Mọi người đáp lại, lúc sắp đi, Thạch Mãn Cường than thở một câu.
- Đánh sớm một chút đi, giờ đã tháng bảy rồi, còn chưa thấy động tĩnh gì, cũng không biết giằng dai làm cái gì.
Mọi người đều cười, Triệu Tiến nhìn phía xa, thấp giọng tự nói.
- Không ngờ lại sớm thế này.
Chủ quản các đoàn các đội vào chỗ, giáo trường vừa rồi còn yên tĩnh lập tức sôi nổi hẳn lên. Chủ quản hạ lệnh, tiếng kèn và trống vang lên, cờ hiệu lay động, đám liên trưởng và đội trưởng lớn tiếng hô hào, đám gia đinh hét khẩu hiệu chấp hành mệnh lệnh, bụi đất tung lên. Nhất thời khiến người ta cảm thấy trên giáo trường đâu chỉ mấy nghìn, nói là mấy vạn cũng có người tin.
Vương Triệu Tĩnh đứng phía sau Triệu Tiến mở miệng nói.
- Hôm nay oi bức thế này, nhưng không thấy chút mưa nào, thực khiến người ta không thoải mái.
Triệu Tiến ngẩng đầu nhìn trời, trên trời có mây, nhưng đã mười mấy ngày không có mưa rồi, đổi lại là những năm trước, đây là một đợt hạn nhỏ. Nhưng lần này không gây khó khăn lớn với Từ Châu, khởi công xây dựng thủy lợi, đào móc kênh lớn, đảm bảo phần lớn ruộng đất được tưới tiêu, thu hoạch năm nay sẽ không kém đâu.
- Đại ca, trong thư của gia phụ nói. Đến nay không thấy Binh Bộ có tin tức gì, tên Mã Xung Hạo đó chỉ e là muốn tiền trảm hậu tấu.
- Phụ thân đệ nói có đạo lý. Triệu Tự Doanh chúng ta núi vàng biển bạc, nhưng sau lưng lại không có người quyền cao chức trọng chống đỡ. Trong mắt người khác, chính là đứa trẻ cần tiền tài đi đường, ai cũng không nhịn được đi tới đoạt.trong mắt đám người này, không có thân thuộc làm quan, thì ngươi chẳng là cái gì cả.
Hai người vừa nói chuyện lại thấy một học đinh bước vội về phía này, trong đội học đinh lần này rời đi không ít, nhưng ở lại đều là kẻ chân chính đáng tin cậy, bọn họ được dùng để truyền lệnh truyền tin, phục trang vân vân đều không giống với các gia đinh bình thường.
Học đinh bẩm báo.
- Lão gia, Lê Đại Tân có cấp báo.
Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đều phải ngẩn người, lập tức ra hiệu cho Lê Đại Tân tiến đến. Nam Kinh đã có năm ngày không truyền tin tức đến, điều cửa sông Thanh Giang bên đó báo đến đều là dựa vào đám bán dạo hỏi thăm, Triệu Tiến còn tưởng bên phía Nam Kinh xảy ra chuyện gì, đã bố trí người của đội Nội Vệ đi sang rồi.
Không ngờ vào ngày mùng sáu tháng bảy hôm nay, Lê Đại Tân chạy trở về, bình thường đều là Lôi Tài trở về báo tin.
Vừa gặp mặt, Lê Đại Tân liền giải thích điều nghi vấn này.
- Tiến gia, kỵ thuật Lôi gia không tốt, lần này tin tức khẩn cấp, thuộc hạ về trước.
Tin tức mà Lê Đại Tân cưỡi khoái mã mang đến cũng rất đơn giản. Hôm mùng ba tháng bảy, Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo dẫn tám trăm kỵ binh tinh nhuệ rời khỏi Nam Kinh, vượt sông lên phía bắc.
Tám trăm kỵ binh đều là quần áo nhẹ, lúc vượt sông trắng trợn trưng dụng thuyền dân. Lê Đại Tân nhanh chóng quay về thế này vẫn là vì Từ gia dùng thuyền giúp đỡ.
Lê Đại Tân suốt dọc đường không nghỉ ngơi gì, tiết trời này lại nhằm mùa nóng ẩm, không nhắc tới râu tóc mọc tùm lum, cả người trên dưới đều có mùi mồ hôi chua loét, nhưng không có người nào màn đến những thứ này, lúc Lê Đại Tân bẩm báo lại đang săm soi tỉ mỉ thái độ của Triệu Tiến.
