Vì sao khí thế hùng hổ tới, lại lui mau giống như tuyết lở, cái này mọi người đều tò mò. Trên dọc đường các lộ nhân mã rút lui phần đông là ổ giang hồ trộm cướp và cường hào, nghe ngóng tin tức rất dễ dàng, cộng thêm binh mã Tham tướng Từ Châu vốn ở giữa Bi Châu và Từ Châu, người quen biết không ít, dĩ nhiên phải đi nghe ngóng, phải đi dò hỏi. Sau đó rất nhanh bọn họ đã có được tin tức.
Quân trận như núi, sừng sững bất động, sấm sét rền vang không mảy may rung động, quân mạnh như thế ai dám đi đụng vào. Tất cả đều là vì phát tài vì nuôi sống gia đình, tội gì phải tan xương nát thịt trước mặt trận thế mạnh mẽ như vậy, nếu như có một chút phần thắng tất cả cũng dám liều mạng, nhưng thấy thế nào cũng đều là mười phần chết chắc không có đường sống.
Sau đó những tin tức này càng truyền càng thái quá, cái gì những người bên phía quan phủ thấy xét duyệt của Triệu Tự Doanh trong mưa gió, giữa lúc sấm sét rền vang mưa gió vần vũ, nhìn thấy một con hắc long bay vút lên uốn lượn trên trận thế, gì mà trong tiếng mưa rơi nghe thấy hổ rầm từng trận.
Tin đồn hoang đường bậc này dĩ nhiên có người tin có người không tin, nhưng có một điểm mọi người đều xác nhận được. Gần hai ngàn tinh cưỡi tinh nhuệ tụ tập trong quân Nam Trực Lệ này, bị sức mạnh của Triệu Tự Doanh kinh sợ, không dám tiến, chỉ dám lui ngay cả đánh cũng không dám đánh một trận đã làm chim muông chạy tứ tán.
Tin tức và chân tướng nhanh chóng lan truyền ra, bọn người Triệu Tiến vẫn luôn đang mịt mờ vắt óc suy ngẫm cử chỉ lạ lùng của quan quân lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ. Lưu Dũng rất là hổ thẹn thỉnh tội, nói mình vô năng để cho kẻ địch không ngờ trà trộn vào cách gần như thế, thiếu chút nữa tạo thành sơ xuất. Còn Triệu Tiến trả lời lại rất đơn giản, hắn nói bọn chúng cũng chỉ cách tới được như vậy, không khả năng tiến thêm một bước nữa, đây không phải sai sót của đệ.
Nếu quan quân đã rút lui, vậy Triệu Tự Doanh cũng không cần lễ độ, đội Nội Vệ và Bổ khoái trong thành đi thôn trang kia dọn dẹp lại một lần nữa. Ngày làm thịt tên quản sự trang viên đầu nhập kia là Triệu Thập Tự tự làm lấy, tránh cho càng thêm nhiều người xảy ra sai xót, lần này thì cả đám cùng làm. Hỏi thăm từng tên tá điền, cũng có người từng nghe bọn kỵ binh này nói chuyện, nghiệm chứng chân tướng.
Gia đinh Triệu Tự Doanh không ngờ mạnh như vậy? Vốn rằng mọi người đều biết bọn họ mạnh, hiện giờ mọi người rốt cuộc biết bọn họ mạnh tới cỡ nào. Đây chính là kỵ binh tinh nhuệ của phủ Ngụy Quốc Công, Phó tổng binh Lang Sơn, Tham tướng Từ Châu, nha môn Cẩm Y Vệ, Thủ bị Thái giám Phượng Dương tụ lại cùng nhau, một luồng sức mạnh khủng khiếp như thế đủ để hoành hành Nam Trực Lệ, thậm chí cả Giang Nam bất thình lình sau khi nhìn thấy thế quân của Triệu Tự Doanh ngay cả chiến cũng không dám chiến. Bị dọa cút thẳng rồi sao? Triệu Tự Doanh rốt cuộc mạnh tới mức nào?
Từ nam chí bắc, càng ngày càng nhiều người biết tin tức, sau đó cũng có càng ngày càng nhiều người biết Triệu Tiến không lâu trước đó có con trai, tên gọi là Triệu Long.
