- Ta đoán chừng khi ấy nhà đó cảm thấy có người cưới đại tiểu thư chân to đó nhà họ là may mắn. Tuy nhiên mấy năm sau, nhà ấy không biết phải hối hận ra sao, Triệu Tiến phá hoại gia nghiệp nhà vợ lớn tựa trời như vậy, ai chịu được? Cộng thêm hiện tại lại là phản tặc, nhà ả cho dù không nói là đầu sỏ, nói thế nào cũng là kẻ tòng phạm à? Ngay cả tông tộc cũng không giữ được nữa ru.
- Hắc, cũng không nói như vậy được a. Mạng hẳn là vẫn giữ được, chỉ là phải mất một món của cải lớn, hiếu kính các lão gia trong kinh mà thôi. Hơn nữa, ngươi nếu không chê cô nương kia, đợi xong việc hãy cưới về, tuy là đồ cũ, nhưng sẽ được một món của hồi môn lớn.
- Phì, đợi bắt được Triệu Tiến, bọn nữ nhân Đại Đồng trên sông Tần Hoài tùy lão tử chọn, ai còn thèm loại bà nương chân to ấy.
Mấy người nói cười xong bên này lại cười vang, dường như xem buổi kiểm duyệt của Triệu Tiến biến thành buổi xiếc khỉ thông thường.
Nói loại chuyện không nghiêm túc này đều là thân vệ bên dưới, Mã Xung Hào, Từ Thiết Bưu chỉ mặt lộ ý cười, không lên tiếng, chuyện cho đến bây giờ, bọn họ ngày càng nắm chắc rồi, nhìn thử tình hình trước mắt, chẳng qua chính là nhiều hơn một lần cẩn thận mà thôi.
Vừa rồi cuỡi ngựa xem hoa nhìn qua, công sự bố trí các loại không có gì đáng xem, thậm chí không có công sự, chẳng qua chỉ là tường ngăn, hàng rào và rãnh sâu vây quanh doanh trại. Những cái này vốn dĩ không có sức mạnh ngăn cản phòng ngự, không đáng nhắc đến, cho dù Triệu Tiến muốn trú đóng ở nơi này vũng vẫy giãy chết, bắt lấy hắn cũng sẽ không phí sức.
Chân chính khiến đoàn người Mã Xung Hạo để mắt đến không phải những công sự và phòng ngự thô sơ đó, mà là tầm vóc của Hà Gia Trang. Chợ muối và chợ búa kia, còn có thiết lập phòng ốc và đường phố thoạt nhìn thấp thoáng có dáng vẻ cửa sông Thanh Giang, mặc dù lúc này đã vắng vẻ, nhưng nghĩ thấy rằng chỉ cần buôn bán trở lại sẽ có bao nhiêu phồn hoa, thay mặt cho của cải như thế nào. Bởi vậy cũng thấy được, những năm nay Triệu Tiến tích góp hẳn không phải là con số nhỏ.
Nếu không phải đoàn người đã từng thấy qua quang cảnh như vậy, khôn ngoan thâm trầm, lúc này nước miếng đều đã chảy ra rồi, nhưng tâm tình hưng phấn vẫn che giấu không được. Đâu nếu bắt được Triệu Tiến, có được bao nhiêu lợi ích, thậm chí có người còn cười nhạo Sở Thiên tổng và Thi Bình Ngao kia không tới, đó chính là bị Triệu Tiến dọa sợ rồi, tiền của bày không không ra nhiều như vậy không lấy.
Người được Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc phái đến luôn giống như chim sợ cành cong, lúc đi đường cũng lo trái sợ phải, e rằng bị người ta nhận ra. Dáng vẻ lo lắng ấy khiến Mã Xung Hạo rất không vừa mắt, đã nhắc nhở vài lần, mà người của Lang Sơn bên kia đến lại vẻ mặt bồn chồn và hối hận, luôn nói không ngừng, Thi tiên sinh nhà ta đúng là có việc không đến được, lần này nhà chúng tôi phái đến không ít người, phần chia lợi đã định ra thật không nên tùy ý cắt giảm.
Mọi người hiểu được hắn vì sao nói như vậy, chẳng qua là nhìn thấy món lợi lớn đến tay, chỉ sợ lần này không đến sẽ được chia ít hơn, nhất định phải giành lại một chút.
