn tầm thường, nhưng sau hôm nay, nếu như không có trắc trở, bọn họ cũng sẽ là một trong những phe đảng lớn của nội cung rồi. Chỉ có một lý do: Bọn họ là Thái giám tâm phúc của thái tử tất nhiên phải theo thái tử gà chó lên trời. Mọi người tuy rằng thân phận địa vị lúc này đều cao xa vời vợi hơn người bên cạnh thái tử Chu Thường Lạc, nhưng thiên tử một triều, thần tử một triều qua mấy ngày nữa có lẽ địa vị phải đảo ngược rồi.
Ngẫm nghĩ quyền thế sắp đi xa, bọn Thái giám có mặt tại đây đều sinh lòng đau buồn, trong thoáng chốc, thật sự biến thành y hệt vẻ bi ai lúc hoàng đế sắp qua đời.
Đã đến thời khắc cuối cùng của phụ thân, vẻ mặt thái tử Thường Lạc lại rất bình tĩnh, thậm chí phải nói có chút hờ hững. Bình thường nói tới, mỗi một thái tử đều sẽ âm thầm ôm một loại tâm tình khoan khoái phụ hoàng qua đời, nhưng vị thái tử này thậm chí biểu lộ vẻ mặt càng thêm rõ ràng, hiển nhiên gã không có bất kỳ bi thương nào chuyện phụ hoàng của mình sắp ra đi.
Tất cả đều để mắt tới, cũng đều giả vờ không nhìn thấy, đây thật cũng rất bình thường. Hoàng đế Vạn Lịch không yêu thích Vương thị mẫu thân của thái tử, vướng phải thúc ép của mẫu thân và lễ giáo buộc phải phong cho ả ta danh hiệu quý phi, nhưng lại hằng năm chẳng chịu ngó ngàng tới. Kết cuộc khiến cho Vương thị thân là quý phi ở trong nội cung lại trải qua tháng ngày đắng khổ, cuối cùng thậm chí ngay cả đôi mắt cũng mù lòa.
Không chỉ đối với mẫu thân, hoàng đế Vạn Lịch cũng giống như vậy không yêu thích đứa con trai trưởng này. Ông ta vẫn luôn muốn giao ngôi vị thái tử này cho con trai Trịnh quý phi, phi tần được ông ta sủng ái, là Chu Thường Tuân lên thay. Kết cuộc gây ra chuyện hoang đường tranh giành tước vị như thế. Mặc dù dưới phản đối của chúng thần, sau khi đôi co mấy chục năm hoàng đế Vạn Lịch rốt cuộc buông bỏ ý nghĩ sửa đổi lập thái tử. Nhưng tranh chấp nhiều năm sớm đã tiêu hao hết thiện cảm của Vạn Lịch với bọn đại thần, ông ta thà rằng núp ở trong thâm cung, quần thần cũng không bằng lòng gặp mặt, cũng từ lâu đã tiêu biến hết tinh cảm yêu thương cốt nhục của phụ hoàng với con trai, thái tử cũng không có một tia quyến luyến và kính yêu với phụ hoàng nữa.
Một vị quân vương tay nắm thiên hạ, lúc gần đi lại không có bất kỳ người nào đau buồn, thậm chí ngay cả con trai bầu bạn bên cạnh cũng chỉ là có lệ mà thôi. Trách sao có người ở trong lòng nảy sinh một câu hỏi. Làm hoàng đế như thế rốt cuộc có gì vui sướng thoải mái đâu nào?
Câu hỏi này hiển nhiên không có khả năng có được câu trả lời.
Duy nhất khiến cho người trong điện nhẹ nhõm chính là, tuy rằng thuở nhỏ trải qua gập ghềnh nhưng thái tử Chu Thường Lạc bản tính vô cùng khoan dung, thân tình của gã và mấy gã huynh đệ sinh khác mẹ cũng không tệ, thậm chí thân tình với vị con của Trịnh quý phi Phúc vương Chu Thường Tuấn muốn cướp ngôi vị thái tử của mình vẫn coi như tốt đẹp. Bản tính nhân hậu như thế thật là qua nhiều triều đại không người theo kịp, sợ là chỉ có hoàng đế Hiếu Tông đã mất mới sánh ngang được.
Hoàng đế tương lai có bản tính nhân hậu như thế, tháng ngày của mọi người về sau sẽ tốt hơn một chút, không chỉ một người nghĩ như thế.
Muốn nói tới vị thái tử này có gì không tốt, vậy thì chỉ có một điểm: Gã bỏ quá nhiều công sức trên thân mình nữ nhân, cho nên mới có thân thể xương cốt biến thành suy nhược như vậy. Tuy nhiên đây cũng bình thường, con cháu nhà trời chết ở trên bụng nữ nhân không biết có bao nhiêu.