Lúc này lại có tin đồn truyền ra, nói là ngày đó duyệt binh lớn trên giáo trường, mưa to tầm tã, Triệu Long mới sinh đang ở trong tã lót, đột nhiên lớn tiếng khóc oe oe. Bà vú và bảo mẫu chăm nom nhìn thấy một con hắc long từ song cửa chui ra ngoài, còn có trước khi sắp sinh mơ thấy thần Phật, nửa đêm phát sáng, từng trận gió thơm vân vân.
Tin đồn hoang đường không căn cứ chẳng ai để ý, nhưng khắp các nơi Nam Trực Lệ và Từ Châu đều đã trở nên nhốn nháo ồn ào. Tiến gia có con trai, vậy mọi người khẳng định phải tặng lễ. Lần này Cẩm Y Vệ dẫn người bắc tiến Từ Châu, mọi người nhiều ít đều khoanh tay xem tình thế, thấy thế được đà đưa tay đẩy ngã. Thừa cơ hội này, nhanh đưa lễ trọng bù đắp lại giao tình, đừng chậm trễ phát tài sau này, đừng chậm trễ đường sống về sau.
Mặc dù sau hai mươi hai tháng bảy, khắp chốn Nam Trực Lệ có mưa, nhưng mỗi ngày trên quan đạo đều có ngựa và xa phu gấp gáp đi vội, so ra với ban đầu còn tấp nập hơn không ít, tất cả đều gấp gáp đi Từ Châu tặng lễ, đi Từ Châu dập đầu. Cũng may mà Tiến gia tu sửa con đường tốt như thế mới không khiến cho quan đạo bị những xe lớn tặng lễ này làm cho chật cứng.
Ngoại trừ những suy xét đó, tất cả mọi người đều nhận ra được một chuyện, Triệu Tiến có con trai, địa bàn Triệu Tự Doanh càng vững chắc rồi, xem ra tháng ngày sau này ít nhất cũng đủ để thành thế lực một phương, mắt thấy thiên hạ này càng lúc càng không thái bình rồi, nói không chừng về sau thì... Càng có kẻ suy nghĩ lâu dài hơn, bắt đầu cân nhắc tới mấy người huynh đệ của Triệu Tiến, đây đều là chàng rể tốt đáng giá kết thân.
Chợ muối và chợ búa Hà Gia Trang vắng vẻ không được mấy ngày mở lại lần nữa, tất cả tranh nhau quay trở lại trước, bọn thương nhân buôn muối kia mặc kệ điều kiện Triệu Tiến tăng lên như thế nào đều luôn miệng ưng thuận, ngay cả cò kè mặc cả cũng không có, không ngừng nghĩ cách phải lấy lòng Tiến gia. Tiền của là chuyện nhỏ, tính mạng là chuyện lớn, đắc tội Triệu Tiến, sau khi xong việc ngẫm nghĩ cả người đầy mồ hôi lạnh.
Theo huyên náo rối loạn như thế, đã không còn người nào để mắt tới động tĩnh của bọn người Mã Xung Hạo, hạng người bậc này đếm xỉa tới chúng làm gì, làm hại mọi người lâm vào hiểm cảnh, hạng người này sống chết không có dính líu gì với mọi người.
Một đám sáu người Mã Xung Hạo, từ trang viên tây thành Từ châu tới Bi Châu mất chưa tới một ngày, nhưng từ Bi Châu tới cửa sông Thanh Giang lại đi suốt bảy ngày.
Vì không khiến cho người để mắt tới, vì gắng hết sức che giấu tai mắt người khác, đổi thành thường phục, thậm chí ngay cả ngựa đều vứt bỏ không cần, ở mảnh đất này phóng ngựa phi nước đại quá dễ dàng bị người theo dõi.
Đoàn người Mã Xung Hạo đội nón tre, đeo tay nải, thoạt nhìn chẳng có gì khác biệt tiểu thương thông thường thậm chí bước đi cũng không có nóng vội như thế, cứ như vậy đi tới trong địa phận cửa sông Thanh Giang.
Ở chỗ cửa sông Thanh Giang nghe ngóng tin tức rất dễ dàng, quả nhiên tương đồng với suy đoán từ trước của Mã Xung Hạo, mấy lộ nhân mã rời đi đầu tiên tới được bên này muốn đi chỗ trữ ngân lượng lấy bạc, lại phải giằng co với đại đội nhân mã thương nghiệp tập hợp, tới sau cùng chỉ còn nước mặt xám mày tro rời khỏi, cái gì cũng không gặp may.
