Nghe đến nói đến tiền, mọi người đều cười vang, danh tử Hán Tỉnh nổi tiếng này đúng là đủ mạnh, Mã Xung Hạo xua tay nói.
- Muốn làm tốt việc quan sai, muốn để cho bọn huynh đệ có cuộc sống tốt, ngươi phải làm thế nào có binh khí tốt, có áo giáp, có ngựa tốt để cưỡi. Những điều này không tốn ngân lượng không được, nhưng ngân lượng đi đâu tìm được? Chỉ trông mong vào bên trên đưa cho ngươi sao?
Ở dưới lại một trận cười vang, một người râu quai nón dày rậm nói.
- Chỉ trông mong vào bên trên rót xuống thì đừng nói mua ngựa, mua đầu lừa cũng đã là giỏi rồi.
Có người thêm vào nói.
- Chớ nói Từ gia mặt mũi lớn, cắt xén bớt được bảy tám phần bên trên còn thừa lại chút ít. Đổi lại nhà chúng ta, mua được con chó là tốt rồi.
Mọi người lại cười lớn, Mã Xung Hạo cầm bát rượu lên ra hiệu với mọi người, sau đó uống một hơi lớn nói.
- Đám hủ lậu kia đều nhìn vào tiền đấy, có nhiều ngân lượng hơn nữa đưa xuống đến tay chúng ta đều không nhiều. Chúng ta muốn làm việc thì phải có cách của mình. Huynh đệ bên ta có năm mươi người làm được việc, đều là lấy tiền của nhà để nuôi, nhưng dùng đến thì sẽ mạnh hơn những người khác.
- Chính là đoạn này, Công gia nhà chúng ta mỗi năm đều sinh sôi ở Giang Nam Giang Bắc. Bên ngoài đều nói ông ta yêu tiền tài, nhưng ai biết được bao nhiêu thứ đều tiêu tốn trên mình huynh đệ chúng tôi. Binh khí, giáp trụ, ngựa, ăn dùng thường ngày, nào có gì không phải tốn ngân lượng vào.
- Đúng vậy, nói chúng ta hao tốn lớn, kéo ra ngoài đánh nhau một lần với những tên ăn mày chết đói không được phát lương kia, mười mấy người chúng ta đánh được mấy trăm bọn họ, đánh được cả nghìn bọn họ.
Có người ngoác to miệng nói một câu.
- Nếu việc lần này thành, về sau mọi người sẽ không phải lo âu nữa.
Mã Xung Hạo chỉ làm như không nghe được câu này, bưng bát rượu lên, hào khí ngất trời nói.
- Hôm nay huynh đệ chúng ta gặp nhau vui vẻ. Uống rượu. Uống rượu.
Lúc đêm khuya, cửa thành sớm đã đóng chặt nhưng bên này sông Tần Hoài không yên tĩnh chút nào khi về đêm, tiếng đàn sáo rét rắt, vui cười cợt nhã, rất là náo nhiệt. Bọn gia tướng quyền quý sau khi ăn uống no say cũng tản đi, chỉ còn lại một mình Mã Xung Hạo ngồi ở trong đó.
Chủ quán đã được dặn dò, sắp xếp tiểu nhị dọn dẹp canh thừa thịt nguội đi, pha một ấm trà đắng, lại còn có điểm tâm đẹp đẽ, ngoài ra còn có thùng gỗ, chậu gỗ, Mã Xung Hạo đã say hết mức rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể nôn ra.
Liên tục ói ra vài lần, bọn tiểu nhị bịt hết mũi lại. Đến cuối cùng không ói ra được nữa, Mã Xung Hạo rũ rượi ngồi trên ghế, sắc mặt vàng vọt, hiện rõ không giống bình thường, đứng bên cạnh hắn là Mã Lục, bung bình trà lên, Mã Xung Hạo khe khẽ lắc đầu.
Mã Lục không kìm nổi nói một câu.
- Lão gia, tội gì mà uống nhiều như vậy.
Mã Xung Hạo uể oải oán giận nói một câu.
