Tuy nhiên, với hiểu biết của Triệu Tự Doanh, con số quan phủ mấy nơi này có được trên giấy trắng mực đen nhiều nhất cũng chỉ được sáu bảy phần, bọn sai dịch và Lại mục quả thật là quá tham lam rồi. Đối với điều này, Triệu Tự Doanh chỉ ngầm ưng thuận, trước mắt đòi hỏi của bọn họ chính là, tối đa thu được mười hai, Triệu Tự Doanh phải chia lãi một thành bên trong đó, cái khác chính là mở một con nhắm một con. Hơn nữa, tẩy trừ phải tuần tự chầm chậm thi hành, cũng không cần một lần đã bức tất cả mọi người tới con đường cùng.
Quân lương đã bức bá tánh nông dân mấy nơi hấp hối, ngay cả trung tiểu địa chủ cũng cảm thấy sắp thở không nổi nữa. Cách của Triệu Tự Doanh vừa ra, khắp nơi đều phải cảm tạ ơn đức. Tuy nhiên Triệu Tự Doanh cũng không phải ăn cơm chùa làm việc thiện. Mấy nơi này đều phải bắt đầu làm tổng điều tra, lúc bọn đoàn luyện, sai dịch và Lại mục đi thu thuế khóa đều đã được nhắc nhở trước nói rất rõ ràng. Sở dĩ thu ít, là bởi vì khắp nơi không yên bình, Tiến gia bất cứ lúc nào muốn làm đoàn luyện, tới lúc đó điều động tới nhà ai chớ không ưng thuận, ai không ưng thuận lập tức trưng thu quân lương, kẻ ưng thuận rồi thì cả nhà miễn trưng thu.
Theo cục diện như thế, ngoại trừ quan phủ các nơi và thân tín bên cạnh, kẻ khác đều cảm thấy cách này không tệ lắm, lợi lộc của mỗi người không thiếu. Chỗ quan phủ, chỉ có chịu khổ, cách thu như vậy, tuy rằng bị thượng cấp khiển trách, ở trong địa phận quản hạt chẳng mảy may có uy quyền quan phủ gì đáng nói, nhưng ít nhiều cũng có chút chỗ tốt, còn có một kẻ chịu đựng không được cơn tức này, lập tức từ quan. Kẻ biết làm nhất thì lợi cục diện này, khiến cho mình một bước thăng quan.
Nói chẳng hạn như Tôn Truyền Đình đã được điều đi nhậm chức huyện lệnh Thương Khâu, y cũng chống đối trưng thu quân lương, cho rằng là giết hại dân chúng, cử chỉ này chẳng những không có bị thượng cấp giáo huấn khiển trách, còn không biết sao truyền tới được kinh sư, được giới làm quan luôn mồm khen ngợi, cho rằng lúc này chính là lúc cảnh tượng đổi mới, trẻ tuổi tuấn kiệt tài đức như vậy hẳn nên được trọng dụng. Cho nên Tôn Truyền Đình ở huyện Vĩnh Thành và huyện Thương Khâu phủ Quy Đức Hà Nam không có quá lâu, đã được chuyển thẳng tới nhậm chức ở Lại bộ kinh sư, trở thành một viên quan lại cao quý.
Còn về bọn thương nhân buôn bán ở Từ Châu và cửa sông Thanh Giang, sớm đã thỏa thuận nhất trí con số tăng thêm, so với năm ngoái kiếm ít đi xấp xỉ hai thành, đổi lại là có được mạng sống, có lẽ phía trước còn có muôn trùng cơ hội làm ăn.
Sau lần sóng gió này, Triệu Tự Doanh không sai biệt lắm khống chế gần một trăm vạn hộ dân, mỗi năm thu vào mấy chục vạn lượng bạc, còn có một món lớn lương thực, hoa mầu làm ra.
Lại nói tiếp nghe rợn cả người, thật ra cũng không có quá nhiều hiếm lạ. Vị này cũng không có phất cờ tạo phản, song là biết cách làm giàu, có thuật gom góp tiền tài mà thôi. Nói ra có tưởng tưởng nổi không? Năm đó Từ Giai sau khi từ quan về quê, ở phủ Tùng Giang và xung quanh chiếm mấy vạn khoảnh đất, lại bất chấp mọi thứ gầy dựng sự nghiệp công thương, chưa từng nộp một văn tiền, một hột cơm cho nước nhà. Bởi vậy bốc lột quê hương quá ác, sau khi chết thậm chí không dám chôn cất ở trên đất ấy, sợ hãi bị bà con quật thây. Hộ dân vị này khống chế dường như cũng không dưới trăm vạn, mấy mươi vạn lượng bạc cũng không nói chơi, về phần lũ tri phủ Tùng Giang gì kia, sao lại ở trong mắt hắn.