Nghe nói toàn trường lúc đó rất là long trọng, cái gọi là hộ vệ chợ lớn đều đã đao thương rút ra khỏi vỏ, sau đó xe ngựa hãng xe ngựa vây xung quanh chặn đường chật như niêm cối khiến kỵ binh vốn dĩ chạy không nổi, nhìn bộ dạng bất kỳ lúc nào sẵn sàng sống mái với nhau. Càng kỳ quái hơn chính là, Tần thủ bị Sơn Dương cũng dẫn binh mã tới, nói trọng trách của bọn họ chính là bảo cảnh an dân, nếu như ai dám giữa ban ngày cướp bóc lương dân, thì phải hỏi thử đao thương của bọn họ chấp thuận hay không.
Thương nghiệp tụ tập gần bốn ngàn người, mà binh mã Từ Thiết Bưu cộng thêm kỵ binh Phó tướng Lang Sơn cũng ngoài hơn ngàn, vả lại đôi bên còn không phải chung một lòng. Hơn hai trăm người của thương nhân buôn muối kia sớm đã chạy về Dương Châu. Chỗ Lang Sơn và Thủ bị Sơn Dương vốn cùng một đường, vốn dĩ không cách nào trông cậy. Thêm nữa những quan quân này lại phải nghĩ tới kế tiếp ứng phó thế nào với Triệu Tiến, càng không có lòng dạ đánh đấm. Mặt xám mày tro rời khỏi thật cũng không có gì lạ lùng.
Tuy nói trong suy tính từ trước của Mã Xung Hạo, nhưng đây cũng không đáng để vui mừng, bởi vì tiền của vẫn là không rơi vào trong tay bọn họ, chỉ chui vào hầu bao của Thủ bị Sơn Dương và đầu não thương nghiệp.
Không màn nghĩ tới những chuyện chán nản đó, đoàn sáu người Mã Xung Hạo ở cửa sông Thanh Giang đổi ngay sang ngồi thuyền dân chúng suốt một đường tới Nam Kinh. Đây là cách thuận tiện nhất, người cưỡi ngựa, muốn ở ở chỗ bờ sông dẫn ngựa lên thuyền rất là rắc rối, cũng quá mức chói mắt.
Cửa sông Thanh Giang là then chốt tào vận, thuyền dân bắc tiến tới đây xem như điểm cuối, chỉ đành vòng trở lui. Thuyền từ cửa sông Thanh Giang ngang qua Giang Bắc và dọc theo đường sông có ngàn trên cả vạn, người lên thuyền khởi hàng cũng hàng ngàn hàng vạn, trà trộn ở bên trong, khẳng định không có ai thèm để mắt tới.
Sau khi lên thuyền, khách còn chưa có ngồi đầy, thuyền còn phải đợi một lúc mới khởi hành, Mã Lục muốn chi bạc bao cả con thuyền, song lại bị Mã Xung Hạo ngăn lại. Cục diện trước mắt này, hết thảy chuyện khiến người để mắt tới đều không nên làm, nhất định phải cẩn thận làm đầu.
Lục tục lại có vài vị khách lên thuyền, có một gã tăng nhân thân thể cao to, nhìn rất dễ khiến người khác để ý, lại nói giọng Hà Nam, tự xưng là đi nơi Phúc Kiến ngụ lại chùa khác. Lai lịch này cũng rõ ràng, đoán chừng chính là Thiếu Lâm ở Tung Sơn đi tới nơi cùng tông phái Tuyền Châu kia. Còn có một kẻ khiến người khác để mắt tới chính là một gã thư sinh trẻ tuổi, áo dài vải thô, vóc dáng tuy rằng tuấn tú, nhìn lại không phải người giàu sang thế gia, tự xưng đi Nam Kinh thăm bằng hữu học cùng trường.
Tất cả bèo nước gặp nhau, cũng không thiếu được bắt chuyện vài câu, tuy nhiên khách sáo mới lần đầu gặp nhau, tất cả cũng đều không phải lần đầu đi lại, nói mấy lời cũng trở nên im lặng.
Con thuyền khởi thủy, một đường xuôi nam, sau cơn mưa nước dâng, thuyền đi trên sông cũng rất thuận lợi, tất cả trên đường không nói gì cứ như vậy đi rồi lại dừng.