Đợi khi trở về, hạng người thô lỗ như Từ Hồng Cử đã giỏi vênh váo bắt nạt người rồi, ngẫm lại thật đúng làm mọi người phải khóc thầm. Tuy nhiên, Tạ Minh Huyền đã nghe ra ẩn ý trong lời nói của Từ Hồng Nho. Lão đại của Mộc gia hết sớm, lão tam của Mộc gia chết ở Từ hâu, lão nhị ở phủ Đông Xương, nhưng Mộc gia còn có lão tứ Mộc Ngô Gia hèn hạ bất tài, tại sao không nhắc tới?
Nghĩ đi nghĩ lại, Tạ Minh Huyền lại không nói thẳng ra, chỉ mỉm cười chờ đợi, giọng điệu của Từ Hồng Nho đã trở nên thản nhiên, cất tiếng nói.
- Những người mà tiểu Tạ ngươi mang về đều lạ mặt, vừa hay làm được một chuyện. Ngươi gần mười năm rồi không ở Sơn Đông, hãy dẫn đội đi một chuyến đi.
Phủ Đông Xương là một nơi nhỏ nhất trong sáu phủ Sơn Đông, nhưng cũng là nơi giàu có nhất. Bởi vì nhỏ nên ruộng đất ít hơn các chỗ khác, cái hại của quân lương cũng khá là nhẹ. Phủ Đông Xương mặc dù nhỏ, nhưng Lâm Thanh Châu và thành phủ Liễu thành đều là thành lớn giàu có đông đúc nhờ vào Vận Hà, dựa vào lợi ích của buôn bán trao đổi khiến cho toàn bộ phủ Đông Xương đều được lợi. Vì thế năm đầu tiên quân lương đi qua, năm thứ hai quân lương lại tới, nơi này so với các nơi khác của Sơn Đông thì không bị tàn phá khốn khổ như vậy.
Trên đất này đã thở phào nhẹ nhõm, Lâm Thanh Châu vẫn phồn hoa như trước, nhưng những điều này nhìn thì không nhìn ra, bởi vì rất đông nạn dân tràn tới. Năm đó khi Sơn Đông đại nạn, tới đây chỉ là nạn dân trên đất Sơn Đông, nhưng hiện giờ còn có cả người từ Bắc Trực Lệ chạy tới. Rất đông njan dân ăn mày tùy ý gặp được ở bất kỳ đâu, khiến phồn hoa của Lâm Thanh đã mất đi rất nhiều màu sắc.
Nạn dân phần đông là ăn ngủ ngoài đường, tiết trời đã dần trở lạnh, người chết đói trên đường cũng nhiều dần hơn trên đường. Dân tráng trong thành hàng ngày đều phải đặt các xác chết tìm thấy lên xe kéo ra ngoài thành đốt, nhưng cẩn thận mấy cũng có sai sót, luôn có điểm không lường tới được, xác chết không kịp xử trí, dịch bệnh ắt sẽ bùng nổ.
Thân sĩ bách tính ở Lâm Thanh Châu gặp phải cục diện này, ngoài cầu cứu quan phủ ra, đã quen tìm tới Thánh Cô của Văn Hương Giáo để xin giúp đỡ. Thánh Cô cũng như thường ngày, từ bi hỉ xả, phát động giáo chúng bỏ tiền bỏ sức, một mặt cứu tế nạn dân, mặt khác thu dọn xác chết.
Văn Hương Giáo dù sao cũng là giáo phái, ngoài làm thực bên trong, còn phải giả bên ngoài, Thánh Nữ Mộc Thục Lan không khỏi cũng phải mở mấy cuộc cầu phúc ở trong thành và ngoài thành, trừ họa cho tín đồ và bách tính.
Đối với chuyện này, trên dưới Lâm Thanh đều tán đồng, chuyện tà giáo yêu nhân thừa lúc thiên tai xúi bậy làm loạn cũng phải đề phòng, còn Thánh Cô thì chỉ giỏi an ủi lòng người, khiến nạn dân và lưu dân tụ tập đó bớt đi chút ác khí.
Người thông thạo tin tức cũng biết phía Thánh cô không phải một mình nàng nói là xong. Văn Hương Giáo ở phủ Đông Xương lớn như thế, làm chủ mọi việc là hai thúc thúc của Thánh Cô, Mộc Ngô Chân và Mộc Ngô Gia. Mộc Ngô Chân thì trầm ổn cẩn thận, nếu không phải trên người có chút hơi hướng giang hồ, thì chẳng khác gì so với người trong quan phủ. Còn Mộc Ngô Gia là tay ăn long đong khốn khiếp, tham tiền háo sắc, hoành hành bạo ngược trong ngoài Lâm Thanh, cũng may có người nhà trói buộc nên chưa gây ra chuyện gì quá lớn.
