Ai cũng không muốn bị đi lột da, vậy chỉ còn cách đi cầu xin Tiến gia, cứu người phải có cái giá của nó, mọi người đều biết làm thế nào, chẳng qua chỉ là thu mười thành quân lương, nếu Tiến gia ngăn cản được vậy thì gửi bên Tiến gia ba thànnh, không để cho Tiến gia làm không công được.
Điều khiến mọi người không ngờ đến chính là, điều kiện của Tiến gia ưng thuận rất đơn giản. Hắn chỉ cần một phần, nhưng ngoài ra, mọi người phải báo lên con số chuẩn xác ruộng vườn và nhân đinh lên. Nếu duyệt lại không chuẩn, vậy thì không cần nói nữa.
Tiến gia một lời tựa ngàn vàng, chưa bao giờ nói lời không giữ lời, hắn nói như vậy rồi, vậy thì khẳng định sẽ làm được. Cân nhắc đôi đàng, ai cũng biết nên làm thế nào, quân lương thu thêm lột da chặt xương hay là giao thêm một phần rồi báo lên kỹ càng tài sản của gia đình mình, mọi người đều rất vui vẻ liên thủ.
Điều này khiến cho Triệu Tiến cùng bọn huynh đệ dở khóc dở cười nhận ra một việc. Té ra cái việc tổng điều tra này không cần dùng vũ lực mạnh mẽ, thủ đoạn thu thêm quân lương này là đòn chí mạng, đã đủ rồi. Vậy là lập tức liệt kê điều kiện, lựa chọn giữa thu thuế quân lương và báo ra rõ ràng tài sản nhà mình, bất kể là cường hào hay dân chúng, mọi người hiển nhiên biết chọn thế nào.
Thậm chí nhiều người còn đều không cảm thấy bản thân nhà mình báo cáo kỹ càng có cái gì, vốn cũng chẳng có gì khẩn yếu. Vậy đưa nhiều hơn một phần cho Tiến gia, cũng không phải chuyện gì lớn, bởi vì đó là một phần chưa nộp thuế của năm trước, mà không phải một phần của tổng hạn mức, bình thường coi như tặng Tiến gia còn phải xem Tiến gia có nhận hay không nữa.
Cứ như vậy giống như một quả cầu tuyết, tình thế tổng điều tra toàn bộ Từ Châu đều tốt đẹp, còn lại hai chỗ khó. Một là trong Vệ sở, một nữa là những người đọc sách kia. Vệ sở và những người đọc sách đều không quá bận tâm quân lương, dù sao không dính dáng tới được bọn họ. Chỗ Vệ sở Triệu Tiến nói cứng rắn thì lập tức chịu nhường, còn bên phía những người đọc sách, số người ở Từ Châu thật sự quá ít, căn bản là không làm nên gợn sóng gì.
Bên Từ Châu như vậy, thậm chí ngay cả mấy nơi phủ Quy Đức Hà Nam và Bi Châu, Túc Châu đều có người sang đưa tin, nói bằng lòng đưa ra nhiều phần hơn nữa, nếu Tiến gia ngăn đỡ được quân lương thì bọn họ đưa ra càng nhiều phần lợi lộc hơn. Nhưng đối với địa phận bên ngoài Từ Châu, thuộc Bi Châu và Túc Châu của Nam Trực Lệ vẫn bỏ đấy, người của hai nơi này đều thuộc loại không với tới được, hơn nữa phủ Quy Đức bên kia cũng thuộc Hà Nam, bên này muốn làm gì cũng phiền phức. Hơn nữa, Nam Trực Lệ có hai Tuần phủ, hai Trấn thủ Thái giám, quyền chức không rõ, một châu một phủ thường thường mấy phía cũng chẳng màn tới. Chỗ Hà Nam thì là một thể thống nhất hoàn chỉnh từ dưới lên trên, nếu thực muốn đụng đến, rất có khả năng sẽ có cử động liền thành một chuỗi.
Nghĩ trước việc thấy muôn vàn khó khăn, bắt đầu vào việc mới phát hiện thế như chẻ tre, dễ dàng thuận lợi, công lao này là của ai. Công đầu phải là Lưu thư biện Hộ phòng, nếu như không phải y ban đầu đề xuất không cần vội công bố việc ngăn cản thu quân lương như thế, ân tình chưa chắc dễ dàng cắm xuống như vậy. Nếu người dân Từ Châu đều biết quân lương bị Tiến gia ngăn lại, cũng sẽ không có cảm giác sợ hãi gấp gáp, vào lúc đó thì sẽ tính kế cho chính mình, nói thiếu đi một chút tiểu tiết, phải kiếm lời thêm một chút, phép tính này mọi người đều biết tính.
