Nhưng đội của Triệu Tiến không nghỉ lại ở Cao Bằng sơn, bọn họ đã đi đường cả đêm, đêm khuya qua huyện Cự Dã, trước hừng đông dừng lại cách huyện Vận Thành hai mươi dặm, nơi này là một vùng đất rừng đồi núi hỗn loạn, tuy không phải tuyệt không bóng người, nhưng vào lúc này chắc chắn không có ai qua lại.
Sở dĩ họ biết có một nơi như vậy chính là vì người dẫn đường chính là người gốc Vận Thành, chính là cốt cán Văn Hương Giáo bị Triệu Tự Doanh bắt sống giống như Nhiếp Hắc năm đó, lần này trong đội Nội Vệ có rất nhiều kẻ xuất thân tương tự. Song được chọn lựa sang đây đều có điều kiện tiên quyết là vợ con nhất định phải ở Từ Châu.
Một ngày một đêm bôn ba không dừng, nửa đường dừng lại chốc lát cũng là để cho ngựa ăn, người cũng chỉ là uống nước lạnh ăn lương khô, hừng đông dừng lại, người còn trên ngựa, ngựa đã có mấy chục con chết dọc đường, đoán chừng một ngày nghỉ ngơi chỉnh đốn lại sẽ còn nhiều con chịu không được.
Ngựa đã chết, yên ngựa và hành lý nhất định phải mang đi, những thứ này rất chói mắt, lại đang ở vùng đất đầu não của Văn Hương giáo, cần tránh mọi nguy cơ bị phát hiện.
Một nửa ngựa thồ đều để lại ở Cao Bằng Sơn, do đội phía sau cho người trông coi, sau khi đi đường nhanh lúc ban đêm, bản đội do Triệu Tiến dẫn đầu chỉ còn lại ba con ngựa không người cưỡi.
Bản đội của Triệu Tiến nghỉ ngơi trên đồi núi, nghiêm lệnh không cho nhóm lửa, đồng thời những đội di chuyển xung quanh bên ngoài cũng dần tập trung lại nơi đây, nhưng bọn họ đều không đến vòng trong, chỉ di chuyển xung quanh ở vòng ngoài, hễ có kẻ đến gần thì bắn không cần hỏi.
Trong ngoài phòng giữ nghiêm mật, mỗi người đều lăm lăm binh khí trong tay, chuẩn bị chiến đấu bất cứ lúc nào, đằng đằng sát khí, nhưng thật ra rất thoải mái.
Cát Hương bố trí ổn thỏa mọi việc, đoạn tiến đến trước mặt Triệu Tiến nói chuyện.
- Vốn tưởng nơi Lỗ Nam, Lỗ Tây và Từ Châu ta cũng không khác nhiều, đường đi hẳn là nhiều khó khăn, ai ngờ so với ngay cả phủ Quy Đức còn kém xa. Sớm biết vậy thì mấy năm nay đã không cần nhịn bọn Văn Hương Giáo khốn kiếp, thả đoàn luyện của chúng ta thẳng đến Sơn Đông bên này, nào đâu còn phiền toái nhiều như vậy.
Trần Thăng và Lưu Dũng đều lộ ra vẻ mặt tán đồng, đã sửa soạn kỹ càng, bỏ ra ngân lượng như nước chảy, mỗi người đều căng thẳng, như xông vào đầm rồng hang hổ, ngờ đâu lại lơi lỏng tầm thường
- Vì nơi này là thiên hạ của Đại Minh, Văn Hương Giáo của chúng dù càn rỡ đến đâu cũng phải tránh mặt triều đình và vương pháp.
- Vậy Từ Châu chúng ta thì khác gì...
Cát Hương cười tiếp lời, nói nửa câu liền ngừng, lắc đầu nói.
- Từ Châu bây giờ không phải vậy nữa.
Triệu Tiến chậm rãi nói.
- Đừng nghĩ là sẽ dễ dàng như vậy, đầu não Văn Hương Giáo ở ngay trong huyện Vận Thành. Bản lĩnh bọn Nhiếp Hắc đội Nội Vệ các đệ cũng biết. Kẻ như vậy bọn chúng có không ít, hơn nữa chúng tín đồ toàn kẻ điên, sau khi vào thành e là phải có một trận đánh lớn.
Trần Thăng ở một bên ấn tấm hộ thủ* của yêu đao, lạnh lùng nói.
- Kẻ nào ngáng đường chúng ta, giết thẳng tay.