Đợi lúc nói việc Mã Xung Hạo này dẫn tám trăm kỵ binh lên đường từ Nam Kinh, Lê Đại Tân không nhìn thấy căng thẳng trên mặt Triệu Tiến, ngược lại nhìn thấy Triệu Tiến cười.
- Mẹ nó chứ, cuối cùng đi ra rồi, khiến người ta đợi thực là phiền lòng.
Triệu Tiến hiếm khi mắng ra một câu thô tục, mặc cho ai cũng có thể nghe ra tâm tình nhẹ nhõm của Triệu Tiến.
Trên mặt Lê Đại Tân cũng lộ ra nét cười, Triệu Tiến lập tức bắt đầu sắp xếp.
- Lão Lê huynh quay về Nam Kinh. Lần này đi, chính là dẫn Lôi Tử và người của chúng ta rút lui, lưu lại hai người lão luyện điềm đạm. Còn lại đều giao cho người Dư gia trông coi, dọc đường cẩn thận, càng trong lúc này càng không được có một chút thả lỏng nào.
- Gọi Tiểu Dũng đến đây, bảo đệ ấy rải đội Nội Vệ và những tai mắt bình thường thu nạp ra, theo dõi nhất cử nhất động của đám người này, tùy thời cấp báo.
Lê Đại Tân mang tin tức quay về quả nhiên không chỉ có những điều này.
Vào ngày một tháng bảy, Mã Xung Hạo tự dưng nhận được cấp báo của tai mắt Từ Châu, nói là thổ hào Từ Châu họ Triệu tụ tập bộ hạ muốn làm phản, thân sĩ cầu cứu, dân chúng kêu khóc.
Từ Châu chính là nơi then chốt trong thiên hạ, nơi này mà loạn thì hệ lụy cực lớn, nếu là trở ngại đến thủy vận, tất nhiên Kinh Sư chấn động. Từ Nam Kinh đến Kinh Sư, khoái mã còn phải nửa tháng trở lên, nếu đợi đến lúc phúc đáp, một tháng đã qua, đến lúc đó thế cục đã sụp đổ, tất nhiên gây thành đại họa, không có cách nào thu thập.
Việc gấp phải tòng quyền, Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo thà rằng bị quan trên truy trách, cũng phải trước tiên bình định loạn thế, cũng may các nơi Nam Trực Lệ cũng đều là anh kiệt hiểu biết đại thể, đều sẵn lòng toàn lực liên thủ.
Qúy tộc Nam Kinh lấy Ngụy Quốc công Từ gia làm đầu, gom góp hơn sáu trăm gia binh thân vệ, hội họp người nhà Mã Xung Hạo và tám trăm Cẩm Y Vệ tinh nhuệ, vượt sông lên phía bắc.
Dân chúng thân sĩ Dương Châu ôm lòng cảm mến Mã thiêm dự cao thượng, ùn ùn xuất tiền quyên lương khảo thưởng, cũng có nghĩa dân tự mang binh khí cưỡi ngựa cùng với lương thảo đi theo nghe lệnh.
Đều nói với bên ngoài là Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh dẫn đội, nhưng trong đội ngũ lại có chút cổ quái, hơn tám trăm kỵ binh phân thành hai nhóm, một nhóm hơn sáu trăm người, một nhóm hơn một trăm người, giữa hai bên đều có chút khoảng cách.
- Mã đại nhân, Quốc công nhà ta dặn dò rất rõ ràng, việc này Từ gia chúng tôi sẽ giúp, cũng sẽ nghe theo hiệu lệnh của Mã đại nhân, nhưng những nhân mã này cũng là vốn liếng của Từ gia chúng tôi.
Gia tướng dẫn đội gia binh quý tộc là một hán tử hơn bốn mươi tuổi, tên gọi là Từ Thiết Bưu, nói là con vợ lẻ, đều đồn vị này và Quốc công là anh em cùng cha khác mẹ.
Lúc nói những lời này tất nhiên không có người ngoài ở đó, trên mặt Mã Xung Hạo toàn là nét cười, nhẹ nhõm tự tại nói.
- Từ huynh đệ đừng lo lắng quá nhiều, lần này chúng ta đi là cùng phát tài, lại không phải là đi đánh sống đánh chết. Ta hỏi ngươi, Cẩm Y Vệ dẫn đại đội kỵ binh tinh nhuệ đến, nói ngươi phạm đại tội mưu phản, ai còn dám chống lại, ai còn dám theo ngươi. Trong thiên hạ có người to gan đến thế sao?
