Nguyên nhân tranh cãi vào buổi tối mọi người đều biết rõ, chẳng qua trên tiệc rượu không ai nhắc tới. Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo và Tham tướng trấn thủ Từ Châu Chu Bảo Lộc giống như chuyện gì cũng chưa có xảy ra, nói cười thật vui vẻ.
Tham tướng Chu Bảo Lộc vốn ban đầu phải phái ra ba trăm hai mươi thân vệ, nhưng tới được Bi Châu mới biết ông ta chỉ lấy ra được một trăm năm mươi người. Tuy nói hiện giờ đã gần hai ngàn tinh kỵ, không thiếu hơn một trăm người này, nhưng việc ưng thuận trước khi làm lại không làm, càng quá đáng hơn chính là vẫn chiếu theo con số định mức thương lượng từ trước đó lấy một mớ bạc rời đi. Vốn liếng không nhiều như thế lại muốn chia lời nhiều hơn thế kia, xem đầu óc mọi người không biết dùng sao?
Sở dĩ còn giống như người không việc gì, chẳng qua chỉ là Chu Bảo Lộc trả bớt ngân lượng đã chia lại một phần. Không ngờ còn trả bớt được, đây khiến cho mấy lộ khác cũng kinh ngạc không ngớt.
Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc dễ nói chuyện như vậy nguyên do rất đơn giản, bản thân ông ta cũng cảm thấy hổ thẹn mất mặt, gia đinh thân vệ trong tay ông ta cần ngân lượng ăn no, cả ngày không ngừng huấn luyện. Dùng đám gia đinh đó giống như con cháu nhà mình, không ngờ ai nấy đều cáo ốm, có kẻ rút đao không cẩn thận đứt tay, có kẻ kéo mở dây cung bị trật gân, còn có kỵ binh không cẩn thận ngã xuống gãy chân. Lý do nhiều vô số kể, chung quy chỉ có một điều, thật sự không đi theo bình loạn bắt giặc được rồi.
Bản thân Chu tham tướng nói chuyện rất rõ ràng.
- Ở trước mặt Mã huynh đệ, mặt mũi mất sạch sẽ rồi. Những tên công tử bột đó của ta cả ngày nhìn thấy doanh trại của tiểu tặc kia, đã không còn dũng khí, thật không dám đi đánh. Thậm chí ngay cả đối mặt cũng không dám. Vi huynh cũng không dám hi vọng xa vời nhiều hơn chỉ nghe Mã huynh đệ an bài thôi.
Chính Mã Xung Hạo cũng buồn bực không kìm nổi truy theo hỏi.
- Chu huynh, những thân vệ dưới tay huynh nhìn không kém quân binh biên thùy, sao ngay cả đoàn luyện của một tên thổ hào cũng sợ. Có phải bị Triệu Tiến kia lấy ngân lượng mua chuộc rồi không?
- Tiểu tặc kia nếu như nỡ tốn ngân lượng cho ta thì thật đáng cười. Trên đất liền Từ Châu, không có đại chiến gì, bọn họ cũng quen thói lười nhác rồi. Cộng thêm tam vệ Từ Châu muôn vàn rối rắm, chen tay vào không lọt cũng bình thường.
Chu Bảo Lộc lại không chịu nói chuyện thấu đáo, nói hai cầu liền vòng vo.
Lông mày Mã Xung Hạo nhíu lại càng chặt hơn, y lại truy theo hỏi.
- Một trận chiến bình định lưu tặc dưới thành mấy năm trước cũng làm cho vua dân chấn động. Sao lại...
Y cũng là kẻ khôn khéo biết tình biết ý, thấy săc mặt Chu tham tướng khó coi, cũng không hỏi tiếp. Dù sao nơi Từ Châu này, còn phải dựa vào Chu tham tướng chỉ dẫn đường lối.
Bọn kỵ binh buông thả ở cửa sông Thanh Giang, trải qua con đường tiến về phía bắc, lúc tới được doanh trại phía đông Bi Châu, cuối cùng cũng thu thập được tinh khí thần trở về có chút tư thế sắp vào cuộc chiến.
Nhưng ở nơi này, thật không có cung ứng tốt như cửa sông Thanh Giang kia, thức ăn nước uống của gần hai ngàn tinh kỵ, hao tốn quả thật không nhỏ. Bọn thương nhân buôn muối tuy rằng có tiền nhưng ở nơi Bi Châu vốn rằng không cách nào. Bọn họ chỉ đành dựa vào cung ứng của Chu tham tướng và nha môn tri châu Bi Châu, rất là gắng sức.
Mã Xung Hạo định ra khuôn phép.