Đề xướng của Lưu thư biện, khiến Triệu Tự Doanh giảm đi không ít phiền toái, thật sự nắm được gốc rễ của Từ Châu, hơn nữa liên tiếp khiến cho các nơi xung quanh đều đích thân sang gặp mặt về sau khẳng định sẽ giảm bớt không ít chuyện, công lao của Lưu thư niện Triệu Tiến đã ghi nhớ kĩ.
Trong chuyện này, khó chịu nhất chính là quan phụ mẫu một châu bốn huyện của Từ Châu, quân lương không thu được, lẽ dĩ nhiên trong tay không có được lợi lộc gì còn bị quan trên khiển trách, cũng không biết có bị bãi quan khiển trách hay không. Nhưng trong lúc này, quả thật là không còn cách nào khác, bọn họ bình thường làm việc đều phải dựa vào Lại mục, sai dịch bên dưới nhưng bây giờ đám người đó lại nghe lời sai khiến của Triệu Tự Doanh, không có Lại mục, sai dịch thì Tri huyện hay Tri châu cũng chẳng là gì.
Trong cục diện như vậy, tâm tình của Triệu Tiến mới có khá nhàn nhã. Hơn nữa sau khi hai nơi Khai Nguyên Thiết Lĩnh rời vào tay giặc, Nữ Chân Kiến Châu dường như cũng muốn tiêu hóa thành quả thắng lợi liên tiếp, thế tấn công dừng lại. Còn từng mục một cử động của Kinh lược Liêu Đông Hùng Đình Bật đích xác làm cho người ta yên lòng, sau mỗi lần xem thì phiền não cũng bớt đi rất nhiều.
Vương Triệu Tĩnh nói xong tình hình bên Liễu Đông, cười đọc tiếp một nơi khác.
- Lý Tân phủ Chương Châu Phúc Kiến làm loạn, rõ ràng dám tự xưng “Hồng Vũ” cùng bọn người Viên Bát lão dẫn hơn một vạn người tấn công các nơi, thanh thế cực lớn. Tuần phủ Vương Sĩ Hưng lệnh cho bọn Phó tuớng Kỷ Nguyên Hiến, Thẩm Hữu Dung dẫn quan quân đến dẹp loạn, giết hết lũ chúng nó.
Người trong phòng đều không kìm nổi bật cười, Cát Hương cười nói.
- Xem chùng ngàn người đã xảy ra náo loạn ngoài thành, quan phủ vừa biết được liền phái người đi, quan quân vừa đến, những người này liền tan mất. Nếu như là chúng ta...
Trần Thăng ho một tiếng, Cát Hương cũng ngừng nói, khụ hai tiếng không nói tiếp, Triệu Tiến chỉ làm như không nghe thấy, ở nơi đó bình phẩm.
- Liễu Đông bại trận, có rất nhiều người cảm thấy là chuyện nhỏ, không động được vào căn cơ của Đại Minh, nhưng cũng có một số người lại cảm thấy sắp loạn rồi, muốn nhân cơ hội làm gì đó. Những tên hồ đồ ở Phúc Kiến này không cần nói đến, nhưng khó chắc người khác cũng nghĩ như vậy. Đối với chúng ta, vẫn là câu nói cũ, không vội.
Mọi người đều gật đầu, Trần Thăng mở miệng hỏi.
- Bên Chu Bảo Lộc thì tính sao? Xem ra tin tức là chuẩn rồi.
Sau khi ở Nam Kinh Cẩm Y Vệ bên kia có Phùng Kỳ làm gián điệp, tin báo về Mã Xung Hạo sẽ không bế tắc như trước nữa, mặc dù bản thân “Mã đô đường” kia rất bí mật, nhưng người trong nội bộ để tâm đi nghe ngóng, vẫn dễ dàng phát hiện những dấu vết để lại.
Từ sau khi cuộc sống của Phùng Kỳ tốt lên, mọi người cũng không nghĩ ngợi gì khác, đều cảm thấy người tốt có báo đền tốt. Phùng Kỳ rộng rãi cũng thích tụ tập với mọi người, tất nhiên là số lần trả tiền cũng nhiều nhất. Mọi người không chuyện gì không nói, có rất nhiều tin tức cũng từ đó mà nghe ngóng được. Những tin tức này có lẽ tự Phùng Kỳ cũng không nhìn ra được chuyện gì, nhưng sau khi báo cáo đến chỗ Triệu Tiến, Lưu Dũng, Lôi Tài và những lão giang hồ lại nhìn ra được lề lối.
Hiển nhiên, đủ xác nhận dính dáng giữa Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc và Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo. Thậm chí còn nhận biết được, một người con trai của Chu tham tướng như nay vẫn thường ở Dương Châu, ở bên đó không phải là để ăn chơi, mà là đưa tin qua lại với Cẩm Y Vệ Nam Kinh.