Quân lương bắt đầu, nạn dân và lưu dân tới Lâm Thanh Châu ngày càng đông, chợ người cũng theo đó hưng thịnh lên, trong chợ người ở Lâm Thanh thì Mộc tứ gia chiếm một phần rất lớn.
Bán con bán cái, thậm chí tự bán, nói thì thê thảm nhưng thực ra muốn chi trả xong cả tiền lẫn hàng, hai bên đều có lợi, trai gái, con nít cũng có đường sống. Tuy nhiên cùng với việc người ngày càng đông, Mộc tứ gia cũng lười rút ra mấy thành từ trong các vụ làm ăn, an bài bọn thuộc hạ thẳng thừng đi bắt người, nhìn thấy hàng tốt là động thủ cưỡng đoạt, dù sao nạn dân và lưu dân phá sản lưu vong, không có gốc gác gì.
Chuyện làm ăn không vốn liếng này Mộc Ngô Gia rất thuận lợi, cũng không có phiền toái khổ chủ gì, rất nhiều người không dám tranh chấp, tranh chấp rồi cũng rất nhanh không được tranh chấp nữa, hàng ngày bao nhiêu xác chết bị lôi ra, chết thế nào cũng chẳng ai bận tâm.
Nhưng làm nhiều chuyện rồi cũng sẽ không giấu nổi nữa, khi Thánh Cô mang theo đội ngũ tuần phố cầu phúc sẽ có nạn dân bị cướp mất con cái ra chặn lại dập đầu, khóc lóc kể lể kêu oan.
Nghe xong, Mộc Thục Lan giận tím cả mặt, lập tức dặn dò người đi tới đại trạch viện của tứ thúc, Đồng Tử Doanh của Thánh cô trung thành tậm tâm, hung hãn không sợ chết, đám đầy tớ trong trạch viện của Mộc Ngô Gia vốn dĩ không ngăn nổi, kết cuộc có hai mươi mấy đứa con nít bắt nhốt trong viện được cứu ra.
Thân tín của Mộc Ngô Gia sau khi biết tin, vội vàng chạy đi báo cho chủ nhân của mình, Mộc Ngô Gia nghe xong cũng nổi trận lôi đình. Y đã từng ăn rất nhiều lần trái đắng trước mặt cháu gái mình, biết cho dù đi tìm cũng là tự tìm chán nản. Nhưng những đứa con nít này đều là mặt hàng tốt mà y chọn lựa kỹ lưỡng ra, muốn bán đến Tế Ninh Châu. Người mua đã trả tiền đặt cọc, giờ gà bay trứng vỡ, còn phải móc bạc của mình ra bồi thường. Cảnh ngộ này sao không khiến thịt đau, sao không giận dữ chứ.
Giữa huynh đệ ruột thịt cũng phải oán giận vài câu, Mộc Ngô Gia suýt bật khóc trước mặt Mộc Ngô Chân. Hồi đầu Mộc Ngô Chân đối với cách làm bất kính với trưởng bối của Mộc Thục Lan cũng rất không quen mắt, gặp phải tình cảnh như thế này, không những sẽ an ủi tứ đệ của mình, còn sẽ đi tìm Mộc Thục Lan nói chuyện, nhưng lần này lại giáo huấn Mộc Ngô Gia một trận.
- Tiểu Lan sắp thành thân với giáo chủ rồi, nó nói gì sẽ là thế đó.
Sau khi nghe thấy câu này, trong lòng của Mộc Ngô Gia quả thật nguội lạnh, hiển nhiên y biết ca ca của mình là người thế nào. Dính tới chuyện nhà họ Vương ở Loan Châu, vậy thì không còn nói được gì khác, chỉ có tận trung tới chết thôi.
- Đệ phải nhận biết đại thế. Tiểu Lan từng nói, muốn sắp đặt đệ tới phủ Hà Gian, đệ cũng chớ có oán hận gì.
Nghe thấy câu đánh tiếng nhắc nhở trước, Mộc Ngô Gia lập tức không nhịn được nữa.
Từ khi hai người từ kinh thành trở về, Văn Hương Giáo ở Bắc Trực Lệ đã đưa tin qua lại nhiều hơn với phủ Đông Xương, người có vai vế trong giáo đều biết giáo chủ Vương Hiếu Hiền muốn cưới con gái của Mộc gia là Mộc Thục Lan.