(Phần nối liền giữa thân đao và chuôi đao)
Tính toán vạch ra lúc đầu là ở nơi này nghỉ ngơi một ngày một đêm, thăm dò tin tức, rồi sau khi đã xác định nơi chống sẽ xông thẳng vào thành cứu người. Sau khi tất cả đến nơi này, mọi người cố gắng ẩn nấp nghỉ ngơi, còn các lộ thám tử thì ra ngoài dò la tin tức.
Đối với bản đội tinh nhuệ của Triệu Tiến, họ cũng không lo sẽ bại lộ, nhưng đối với những thám tử này thì đây chính là lúc nguy hiểm nhất. Huyện Vận Thành hiện giờ so với Từ Chây càng có vẻ giống lãnh địa của Đại Minh, nhưng cốt tủy lại khác biệt. Người tiến vào thành, đầu đường cuối ngõ đều không nhìn ra dấu vết của Văn Hương Giáo, nhưng mỗi người ngươi gặp phải đều có khả năng là giáo chúng Văn Hương Giáo, nhất cử nhất động đều sẽ bị người giám thị, hơi bất cẩn lập tức sẽ bị người để mắt tới, dẫn đến họa sát thân.
Tai mắt và các thám tử của đội Nội Vệ đều có khả năng ngụy trang rất tốt, thậm chí quen thuộc đường ngang ngõ tắt trong Văn Hương Giáo, nhưng đặt mình ở trong ngoài huyện Vận Thành lại có vẻ hoàn toàn xa lạ.
Thậm chí ngay cả những kẻ đầu quân xuất thân từ Văn Hương Giáo cũng không phái qua được, trời mới biết được trong thành rốt cuộc có người từng thấy mặt của họ, còn nhớ rõ bọn họ hay không.
Để thăm dò tin tức kỹ lưỡng hơn, Lưu Dũng dùng tới tai mắt Vân Sơn Hành. Những kẻ này một phần là thương nhân cùng chưởng quỹ thủ hạ của Tào Như Huệ, bọn họ vốn chỉ là người làm ăn thuần túy, ra nam vào bắc vì kiếm tiền lợi nhuận, họ đến huyện Vận Thành chính là vì việc buôn bán, tiện thể hỏi thăm một số tin tức.
Bản đội do Triệu Tiến dẫn đầu tạm thời nghỉ lại ở gò đất hoang, chỉnh đốn một ngày một đêm, kỳ thực cũng là vì đám thương nhân không theo kịp, dù sao họ cũng không thể một đường đuổi theo gấp gáp như vậy. Tuy nhiên tiểu thương của Vân Sơn Hành cũng không xuất phát từ Từ Châu mà là ở Tế Ninh châu nhận được tin cấp tốc của khoái mã mới chạy vội đến đây.
Cứ cách nửa canh giờ, Triệu Tiến liền đứng dậy tuần tra một vòng doanh trại, nhìn trạm canh gác các nơi, theo dõi việc sửa soạn, sau đó lại về lau chùi giáp trụ, sửa sang lại binh khí.
Từ cái nhìn của người ngoài thì Triệu Tiến vẫn điềm tĩnh như trước, nhưng bọn huynh đệ thân cận của hắn lại cảm thấy Triệu Tiến nôn nóng bất an, Triệu Tiến không ngừng kiểm tra hộ thủ của đoản đao, cầm vỏ đao không ngừng khắc trên mặt đất.
Vào thời điểm mặt trời đã xuống núi, trong đội ngũ bí mật nhóm vài đống lửa, mọi người nhanh chóng nấu cơm, sau đó lại lập tức dập lửa, tránh bị người phát hiện. Đúng lúc này họ lại nghe được một tiếng huýt sáo sắc nhọn.
Doanh trại yên tĩnh một hồi, lập tức có người giương cung di chuyển đến chỗ cao, lại có người thấp giọng truyền lại tin tức là người phe mình.
- Từ Hồng Nho hiện đang trú ở Tăng gia trang cách cổng thành đông huyện Vận Thành mười dặm, cử hành đại hội mời khách, ở nơi đó tiếp đãi các đạo nhân mã, cũng sửa soạn làm pháp trừ yêu ở đấy, Mộc tiểu thư cũng bị nhốt bên đó.