- Không uống nhiều như vậy, làm sao mà gần gũi giảo kết với đám này được. Con mẹ nó, cái đám hán tử thô hào vũ đao động thương này sao lại thích uống điên cuồng.
Mã Lục chần chừ, lại nói.
- Lão gia, chúng ta đã nói với chủ nhà bọn họ rồi, đến lúc đó dẫn đi là xong.
- Gia binh gia tướng là điểm chí mạng của các nhà, làm được đầu lĩnh thì cũng không phải người ngoài, không phải là họ hàng thì cũng là con riêng, bọn họ cũng coi như là người nhà. Không chăm sóc tốt bọn chúng thì chẳng có ai làm việc cho chúng ta, không khéo còn làm hỏng việc.
Giải thích được vài câu, Mã Xung Hạo lại bụm miệng, Mã Lục vội vàng mang thùng gỗ đến.
Tính ra mãi đến gần sang, Mã Xung Hạo mới có chút sức lực đứng dậy, Mã Lục chậm dãi dìu xuống dưới, lúc đó dưới lầu gọi đến một chiếc xe ngựa, sáu tên hộ vệ đeo đao cảnh giác nhìn xung quanh.
Vốn dĩ Mã Lục muốn dìu Mã Xung Hạo lên xe, nhưng Mã Xung Hạo híp mắt nhìn tên phu xe cười giả lả, chỉ xua tay nói.
- Người ngoài, không tiện, chúng ta tự đi bộ.
Xe ngựa bị đuổi đi, sáu tên hộ vệ tự biết ý đứng nhìn từ xa, mặc dù ban đêm thành Nam Kinh có lệnh giới nghiêm, nhưng binh lính tuần thành cũng không quản được hạng người như Mã Xung Hạo, thật cũng không cần lo đến cái phiền toái này.
- Lão gia, nhà chúng ta tụ tập binh mã, dù đi cũng chẳng có danh nghĩa, sao không tìm đến bọn quan văn, bọn chúng đứng ra càng điều động được nhiều hơn.
- Hồ đồ, những tên quan văn ăn tươi nuốt sống không nhả xương, để cho chúng quản việc này, bọn ta còn muốn làm gì nữa. Không khéo, sau còn có tội đẩy tới đẩy lui. Tự chúng ta đi, chỉ cần tội chứng rõ rành rành thì coi như xem như việc gấp phải tòng quyền. Sau khi làm thành án đầy đủ chứng cớ, không ai nói được gì, đi mấy nhà thì đó là phần của mấy nhà. Quan văn nếu như trộn lẫn vào, mặc dù nói Vương Hữu Sơn thất thế, trời biết có ai mật báo hay không.
Lại trầm mặc tiến về phía trước một lát. Phía trước có tên lính cầm đèn lồng sang tra hỏi hộ vệ đi tới ứng phó đôi ba câu. Mã Xung Hạo cũng không lên tiếng, mắt nhìn thẳng tới chỗ đó, y đột nhiên thì thào nói.
- Thân thể của vạn tuế gia càng ngày càng không tốt, tình hình Trịnh gia càng ngày càng tệ. Chúng ta phải nhanh quay về, cầm món ngân lượng này làm mua lấy một chức quan. Chỉ cần có được chỗ yếu hại trong kinh thành, bao nhiêu ngân lượng, bao nhiêu vinh hoa phú quý cũng đều có.
Kinh lược Liêu Đông Hùng Đình Bật gom hết tất cả tinh binh thổ ti dùng được, dâng sớ xin trưng dụng điều động tám ngàn binh lính tuyên úy ti Hồ Quảng, năm nghìn binh lính tuyên phủ ti Tứ Xuyên, Vĩnh Ninh, bốn nghìn người tuyên phủ ti Dậu Dương, ba nghìn người tuyên phủ ti Thạch Thung, đi sang cứu viện Liêu Đông, cũng mời các tướng soái đích thân dẫn quân, vả lại lấy các danh tướng làm đại soái thống lĩnh quân đội. Trong tấu chương nói, từ trước ti binh trên đất này chỉ điều động ở gần xung quanh tới đông bắc, đường xa mệt mỏi, nghĩ rằng nên cho khao thưởng chu đáo, chánh quan của thổ ti nên cho thêm quan phẩm, binh sĩ hẳn cho thêm ngân lượng an ủi gia đình, lấy tiền của khích lệ.