Nhưng thật ra có người biết chuyện không chịu đựng được việc gom góp của cải như Từ các lão, muốn dùng pháp độ trừng trị, vị này là Hải Thụy làm Tuần phủ Ứng Thiên, danh chấn thiên hạ, còn chưa giải quyết tận gốc, đã bị cách chức quan đuổi về quê, sau việc đó như thế nào, Từ các lão an hưởng hết tuổi trời, có được danh thơm, nước nhà cũng vẫn thái bình như trước.
Nói nhiều như vậy chính là bảo người chớ xen vào việc của kẻ khác, biết rõ Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo đi nơi nào hay không, còn không phải mưu toan xuống tay với thân sĩ cường hào trên đất ấy, đến sau cùng thân bại danh liệt, chỉ đành bị bức ép biến mất không còn tông tích. Cũng may là biến mất không thấy tông tích, bằng không ở Nam Kinh chờ y cũng là tội danh tịch thu tài sản giết cả nhà. Làm ra việc khốn khiếp khiến mọi người khổ cực lỗ vốn, chỗ dựa nhà mình lại hoàn toàn đổ ngã rồi, chẳng lẽ không nên nói lời công đạo sao? Chỉ có điều hơi quái dị chính là, không chỉ có có Mã Xung Hạo không thấy đâu, già trẻ cả nhà y cũng sớm không thấy bóng dáng. Chẳng lẽ là bởi vì kẻ thù ngấm ngầm hạ thủ rồi sao? Chuyện như vậy Nam Trực Lệ thật cũng không hiếm thấy.
Sau lần yến tiệc giết gà dọa khỉ đó, Mã Xung Hạo đã bị gọi tới trước mặt Triệu Tiến, hơn nữa không cần quỳ ở nơi đó trả lời, chỉ cần đứng là được rồi.
- Tiểu nhân an bài ổn thỏa vợ con ở chỗ bí mật. Ban đầu là vì phòng bị Tiến gia xuống tay, làm việc bậc này chính là đi đánh cược. Hung hiểm không cần nói tới, điều nên phòng bị cũng nên phòng bị, bằng không hơi chút không cẩn thận liền thua cả bàn rồi.
Chuyện đầu tiên Triệu Tiến dò hỏi chính là vợ con của Mã Xung Hạo ở nơi nào, khiến Triệu Tiến không ngờ được chính là, Mã Xung Hạo rõ ràng an bài ổn thỏa người nhà trong một căn trạch viện ở cửa sông Thanh Giang.
Đôi bên làm tới mức người chết ta sống, mặc cho ai cũng không ngờ được Mã Xung Hạo ngoài suy đoán sẽ bỏ người tới chỗ Triệu Tiến khống chế, hơn nữa y cũng làm sẵn sửa soạn xấu nhất. Nếu như mình chết ở bên ngoài, hoặc là tới cuối năm cũng không có tin tức, bọn họ sẽ cầm ngân lượng tích cóp mua sản nghiệp ở hai nơi Thường Châu và Tô Châu ở lâu dài, mai danh ẩn tích.
Chẳng ai ngờ tới cách làm và ai bài cẩn thận này, lại vào lúc này bảo toàn được người nhà, cũng bảo toàn được bản thân, đích thân nói ra chỗ ở của vợ con, hơn nữa sẵn lòng chuyển tới nơi này, nương tựa như thế mới sẽ khiến người ta tin tưởng.
Mã Xung Hạo nói chỗ ở, còn lấy ra tín vật của mình, Lưu Dũng dặn dò thuộc hạ đi sang đón người.
Triệu Tiến bình phẩm rất thành thật.
- Mưu kế lần này của ngươi nhìn như hoang đường, không có danh phận, danh nghĩa gì, nhưng điều ngươi làm không có bất kỳ sai lầm nào, trắc trở duy nhất là gặp phải ta. Nếu như không phải ta, lần này ngươi đã làm thành công rồi. Ngươi làm rất tốt, bản lãnh của người không kém cỏi.