Câu hỏi này khiến Từ Thiết Bưu ngạc nhiên, lập tức buồn bực nói.
- Thổ bá Từ Châu Triệu Tiến đó chẳng phải là đã làm phản rồi sao?
- Ai nói vậy?
Mã Xung Hạo mỉm cười hỏi lại, Từ Thiết Bưu ngạc nhiên, lập tức cười lớn ha hả, cũng không có thần sắc lo lắng gì nữa.
Quần áo nhẹ nhàng lên đường, mỗi người chỉ mang theo lương thảo cho một ngày, cộng thêm mỗi người không lệ thuộc nhau, trong đội ngũ rõ ràng có chút tình cảnh nôn nóng bất an. Lúc vượt sông, Đông Xưởng Cẩm Y Vệ và gia tướng của Ngụy Quốc công suýt chút nữa đánh nhau trên thuyền, cũng may bị thượng cấp các bên ngăn lại.
Đợi qua sông cập bến, tám trăm nhân mã xuống thuyền cũng gây trở ngại hồi lâu, đợi khi tất cả xong xuôi, trời cũng sắp tối rồi. Nhưng vào lúc này, nhân mã của thương nhân buôn muối Dương Châu tập hợp đến đón.
Đường đi đến bến cũng chỉ khoảng độ nửa canh giờ, chính là trạm dịch binh lính của đám thương nhân muối Dương Châu bố trí, vật tư cho người và ngựa bên trong đều đầy đủ, rượu thịt cũng thịnh soạn, thậm chí còn sắp sẵn cả nữ nhân cho mấy đầu lĩnh.
Sau khi đến đây, nôn nóng bất an trong đội ngũ Mã Xung Hạo tan biến hết. Trong thành Nam Kinh hết thảy đều yên ổn, không cần suy xét cái gì tiếp tế tiếp viện hậu cần, nhưng xuất chinh không danh không phận thế này lại chỉ dùng một ngày tiếp tế, nếu tiếp tế dùng hết thì làm thế nào. Mỗi người đều có nỗi lo lắng này, nhưng thấy sắp đặt của đám thương nhân buôn muối, mọi người đều yên tâm.
Gia chủ Phùng gia Dương Châu Phùng Kim Đức lựa lời nói.
- Mã đô đường, thằng nhãi Triệu tiến quả thực là nên chém thành trăm ngàn mảnh. Bởi do hắn ép buộc, Dương Châu bên này đến hộ vệ canh hộ viện cũng không dám nuôi. Nhiều nhất chỉ lấy ra được ba trăm kỵ binh đi theo, mong rằng Đô đường đừng ghét bỏ.
Nữ nhân đám thương nhân muối đưa tới đều là mỹ nữ thượng đẳng trong thành Dương Châu, vốn tưởng những đầu mục như Mã Xung Hạo này sẽ cười tít mắt thu nạp, nhưng không ngờ mã Xung Hạo nói là dọc đường mệt mỏi, không muốn dây dưa bên ngoài nữa, từ chối thẳng thừng ý tốt của bọn họ. Điều này khiến các vị thương nhân buôn muối đến nghênh đón rất không yên lòng, đợi an nghỉ ổn thỏa xong thì lén đến cầu kiến.
Thái độ của Mã Xung Hạo lại rất hòa nhã, lắc đầu nói.
- Các ngươi thật là ngu muội. Nơi này cách thành Dương Châu còn có nửa ngày đường, ở đây đã dâng tặng nữ nhân, thế từ đây đến Từ Châu phải đi mấy ngày, các ngươi hầu hạ hay là không hầu hạ. Không tặng nữa, các ngươi cảm thấy các ngươi chậm trễ, tặng rồi cũng không có tình người gì cả.
Nghe được điều này, mọi người mới yên tâm, Mã Xung Hạo lại tiếp tục chỉ điểm nói.
- Đợi lúc đến Dương Châu, các ngươi cố gắng cung ứng thì tốt, những thứ khác thì cứ làm theo những gì đã nói trước đây đi.
Nói xong việc này, Phùng Kim Đức mới dám nói đến việc số người hộ vệ này, Mã Xung Hạo đối với việc này dừng lại một chút, sau đó cười nói.
- Lần này đến là bắt phản tặc phạm nhân, không phải là đến để đánh giết, không cần nhiều người như thế, các ngươi lấy ra hai trăm đi.