Hoàng đế Vạn Lịch phê chuẩn, đồng thời ủy thác Binh bộ thực thi.
Sau khi tin tức này truyền đi, những người hiểu việc đều cười chua chát, nhưng cũng không cách nào tránh được, tất cả đều biết đây là cách khả thi. Quân biên ải không trông cậy được, doanh Bắc Kinh phải phải bảo vệ xung quanh kinh sư không được động. Tất nhiên thật muốn sắp xếp doanh Bắc Kinh đi Liêu Đông, chỉ sợ sẽ bại càng thảm hại hơn. Duy nhất còn trông cậy được chính là những kẻ gọi là lang binh thổ ti. Trang bị binh mã các dân tộc tây nam chưa chắc tốt bằng quân binh Đại Minh, nhưng lại thắng ở mấy phần dã tính. Có phần dã tính ở trong mình trên chiến trường còn có mấy phần dũng khí, còn không ít binh tốt đại quân của Đại minh một chút dũng khí cũng không có.
Vương Triệu Tĩnh lật từng lá thư xem, Sơn Đông tiếp giáp Từ Châu, động tĩnh ở nơi đó Vương Hữu Sơn thường sẽ nhắc tới ở trong thư.
- Đại ca, Tuần phủ Sơn Đông trước kia là Lý Trường Canh đốc thúc trưng thu quân lương phải đi Thiên Tân làm Thị lang Hộ bộ. Bây giờ Tuần phủ Sơn Đông thay là Vương Tại Tấn.
Vương Hữu Sơn không ngừng viết thư chuyển từ kinh thành đến. Có nghe lén và ghi chép thực về Liêu Trấn nghe ngóng từ Binh Bộ và các nơi khác còn có động tĩnh của triều đình, còn có tình hình các tỉnh xung quanh Từ Châu và bên trong địa phận Nam Trực Lệ, tiếp nữa là nói qua hời hợt các việc lớn của thiên hạ. Suy nghĩ kỹ chút, lời lẽ bên trong lựa chọn hết sức tinh vi, tình tiết bên trong, cũng chỉ có Triệu Tiến cùng bọn huynh đệ mới suy ngẫm thấu đáo.
- Vương Tại Tấn luận mười kế sách Liễu Đông: một nghiêm cấm biển, hai tuần tra cẩn trọng, ba thủ Kim Châu, Cái Châu, bốn củng cố Sơn Đông, năm kết giao các dân tộc tây bắc, sáu bảo hộ Triều tiên, bảy khích lệ tướng quan, tám chu cấp cho quân sĩ, chín dùng quan viên rộng rãi, mười đề phòng mùa đông.
Sở dĩ chỉ nhắc đến Vương Tại Tấn chính là Vương Tại Tấn bàn luận thế cục của Liêu Đông.
Nghe xong điều này Triệu Tiến cười nhạo nói.
- Nói nhảm. Xem dường như nói được không ít, cũng có đạo lý. Nhưng bất kể là ai đi Liêu Đông, mấy việc này đều phải làm, hơn nữa bắt buộc phải làm. Giống như việc ăn cơm, uống nước hàng ngày vậy, chẳng nhẽ lại phải nói ra?
Vương Triệu Tĩnh cũng cười nói.
- Cái gọi là làm việc thanh nhàn chính là như vậy, thành bại không cần luận bàn, ưu khuyết không cần luận bàn, cái chính là phải nói ra trước, như vậy là đủ rồi. Tiếng lớn dọa người, thành ngữ này đúng là hợp.