Lúc gặp Mã Xung Hạo, tất cả huynh đệ của Triệu Tiến đều đang ngồi tại đấy, nghe thấy lời của Triệu Tiến, tất cả trước hết là ngạc nhiên sau đó trầm ngâm chốc lát, không thừa nhận bình phẩm của Triệu Tiến không được.
Từ khi có nhà Minh đã hai trăm năm, người thiên hạ ai không kính sợ triều đình Đại Minh, ai không sợ hãi quan quân và vương pháp của Đại Minh. Bao nhiêu người mạnh như rồng, như hổ cũng hô hào tụ tập nhân mã, cũng có cục diện của mình, đại quân vừa tới, thậm chí chỉ là ý chỉ vừa đến, lập tức tan thành mây khói, sụp đổ tan tành.
Bên trong đó cũng có Phiên vương, cũng có đại tướng triều đình, có tù trưởng ở biên thùy, bình thường ở trên đất của mình uy phong chẳng khác nào bậc đế vương. Ăn mặc, hưởng dụng, điệu bộ và uy phong của Triệu Tiến so với bọn họ chính là tên ăn mày. Nhưng mặc kệ bọn họ có mưu phản hay không, chỉ cần triều đình định ra tội danh mưu phản này, trước khi đại quân tiêu diệt chưa có tới nơi.thì chúng bạn thân thích đã xa lánh rồi, người có lý trí sẽ cảm thấy đây là một con đường chết chắc chắn bại vong.
Càng huống chi là triều đại này, ba lần chinh phạt lớn, vào Triều Tiên bình giặc Oa, phía tây đi Ninh Hạ diệt Ngao Bái, tây nam dẹp yên Dương gia ở Bá Châu. Đây là công lao hiển hách, ai không sợ, mặc dù là gần nhất có mấy lần thất bại ở Liêu Đông, nhưng cũng chẳng qua là thất bại nhỏ mà thôi, không đáng nhắc tới.
Người nào dám chống đối Đại Minh sáng rỡ có ức vạn người, hùng binh trăm vạn. Thiên uy vừa đến, người nào còn đứng lại được? Người nào còn không sợ đây?
Mỗi người đều nghĩ như vậy, nông dân ngu muội hoặc giả không biết, nhưng người đọc sách biết chữ hiểu rõ, người giao thiệp với quan phủ hiểu rõ, người Vệ sở biết rõ. Người càng có kiến văn, từng trải càng nhiều, thì sẽ càng hiểu biết khắc sâu.
Người biết càng nhiều, càng sẽ cảm thấy thắng không nổi Đại Minh, bình thường càn rỡ cứng đầu cứng cổ thôi, chống đối quan phủ trên đất của mình, ức hiếp quan viên cũng thôi. Đại đội nhân mã vừa tới thật, nhìn thấy thân quân Cẩm Y Vệ của thiên tử, nhìn thấy gia đinh tinh kỵ của quan quân Đại Minh lập tức phải biết ngày tàn sắp tới gần, tuyệt vọng tan rã. Vậy còn sẽ màn tới ý chỉ gì, công văn gì, chỉ còn nước run rẩy quỳ xuống đất, mặc người xẻ thịt.
Nói trở lại, cho dù không có danh nghĩa gì, gần hai ngàn kỵ binh tinh nhuệ này bày ra đấy, ai không sợ, ai lại đủ sức mạnh ngăn trở. Đừng nói là đánh, cho dù nhìn hơn hai ngàn tinh kỵ chạy ngang, đều sẽ cảm giác được tinh thần và thể xác run rẩy.
Nhưng hết thảy phán đoán và so đo hiển nhiên rõ ràng, hợp tình theo lẽ thường ấy, ở Từ Châu trước mặt Triệu Tiến, toàn bộ không có bất kỳ chỗ hữu dụng nào. Mặc dù chủ lực đôi bên không có mặt đối mặt đụng chạm nhau, nhưng Mã Xung Hạo nhìn thấy Triệu Tự Doanh hiểu rõ đại đội tinh kỵ sắp tới lại trầm ổn sửa soạn chiến đấu, ở trong mưa to gió dữ sấm sét vang rền, nhìn thấy quân trận như núi.