Ngay vào lúc mọi người muôn trùng suy ngẫm, một tiếng "a" phát ra từ trên long sàng.
Căn phòng vốn dĩ yên ắng trong nháy mắt liền trở nên càng thêm vắng lặng rồi, lúc này cho dù kim rơi trên mặt đất, tất cả e rằng đều nghe được rõ ràng. Tất cả không kìm lòng nổi trông về hướng giường bệnh, muốn nhìn thử xem thiên tử có phải tỉnh táo lại hay không.
Theo bọn ngự y tới chẩn đoán bệnh, thiên tử muốn gắng gượng qua tối nay là không có khả năng lớn lắm, song trước lúc đó, lúc thần trí thiên tử tỉnh táo ban bố di chiếu, sau đó liền rơi vào trong thần chí lẩm cẩm. Nếu tỉnh táo lại lần nữa, không biết sẽ có ý nghĩ gì mới hay không, làm ra chút tăng giảm cho di chiếu.
Tất cả đều nhớ rất rõ ràng, trên di chiếu trừ một đống lời vô nghĩa chiếu theo thói thường được viết lên, còn viết mấy dòng di chúc chân chính của hoàng đế bệ hạ.
-... Phong Hoàng quý phi Trịnh thị làm Hậu, bãi bỏ thuế quặng, triệu hồi Giám thuế*...
(người coi sóc thuế một phương)
Tuy nhiên, tất cả cũng đều hiểu, mấy lời này đều không có ý nghĩa thực sự nào. Tuy rằng mọi người lúc đó đều khúm núm vâng dạ, ai cũng biết những lời này không đáng tính tới. Chỉ cần hoàng đế Vạn Lịch vừa chết, hoàng thượng mới đăng cơ, Trịnh quý phi liền chẳng coi là gì nữa cả, triều thần chỉ sẽ ùn ùn tranh giành đi phế truất ả ta, để biểu lộ rõ thanh danh của mình, thuận tiện lấy lòng tân hoàng đế. Còn về thuế quặng và Giám thuế, lần này qua rồi, lần sau lúc cần thiết lại phái ra là được rồi...
Lúc này, Viện sứ* Thái Y Viện thăm dò khám một lượt, sau đó lắc đầu với với các vị lão đại, ra hiệu hoàng thượng cũng chưa có tỉnh lại, tất cả hoặc là thất vọng hoặc thản nhiên, lại chờ đợi thêm nữa.
(Một chức quan chuyên bốc thuốc, sắc thuốc, nếm thử thuốc, vào đời Minh không phải thái giám là người trông coi hoàng đế lúc sắp băng hà mà những Viện sứ này mới là người ở bên cạnh hoàng đế)
Hoàng đế Vạn Lịch nằm trên giường bệnh hai mắt nhắm nghiền như cũ đã hôn mê hai ngày trên mặt dĩ nhiên chẳng còn nhìn thấy biểu tình gì nữa, sắc mặt tái nhợt hệt như tờ giấy trắng, thân hình vốn dĩ mập mạp, cũng bởi vì bệnh nặng mà bị hao mòn không ít.
Đột nhiên, hoàng thượng không hiểu vì sao trên khóe miệng hơi vểnh lên, hình như là đang cười, sau đó khóe miệng hai khẽ động sang hai bên lại giống như rất sợ hãi, bọn Thái y đã thấy không ít chuyện kỳ quái giống thế này. Con người khi hấp hối xuất hiện một chút vẻ mặt lạ lùng rất bình thường, cho dù là thiên tử tôn quý nói trắng ra cũng là thân thể phàm tục.
Không ai để mắt tới hoàng đế lúc này có còn thần trí hay không, thậm chí cũng không có bao nhiêu người bận tâm ông ta lúc này đang nghĩ các gì. Tất cả mọi người đều đang lẳng lặng chờ đợi thời khác cuối cùng giáng lâm.
Còn hoàng đế Vạn Lịch Chu Dực Quân nằm trên long sàng, lúc này lại giống như không vội vã rời khỏi giang sơn của ông ta. Tuy rằng hai mắt nhắm chặt, ra vẻ ngủ say nhưng ông ta lại ngoài suy tính của mọi người bảo lưu thần trí sau cùng.
Cả đời ông ta trải muôn trùng, từng cảnh đang thoáng hiện qua trước mắt, dường như ẩn ước, lại cực kỳ rõ ràng.
Trong thoáng chốc, ông ta giống như trở về lại thuở nhỏ. Ông ta thấy người hầu cận Phùng Bảo của mình, sau đó cùng với Phùng Bảo nghe thầy giảng.