Vương Hiếu Hiền mặc dù háo sắc hèn hạ, nhưng bên cạnh vẫn có người tài giỏi phò tá. Biết Mộc Thục Lan chưa hẳn đã là bậc tài sắc tựa trời, nhưng vùng đất Lâm Thanh Châu này quả thực rất đáng giá, Văn Hương Giáo làm rất tốt ở sáu phủ Sơn Đông, rất nhiều nơi giống như quan phủ ngầm, nhưng mạnh hơn rất nhiều so với các vùng Bắc Trực Lệ không lộ ra được ngoài sáng.
Đây chính là chỗ người trong cùng phe cánh Vương gia tới hái đào. Lại vừa hay Mộc Ngô Chân luôn cực kỳ đề phòng Từ Hồng Nho, đối với phe cánh Vương gia lại rất ngu trung, còn Mộc Thục Lan chỉ cần bản thân mình không ai động vào thì sẽ không can thiệp vào cử động của đối phương. Mộc Thục Lan còn không biết mình đã bị hứa gả cho Vương Hiếu Hiền, nàng không sao biết được tin tức, Mộc Ngô Chân cũng có ý giữ kín với nàng. Nhưng quyền thế của Mộc Ngô Gia đã bị suy yếu rất nhiều, cả ngày giậm chân giậm cẳng.
Phủ Hà Gian là nơi nghèo khổ, dân chúng mạnh mẽ, lại có mấy giáo phái khác truyền giáo, Văn Hương Giáo ở cục diện nơi đó vẫn luôn rất khó khăn, bỏ lại nơi tốt trên đời này không nhiều như Châu Lâm Thanh để đi tới bên đó, đây chính là đi đày.
- Nhất định là con ả đê tiện tiểu Lan.
Mộc Ngô Gia đang chửi thì bị huynh trưởng Mộc Ngô Sinh giáng cho một cái bạt tai thật mạnh, trách cứ.
- Giáo chủ phu nhân cũng là người mà ngươi mắng chửi được sao?
Vào lúc này, Mộc Ngô Chân không hề đếm xỉa đến tình huynh đệ chút nào, mà ở nơi như Lâm Thanh Châu này, chuyện gì Mộc nhị Mộc Ngô Chân và Mộc Thục Lan không cho phép làm thì nhất định không làm được.
Mộc Ngô Gia nổi giận đùng đùng quay về chỗ ở của mình, thân tín của gã đều cho rằng sẽ còn xảy ra chuyện lớn, còn có người nghĩ sẵn những lời nói thành khẩn để khuyên nhủ. Nói hiện giờ cục diện không ổn, nhịn được thì cứ nhịn, nếu không chuyện sẽ càng tệ hơn. Nhưng điều ngoài suy tính chính là, Mộc Ngô Gia lại nhẫn nhịn, bắt đầu yên lặng.
Đối với yên lặng của Mộc Ngô Gia, vốn rằng không ai để mắt tới, đừng thấy vị tứ gia của nhà họ Mộc này hoành hành ở Lâm Thanh, nhưng trong mắt người có trọng lượng thì gã thật sự chẳng được coi là gì.
Ngày hai mươi tháng mười, Mộc Thục Lan dẫn đại đội ra khỏi thành Lâm Thanh Châu, chỗ đến là một thôn trang ở ngoài thành.
Thôn trang đó cách thành năm dặm, nhà giàu làm chủ thôn trang cũng là tín đồ của Văn Hương Giáo. Lần này lưu dân nạn dân ùa tới, nhà giàu trong thôn đã có lòng thiện, bỏ tiền và lương thực thu nhận không ít người, nói với bên ngoài là tích đức làm việc thiện, nhưng nói với Mộc gia là chiêu mộ tín đồ trung thành cho Văn Gương Giáo. Hiển nhiên, những người này sau đó sẽ là lao động khổ sai của nhà y, còn không phải trả tiền công, điều này không ai dám nói thẳng ra.
Bỏ ý đồ sang bên, chung quy lại chính là chuyện sĩ diện, không những Mộc gia có chu cấp, mà ngay cả đám thân sỹ của Lâm Thanh Châu cũng đều đưa cho lương tiền.
Việc thiện lớn như thế, lưu dân nhiều như vậy, mời Thánh cô tới làm pháp sự cầu phúc cũng là hợp tình lý, nhà giàu này đích thân đến đề xuất. Y luôn muốn mưu cầu chức Hội chủ cho mình, khiến cho Thánh Cô tới một lần thì những người gần đó không phục gần kề cũng phải câm miệng hết.