Đã biết những điều đó, mắt thấy tai nghe đoạn tháng ngày tiếp theo đó, đã biết rất rõ một chút ít, lúc Từ Trân Trân mang thai lần này, Triệu Tiến cũng rất lo lắng.
Từ Trân Trân không muốn để cho Triệu Tiến hao tâm quá nhiều điều này.
- Phu quân lo đi bận rộn đại sự của mình, chuyện nữ nhân con nhỏ chớ nên để mắt tới.
Nhưng Triệu Tiến làm sao không lo nghĩ cho được, hiềm rằng vào lúc sắp sinh, từng tin tức khẩn cấp không ngừng truyền tới tay. Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo thống lĩnh đội ngũ vượt sông rồi, đại đội nhân mã đã tới được Dương Châu, đã tới được cửa sông Thanh Giang, bọn thương nhân cửa sông Thanh Giang đã sang nương tựa nhận thua rồi.
Triệu Tự Doanh ở Từ Châu cũng khong có phong bế tin tức, thật ra cũng chặn không được, cứ chiếu theo tính toán đã định sẵn, ngồi xem biểu tình của mọi người Từ Châu.
Tin tức này cũng giống như vậy bị phụ mẫu biết, bị Từ Trân Trân biết. Triệu Chấn Đường còn tốt, chỉ là muốn Triệu Tiến đưa cho một ngàn đoàn luyện sung vào làm binh lính phòng giữ Tiêu huyện. Nhưng mẫu thân Hà Thúy Hoa vừa lo lắng hãi hùng, vừa sợ trễ nãi chuyện của Triệu Tiến, buổi tối lén lút khóc lóc. Kết cuộc Mạnh Tử Kỳ nói với ca ca của nàng, Mạnh Chí Kỳ lại truyền tin tức tới chỗ Triệu Tiến.
Từ Trân Trân vẫn luôn cứng cỏi tâm tình cũng không khống chế được, lúc hai người phu thê buổi tối trò chuyện thường xuyên mỗi khi nói nước mắt tuôn rơi lã chả không ngừng lại được.
Triệu Tiến lúc này quả thật là không có cách nào khác, chửi không được, nói không xong.
- Khóc cái gì, ta cũng không sợ, nàng sợ cái gì, đừng làm cho Tiểu Phượng sợ hãi.
Hiềm là lúc này Triệu Phượng ít nhiều hiểu chút chuyện, nhìn thấy mẫu thân mình khóc, cũng không biết xảy ra cái gì, chỉ biết theo đó khóc thét, khiến Triệu Tiến càng thêm đầu trán toát mồ hôi.
Từ Trân Trân vừa lau nước mắt vừa nói.
- Phu quân, chàng vẫn là nên tìm Tiểu Lan muội muội trở về đi thôi. Thiếp nếu như chẳng may có chuyện không hay xảy đến, Tiểu Lan muội muội cũng chiếu cố Phượng nhi thật tốt.
Triệu Tiến vừa trấn an con gái của mình, vừa dở khóc dở cười hắn cam chịu nói.
- Nàng có biết hay không, Mã Xung Hạo kia dẫn Đông Xưởng sang đây, ta cũng chẳng cảm thấy ra làm sao. Nhưng này nói lời này ta thật là đau đầu. Đây vốn không nên chuyện bé xé ra to.
- Hay là phu quân muốn bảo nha đầu Mạnh gia kia vào cửa. Cô nàng kia thật cũng tốt tươi, khó có được chính là còn có nuôi dạy rất tốt. Nhưng thiếp lo lắng sau khi cô nàng vào cửa Tiểu Phượng sẽ chịu thiệt thòi.
Người Từ Trân Trân chọn gửi gắm té ra không chỉ một cái.
Đến lúc này, Triệu Tiến ngược lại không khóc nữa, ngậm ngón tay tò mò nhìn, Triệu Tiến xốc nhẹ con gái của mình lên, nhíu mày nói.
- Chớ nên càn quấy lộn xộn. Bên ngoài ai nấy đều bận rộn, thật không dễ dàng bớt thì giờ chăm sóc nàng một lần. Kết cuộc ngược lại nói chuyện với nàng chuyện tìm mẹ ghẻ cho con gái, đây không phải nực cười sao.
Cảm thán xong câu này, Triệu Tiến cũng tò mò, không kìm nổi hỏi.
- Vì sao Mạnh Tử Kỳ vào đây, Tiểu Phượng sẽ chịu thiệt. Không cần làm cái sắc mặt đó, ta chỉ là lạ lẫm mà thôi.
Từ Trân Trân không có trả lời thẳng thắn.
- Mạnh muội muội là có ca ca. Tên ca ca kia của cô nàng nhìn cũng khôn khéo hiểu việc, tháng ngày sau này khẳng định có tiền đồ.