Lợi ngay trước mắt, lòng dạ riêng của bọn họ quả nhiên không dễ dàng thỏa mãn, có người lập tức trêu chọc lại mấy câu, vị này gân cổ tranh cãi kịch liệt, xẩy đến càng về sau quả thực sắp rút đao khiêu chiến rồi. Cuối cùng vẫn là Mã Xung Hạo không nhìn nổi, cau mày khiển trách nói có chuyện gì trở về bàn luận tiếp, như vậy mới gắng gượng an tĩnh trở lại.
Đợi đến lúc này, kiểm duyệt của Triệu Tiến đã đến màn giàn đội. Bên dưới các đội vẫn đang hô to chỉnh đội ngũ, liên trưởng đội trưởng nhìn từng hàng từng nhóm, chỉ sợ có một chút vẹo lệch, điều này khiến người xem bật cười.
Hồ thiên tổng buồm bực nói.
- Mấy người trẻ tuổi này lại thích những thứ hào nhoáng không thực tế, binh lính thủ hạ đứng có thẳng hơn thì làm gì, lẽ nào đánh trận chính là so cọc gỗ sao? Thật là chưa thấy qua sự đời, hiện tại đứng như cọc gỗ, đến khi thật lên chiến trường vẫn phải tản ra đánh, chỉ biết đứng có tác dụng gì? Chúng cảm thấy uy phong sát khí, có công sức huấn luyện nhiều thế này thì luyện võ thuật không tốt hơn sao?
- Triệu Tiến nếu thực sự chỉ có bản lĩnh bậc này, chúng ta bắt hắn không mất bao nhiêu sức lực sao? Như vậy vừa hay, vừa hay.
- Lời này nói cũng đúng.
Đang nói chuyện, đội nhân mã tiến vào, nếu là quan quân Đại Minh duyệt binh, đội binh mã này đều là doanh đầu đệ nhất, lại là thân vệ gia đinh của chủ tướng, bất luận trang bị hay tinh khí thần đều là tốt nhất trong các doanh đội, hiển nhiên xếp ở phía trên cùng để mọi người xem. Nói khó nghe chút, cái này cũng giống bày quầy hàng bán thức ăn bán hoa quả vậy, muốn giữ khách bán được hàng, tất nhiên phải đưa đồ tốt ra trước.
Sau khi khìn thấy hàng ngũ đội nhân mã, có người thì thầm nói.
- … phía trước không còn chỗ trống nữa rồi.
Khoảng cách giữa các đoàn các đội của Triệu Tự Doanh rất gần, đã không còn chỗ trống cho đội nhân mã đứng phía trước.
Sau khi đội nhân mã xuất hiện, tinh thần của Mã Xung Hạo Từ Thiết Bưu, Hồ Thiên Tổng và mấy người cùng đi lại đều trở lên nghiêm túc. Theo họ thấy đội nhân mã hao tốn lớn này nhất định là tinh nhuệ nhất, khó chơi nhất trong Triệu Tự Doanh, thật muốn động thủ thì nói không chừng phải cùng đội nhân mã này đối chiến, cho nên mỗi người theo đó đều trở lên nghiêm túc, quan sát kỹ lưỡng.
Nhìn qua gần bốn trăm gia đinh cưỡi ngựa, đội ngũ rất ngay ngắn, ngựa cũng không tồi, nhưng Từ Thiết Bưu sau khi xem một lát, lại xem không nổi nữa lắc đầu.
- Chẳng trách nói trong tay thằng giặc này có Thát tử, ta xem trong đội nhân mã ít nhất phải có bốn phần rồi, dáng vẻ thực không tồi. Nhưng tuổi tác cũng quá trẻ, thiết nghĩ là không có kẻ luyện ra được bản lĩnh gì. Còn về sáu phần còn lại không phải là Thát tử kia, rất nhiều người chắc hẳn chưa học được vài năm.
Cưỡi ngựa phải luyện tập, hơn nữa tháng ngày trên lưng ngựa càng dài, kỵ thuật càng thuần thục, cũng ngày càng quen thuộc với vật cưỡi, sức chiến đấu cũng càng mạnh. Tuổi còn trẻ dù có lớn lên trên lưng ngựa đi nữa, kỵ thuật cưỡi cũng không ổn. Hơn nữa, xem bộ dáng mấy người khác phóng ngựa, rõ ràng có vài người chưa lên ngựa vài năm, đội nhân mã như vậy trên chiến trận có hữu dụng gì chứ.