- Phải tốc chiến tốc thắng. Nơi này cách Hà Gia Trang kia dùng khoái mã không quá một ngày rưỡi đã tới. Chúng ta phải đi thẳng vào chính giữa, trước mặt mọi người tuyên bố đại tội của Triệu Tiến kia, khiến cho bộ hạ của chúng kinh hoảng ly tán sau đó bắt người vấn tội. Đi mau cho chóng, đợi sau khi Từ Châu loạn cào cào lại tới thu dọn.
Tham tiền, cãi vã chung quy vẫn có, mấy vị dẫn tinh kỵ tới được nơi này vẫn là am hiểu việc hành quân bố trận, cũng có ứng đối hết mực lễ độ, đối với lời của Mã Xung Hạo, tất cả cũng không có lời dị nghị nào.
Có đường lối trên đất này của Chu tham tướng, tin tức về Từ Châu cũng không ngừng truyền tới, đầu tiên chính là phản tặc Triệu Tiến đã tụ tập thuộc hạ gần năm ngàn, chiếm cứ Hà Gia Trang sửa soạn chống đối thiên binh.
Nghe được tin này, thân vệ Chu tham tướng lại có hai mươi mấy người bị thương rời khỏi, người khác ngược lại coi thường không màn tới.
Từ Thiết Bưu tràn đầy tự tin nói.
- Không tới năm ngàn người, đội kỵ binh chưa tới sáu trăm. Đội nhân mã của một tên thổ hào như y khó lường nhất cũng chỉ là loại thổ phỉ mã tặc kia sao so được với kỵ binh tinh nhuệ của chúng ta. Chúng ta chính là chừng hơn một ngàn tám trăm người. Huống chi Từ Châu này còn là đất bằng phẳng. Tất cả chúng ta dẫn các huynh đệ bày ra trận thế vừa xông lên, chớ nói chi một cường hào như y, cho dù Dương Hạo dẫn mười vạn đại quân kia, bị chúng ta xông tới như vậy e rằng cũng chịu không nổi.
Vừa đem địch ta ra ước lượng, tất cả đều phải cười vang. Quân chế Đại Minh tới hiện giờ, tinh anh, dũng mãnh nhất trong quân chính là gia đinh thân vệ bên cạnh chủ tướng, còn trong gia đinh thân vệ lại xem kỵ binh là mạnh nhất. Phải nói rằng những người Mã Xung Hạo tụ tập tới này chính là tinh nhuệ xuất chúng nhất trong quân Nam Trực lệ, tất nhiên có tự tin này.
Chẳng qua Mã Xung Hạo nghe thấy lời chế giễu này lại nhíu mày, song cái gì cũng không nói.
Tin tức thứ hai chính là không ít bá tánh trong thành rời khỏi thành trì, hoặc là đi thăm người nhà thân thích, hoặc là đi nơi ngủ trọ lại được. Dù sao đều phải tạm thời tránh né, những người này đều là người nhà thân thuộc của bọn gia đinh, bọn họ sợ hãi bị chuyện lần này dính líu vào. Mặt khác, trên dưới Từ Châu vẫn sợ hãi uy quyền gian ác của Triệu Tiến như trước không dám xách cơm bưng trà nghênh đón quân đội của hoàng đế. Mà ngay cả Chu tham tướng phái người mấy lần đi tới nha môn tri châu ngầm ra hiệu, nơi đó cũng giả vờ câm điếc.
Một cái khác đơn thuần là nghe đồn, nói là thê tử của Triệu Tiến sắp sinh hoặc đã sinh hạ, nhưng bởi vì đại quân tới tin tức vẫn giấu kín không tuyên bố.
- Tới như nay, tất cả không được giữ trong lòng ý khinh địch. Từ Châu chính là địch quốc, chúng ta phải đi từng bước cẩn thận. Thật muốn động thủ cũng không được kiêng kỵ những thứ vụn vặt lẻ tẻ kia. Trước khi chưa có bắt được Triệu Tiến, cái gì cũng không nói chuẩn xác được. Chỉ có bắt được tiểu tặc kia, sau khi mọi chuyện đều thành thế cục đã định, những thứ kia mới là vật trong lòng bàn tay chúng ta.
Lời nói này được tất cả mọi người tán đồng gật đầu, nhưng kế tiếp lời Mã Xung Hạo khiến tất cả mọi người mỉm cười.
- Ngay cả sinh con cũng không dám phô trương. Đây rõ ràng là sợ chúng ta rồi. Đã làm sẵn sửa soạn lúc bại vong. Tới lúc đó còn nghĩ lưu lại một tia cốt nhục. Bọn chúng đã vỡ mật, việc này tất thành.
Đứa con thứ hai của Triệu Tiến là bé trai.
Lúc sinh đứa con đầu, Triệu Tiến không có ý niệm gì trong đầu, lồng ghép chuyện sinh nở trong trí nhớ vào lúc ấy, lại không ngờ rằng lúc thai phụ sinh nở cực kỳ nguy hiểm, chuyện mẫu tử cùng tử cũng không hiếm gặp.