Triệu Tiến hai mắt nhìn lên nóc phòng, thật hiểu rõ ý của Từ Trân Trân. Mộc Thục Lan không chỗ nương tựa, lại là thanh mai trúc mã với mình, sau khi vào cửa chỉ biết yêu thương chăm lo Triệu Phượng, sẽ xem thành con gái của mình. Còn Mạnh Tử Kỳ bên ngoài có huynh trưởng, huynh trưởng này tháng ngày sau này còn rất có tiền đồ trong Triệu Tự Doanh, theo tình thế như vậy, thì sẽ có toan tính thay đổi quyền hành, sẽ có mạo hiểm.
- Không nên suy nghĩ xằng bậy, cũng chớ vì chuyện bên ngoài của ta âu lo. Hiện giờ người thật sự phải bảo trọng là nàng. Chuyện ta bảo đảm được với nàng rất sơ sài. Sau khi con sinh ra, không phải không có cha.
Triệu Tiến nói rất đơn giản cộc lốc, nhưng nói như thế, Từ Trân Trân lại vui vẻ ra mặt.
Lúc sắp sinh, mẫu thân Hà Thúy Hoa không những đòi hỏi các nơi giữ bí mật, thậm chí còn muốn bảo Từ Trân Trân trốn tới bên ngoài sinh nở.
Triệu Tiến rất thật thà nói với mẫu thân của mình.
- Con không còn nữa, mẫu tử bọn họ cũng sống không nổi. Con còn vậy hà cớ gì phải đi.
Tuy nhiên người già cứng rắng bảo giữ bí mật, đây cũng không còn cách nào, chỉ đành làm theo.
Đều nói nữ nhân sau khi sinh xong lần đầu nguy hiểm, hoài thai lần hai sẽ nhỏ đi rất nhiều, nhưng đó cũng là lời theo thói thường. Hơn nữa tiết trời oi bức tới bây giờ, hồi phục vân vân đều rất rắc rối, Triệu Tiến cũng không yên lòng được.
Càng khiến cho người ta buồn bực chính là, một đội kia của Mã Xung Hạo lưu lại ở cửa sông Thanh Giang không đi, luôn phải chờ đợi như thế cũng khiến cho tâm tình kẻ khác nóng nảy.
Tới lúc, Triệu Tiến càng phải lo lắng thấp thỏm, cũng may hết thảy đều rất thuận lợi, Mạnh Chí Kỳ trông coi ở nơi đó chờ tin tức mau chóng chạy trở về, vẻ mặt tươi cười nói với Triệu Tiến đang luyện gia đinh, chủ mẫu sinh hạ con trai rồi.
Bởi vì đòi hỏi của Hà Thúy Hoa, tin tức bị bưng bít vô cùng nghiêm mật, bà mụ và nha hoàn hầu hạ đều không được rời khỏi sân nội viện, người biết việc này chỉ có Triệu Tiến và đám huynh đệ thân tín bên cạnh.
- Lần này cục diện của Triệu Tự Doanh chúng ta vững chãi rồi.
Người nói lời này không ngờ là Trần Thăng, những người khác cũng đều có vẻ mặt trịnh trọng và hưng phấn.
Triệu Tiến vốn định chỉ đùa một chút, nhưng nhìn thấy cái dáng vẻ này của mọi người chỉ gật đầu, hắn vẫn luôn không quá hiểu rõ lắm mấu chốt trọng yếu con nối dõi kế thừa này, nhưng bây giờ càng ngày càng hiểu.
Sinh con xong Triệu Tiến đi thăm Từ Trân Trân lại không nghĩ tới nàng nói ra một câu không đầu không đuôi.
- Có mấy lời thiếp hiện giờ nói được rồi.
Chuyện đặt tên, vẫn là Triệu Tiến tự mình quyết định, tên lần này vẫn rất đơn giản như trước.
- Nếu như tỷ tỷ gọi là Phượng, như vậy đệ đệ gọi là Long. Triệu Long, tên cũng dễ gọi.
Cái tên này khiến người trong nhà và bọn huynh đệ đều có chút dở khóc dở cười. Chữ "long" này thật là uy phong, nhưng trong bình thoại ác bá bị anh hùng hào kiệt thu thập thường thường có cái tên này. Nhưng việc như nay kể chuyện cười một lần cũng thôi bỏ qua, mọi người không nhiều lời, hơn nữa chuyện bậc này Triệu Tiến sơ sài đã thành quen.
Mặc kệ chỗ Triệu Tiến có nắm chắc bao lớn, Từ Trân Trân vừa mới sinh xong và bọn trẻ nhỏ ở nơi này cũng bất tiện. Cho nên vạch ra hai cách. Thấy bọn người Mã Xung Hạo kia nán lại đã lâu ở cửa sông Thanh Giang, cũng không biết lúc nào tới. Nếu như kéo tới sau khi đứa bé đầy tháng, vậy thì chuyển Từ Trân Trân và cặp con trai con gái dời tới chỗ Đãng Sơn, bất kỳ lúc nào cũng sang được sông đi tới Khổng Gia Trang. Từ gia ở bờ bắc Hoàng Hà cũng có thế lực của mình, đủ để yên ổn. Nhưng nếu như trước đó đã động, cũng chỉ đành ở trong trang viên gần kề Hà Gia Trang nghỉ ngơi.