- Cũng không nên là quá coi thường bọn chúng, cường hào và trộm cướp ở Từ Châu đâu phải lúc nào cũng điều động ra được vài trăm người cưỡi ngựa.
Mã Xung Hạo nghiêm nghị nói.
- Ít nhất tài lực như vậy là rất đáng nể rồi.
Nghe được lời này, Từ Thiết Bưu cười nhạo, có chút khinh thường nói.
- Xem quân trang quân dụng, tiền của nhất định là tiêu tốn không ít. Tuy nhiên luyện ra được đội nhân mã như này đáng giá gì, chẳng qua là gà đất chó nung mà thôi, bọn chúng cũng tính là kỵ binh? Có lừa là may lắm rồi.
Sau khi nghe xong lời của hắn, mọi người đều gật đầu, hiển nhiên cũng có cách nghĩ tương đồng. Mà vào lúc này đội nhân mã của Triệu Tự Doanh cũng đã vào chỗ, nhìn thấy nơi đó, mọi người liền thả lỏng.
Té ra đội nhân mã của Triệu Tự Doanh không xếp ở phía trước nhất, ngược lại ở chỗ ngoài cùng bên phải, vẻ sốt sắng của mọi người đã không còn nữa, Mã Xung Hạo và Tề Thiết Bưu trên mặt lộ ra nụ cười.
Mã Xung Hạo vừa nói vừa lắc đầu.
- Thiệt cho chúng ta trước đó còn lo lắng nhiều như vậy, hóa ra đội nhân mã trong mắt Triệu Tiến lại không phải là cao nhất, cỡ tâm tư này còn đánh được cái gì. Cái y dựa vào được chính là đội nhân mã này, lại không để đội nhân mã nhận đối đãi thượng đẳng, thật phải động tới lúc đánh nhau, còn trông cậy được sao? Lòng quân sớm đã bị y làm nguội lạnh rồi…
Hiển nhiên hiện tại ngay cả y cũng không còn bất kỳ nghi ngờ gì về thắng lợi kế tiếp.
Đúng lúc này, tiếng trống dồn dập lại vang lên, che lấp tất cả các âm thanh, mọi người nhìn thấy trên mộc đài thanh trường mâu màu đỏ thắm kia giơ lên hạ xuống, lặp lại vài lần, mọi người cũng đều theo đó an tĩnh lại.
Tiếp đó, tiếng trống dừng lại, trường mâu đỏ thắm cũng hạ xuống, toàn giáo trường yên tĩnh, tất cả tại thời khắc này dường như đều dừng lại.
Trước đó lúc bọn binh sĩ chậm rãi vào sân, bách tính đứng xem xung quanh đều đang chuyện trò bình phẩm. Không riêng gì bọn người Mã Xung Hạo đang nói, những người khác cũng đang nói, nhưng bọn họ chẳng qua là đang nói chuyện náo nhiệt không giống như “nhìn ra lề lối” của bọn Mã Xung Hạo. Thỉnh thoảng còn có người xách theo giỏ trúc bán đồ ăn vặt, thật giống quang cảnh buổi hát tuồng, nhưng vào lúc này, tất cả đều yên tĩnh, người muốn nói chuyện cũng cảm thấy cổ họng đắng chát, theo đó không dám nói gì.
Đội Thân Vệ hiện chỉ huy mười hai liên, ba đoàn tổng cộng ba mươi liên, đội nhân mã cũng có biên chế bốn phân đội. Những đội ngũ này đêu ngay hàng thẳng lối đứng ở các nơi. Vừa rồi lúc mọi người đánh giá, nói đây là việc làm vô ích, hào nhoáng không thiết thực, nhưng bây giờ nhìn lại, đội ngũ trường mâu xếp hàng chỉnh tề vô cùng uy nghiêm lẫm liệt. Chỉ cần đứng đó cũng khiến người ta cảm thấy một loại áp lực, giống như thở không ra hơi, hít thở cũng dồn dập thêm vài phần...
- Chẳng qua chỉ là hoa văn các kiểu thôi, không hữu dụng...
Không biết ai gượng gạo nói một câu, nhưng giọng đã méo đi, thanh âm nhỏ đến chính mình cũng nghe không được.
Mã Xung Hạo, Từ Thiết Bưu và Hồ Thiên Tổng, đã thu lại nụ cười, những thân tín cùng đến xem đều có dáng vẻ tương tự, thần sắc ngưng trọng nhìn trong sân.