Mọi người trong phòng đều cười ồ, vốn cho rằng cuộc tổng điều tra này bắt đầu, thì ai nấy cũng bận đến chân không chạm đất, sẽ không có nhiều cơ hội để tề tựu. Kết cuộc vừa mới bắt đầu, mọi người không những được đoàn tụ với người nhà ăn trung thu, mà ngày thường làm việc, nghỉ ngơi cũng không có nhiều thay đổi. Bởi vì Từ Châu có qúa nhiều người đích thân tự mình đến nói chuyện, đêm tất cả gốc gác của nhà mình ra là trao đổi để ngăn cản trưng thu quân lương, không biết đã giảm bớt biết bao phiền toái cho Triệu tự Doanh.
Vương Triệu Tĩnh bên này vừa nói xong, Như Huệ ở bên cạnh cười nói.
- Hôm qua Thư biện Hộ phòng huyện Vĩnh Thành đến đây, y muốn hỏi thử lão gia chỗ Vĩnh Thành rốt cuộc là điều lệ thế nào. Quân lương phải thu, bên hắn sẽ phân ra phần lớn, nếu không thu, cũng xin hỏi lão gia nói cho rõ, người trong nha môn bọn họ cũng làm sẵn.
Triệu Tiến gật đầu. Như Huệ lại tiếp tục thêm vào nói.
- Lão gia cũng biết cục diện của bên đó, đất của huyện Vĩnh Thành bị sáu hộ lớn trong huyện của bọn họ chia nhau rồi. Trong sáu nhà này có một nhà có cử nhân, còn lại năm nhà đều là thổ hào mấy đời truyền lại. Bằng vào sai dịch của huyện thành vốn dĩ không động vào được, đang suy xét có nên dùng quan binh. Nhưng năm nhà đó lại gần gũi với chúng ta, đường muối đường buôn bán đều giúp chúng ta rất nhiều, nha môn sợ mấy nhà này tìm đến nhà chúng ta nhờ giúp đỡ, đến lúc đó không động vào được, cho nên mới đến chào hỏi trước.
Trệu Tiến thuận miệng hỏi.
- Vậy năm nhà đó cũng có người đến rồi chứ? Nhà có cử nhân kia có được là theo lề lối của Triệu Tĩnh sao?
Như Huệ gật đầu nói.
- Sáu nhà đó đã phái người sang dò hỏi từ giữa tháng bảy, lúc đó một mực không có trả lời. Thuộc hạ nghe ngóng được, vốn ban đầu nha môn huyện Vĩnh Thành muốn chờ đợi xem thế nào, nhưng nghe nói sắp có huyện lệnh đến nhận chức, nghe nói còn là tiến sĩ khoa năm nay, cái gì cũng không hiểu. Mọi người sợ đến lúc đó loạn lên, cho nên phải định ra trước khi quan mới đến.
Triệu Tiến suy nghĩ một lúc rồi nói.
- Trưng thu quân lương tổn thương nguyên khí, bên đó sớm muộn chúng ta cũng phải nắm trong tay, cho nên không được thu. Nhưng ân tình này không nhất thiết phải làm cho bọn họ, chúng ta cũng không cần phải đi đắc tội mấy người bên trong nha môn kia, những người này sau này chúng ta còn dùng đến. Đối chiều với thuế năm vừa rồi, từ hai thành lên ba thành. Nói bọn họ tự đi phân chia.
Nói xong câu đó, Triệu Tiến quay sang hướng Vương Triệu Tĩnh cười nói.
- Đến huyện Vĩnh Thành làm huyện lệnh, xem ra vị tiến sĩ này danh đề không cao.
Danh đề tiến sĩ, mấy người cao nhất vào Hàn Lâm Viện, bậc thứ nhất đi Quan Chính (học phủ do triều đình lập giống Quốc Tự Giám) học tập, vài năm sau thi lại, sau đó dựa vào thành tích mà phân sẽ đến Lục Bộ, Đô sát viện và bắt đầu làm quan từ tòng thất phẩm, còn bậc kém cỏi nhất thì đưa thẳng đến các nơi nhận chức làm quan, đa phần đều bắt đầu từ quan thất phẩm huyện lệnh. Nhưng đây cũng không phải là khuôn phép đã định, tiến sĩ cũng có chút quyền hạn lựa chọn của mình.