Tăng gia trang là thôn trang của Tăng viên ngoại, người này từng làm tuần kiểm hai nhiệm kỳ, tích lũy gia nghiệp lớn. Sinh hạ ba người con trai, bất cứ lúc nào cũng hiệu lệnh được năm trăm tráng đinh. Nghe bảo trong đó còn có quân binh Đăng Châu và Thanh Châu, từ mười năm trước cả nhà đầu nhập Văn Hương Giáo, cũng là Hội chủ một phương
- Nghe nói là tổng đà Văn Hương Giáo coi như là đã dời đến đó, từ tôi tớ hầu hạ Từ Hồng Nho cho đến hộ vệ dưới trướng ông ta.
Triệu Tiến nghiêm mặt nghe bẩm báo từ tai mắt ngầm, Lưu Dũng thì thấp giọng không ngừng ra lệnh thi hành, có người vội vàng xuất phát đi về phía đông, bọn họ phải qua xem xét, Trần Thăng đột nhiên nói xen vào.
- Tin tức nghe được bằng cách nào? Có vẻ nhiều chỗ không ổn lắm?
Đối với loại giáo phái thần bí như Văn Hương Giáo, đáng lý hết thảy không lộ cho người ngoài biết, vì sao bây giờ cái gì cũng lần ra được, quả có hơi chút khác thường.
- Hiện nay ở huyện Vận Thành người ra vào rất nhiều, ngay cả dân chúng trong huyện đều biết rằng Từ Chân Nhân làm phép trừ yêu, sau đó còn rải phúc duyên rộng rãi. Những người nhận được phúc khí sẽ đi hướng cực lạc, không cần ở lại nhân gian chịu khổ, còn có người nghĩ rằng bọn tiểu nhân đến để tham gia lần cúng bái hành lễ này đó. Chỉ có phía Tăng gia trang là hỏi han phiền phức, tiểu nhân nói là muốn qua bên đó bán hàng.
Sau khi nghe lời giải thích đó, tất cả mọi người đều gật đầu trong im lặng, Triệu Tiến cầm vỏ đao vạch trên mặt đất vài đường, mở miệng nói.
- Một khi đã như vậy, sáng mai ta xuất phát đi Tăng gia trang. Ngày mai trước khi ta lên đường, không, phóng khoáng chút. Ngày mai, chỉ cần trước khi chúng ta đến Tăng gia trang, phải biết được bên trong rốt cuộc có bao nhiêu người, khuôn viên nhà cửa và nơi chốn sơ qua.
Bên cạnh Lưu Dũng lập tức tiếp lời.
- Việc này không khó, đêm nay thừa dịp bắt vài tên đem về tra khảo là được.
Triệu Tiến gật đầu, Lưu Dũng lập tức đứng dậy tuyển chọn người cho việc xuất thủ lúc ban đêm. Khuôn mặt Trần Thăng và Cát Hương đều lộ vẻ thoải mái, đã xác định phải giao chiến ở đó, hơn nữa còn không phải là trong thành nơi dễ xảy ra chuyện, lại biết trước địch ta, việc này liền có khả năng thành công lớn.
Trần Thăng và Cát Hương nhìn về phía Triệu Tiến, Triệu Tiến lại nhìn hướng đông, trong miệng lẩm bẩm nói.
- Tăng gia trang...
Trên dưới Tăng gia trang đều coi Từ Hồng Nho như thần tiên, chớ nhìn thấy lão viên ngoại và mọi người Tăng gia đều thắp hương theo đạo, khi họ bệnh vẫn phải đi thị trấn, châu thành xem bệnh bốc thuốc thôi. Sở dĩ coi là thần tiên, là bởi vì từ ngày theo đạo, gia nghiệp Tăng gia liền lớn hơn vài lần, điền sản của sáu thôn trang xung quanh đều bị thâu tóm. Hàng năm trừ việc phải nộp hai thành cung phụng, còn lại tất cả đều là của bản thân, làm cho nhà mình sinh sôi nảy nở được đến vậy, chắc chắn là thần tiên.
Đối với thân sĩ, cường hào huyện Vận Thành, trước nay Từ Hồng Nho vẫn đang lung lạc, chỉ cần bằng lòng quy thuận nghe theo, vậy liền nhận được rất nhiều lợi ích.
Sau khi hộ pháp tôn giả Tạ Minh Huyền áp giải yêu nữ Mộc Thục Lan từ Liêu Đông trở về huyện Vân Thành, Từ Hồng Nho liền sang Tăng gia trang. Tăng gia trang có sức mạnh sung túc, trên dưới đều tin được, lại có vùng đất đủ rộng rãi, đúng là chỗ thi pháp rất hợp, cũng có chỗ cho mọi người xem lễ.