Mọi người gật đầu, Trần Thăng mở miệng nói.
- Chuyện lần này, nhất định phải chia danh hiệu cho người bên dưới rồi. Trương Hổ Bân, Lỗ Đại, Lý Ngũ còn có người của cả đám chúng ta tự mình quản nữa. Chỉ có danh hiệu liên trưởng, đội trưởng sợ sẽ có người lòng mang bất bình.
Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, trên mặt mọi người đều có thần thái nghiêm túc, Triệu Tiến mở miệng nói.
- Sẽ thêm cấp bậc đại đội trưởng, phải rạch ròi biên chế đại đội, quản sáu liên hoặc là năm liên. Về phần đội Nội Vệ hoặc các mặt khác, cái này còn phải bàn bạc lại.
Nhìn Trần Thăng còn muốn nói nữa, Triệu Tiến trầm ngâm lập tức ngắt lời.
- Hiện giờ còn chưa tới lúc khẩn cấp, để cho bọn họ thăng cấp quá nhanh không tốt. Nhiều gia đinh như thế, bọn họ được đề bạt lên đã ra ngoài rất nhiều so với người khác. Nếu như thi ân quá nhiều, khó tránh khỏi khiến bọn họ có lòng dạ khác.
Người có mặt ở đây trong lúc nhất thời đều không nói gì, Thạch Mãn Cường thốt.
- Đại ca, giáp sắt của chúng ta còn chưa đủ. Cả một bộ khôi giáp tiêu tốn quá lớn. Ít nhất phải có đầy đủ khôi giáp cho tất cả mọi người. Trận thế gia đinh chúng ta tuy rằng vững vàng, nhưng thật bảo người chống đỡ được tên bắn tới, hàng đằng trước mặt giáp thì dễ nói, đằng sau rất dễ dàng có thương vong, mang theo mũ giáp ít nhiều che đỡ được chút đỉnh.
Mấy người Đổng Băng Phong, Cát Hương nhìn nhau, đều gật đầu tán đồng, còn Như Huệ thì nhíu mày, thuận tay cầm ra một bàn tính mang theo bên cạnh, bắt đầu đánh lách cách, sau đó khẽ lắc đầu.
Khiến cho tất cả không ngờ tới chính là, Triệu Tiến bên này lại ngầm ngâm, săc mặt cũng không dễ coi. Thạch Mãn Cường sửng sốt, nghĩ thầm lời mới vừa rồi chắc không có gì sai, không hẳn chọc cho đại ca tức giận. Mọi người cũng đều yên lặng nhìn về phía Triệu Tiến.
Triệu Tiến cũng cảm giác được lọat tâm tình biến hóa của mọi người, hắn không kìm nổi bật cười lắc đầu, cam chịu nói.
- Chẳng lẽ ta không nghĩ được chút chuyện, các ngươi đã khẩn trương như thế rồi sao.
Tất cả mọi người cười vang, Triệu Tiến thu lại nét cười trịnh trọng khác thường nói.
- Lời Thạch Đầu nói trúng điều trong lòng huynh. Cung thủ trong tay chúng ta cũng hơn ngoài ba trăm, bên trong đó còn tính cả những tên chỉ biết mở cung kia, chuẩn xác thì không cần nhắc tới. Hơn ba trăm người này bình thường dùng tốt, thật nếu gặp phải đại chiến chống đỡ được cái gì? Không nói cái khác, Mã Xung Hạo lần này tới, hai ngàn tinh kỵ kia hầu như người nào cũng biết mở cung bắn tên. Thật nếu khai chiến, bọn chúng không chạm thẳng mặt chúng ta, chỉ cưỡi ngựa bắn cung vừa bắn vừa chạy, chúng ta phải chịu thiệt bao lớn. Cung thủ của chúng ta vốn ngăn không được, bọn gia đinh chỉ dựa vào khôi giáp cứng rắn chống chọi. Nếu như phải gặp tràng diện lớn hơn nữa, mấy trăm cung thủ đối phương bắn vãi sang, chúng ta làm thế nào? Có thêm hỏa khí thì phải làm sao?
Từ câu hỏi Triệu Tiến nói ra, sắc mặt mọi người đều biến đổi rất khó coi, Cát Hương có chút kích động nói.
- Theo hiệu lệnh, các binh sĩ xông sang đẩy bằng bọn chúng là được rồi.
Lời này nói ra, chính ngay cả Trần Thăng cũng gật đầu. Triệu Tự Doanh quân trận như núi, bọn gia đinh trải qua huấn luyện lâu dài đã đủ để hiểu di chuyển theo hiệu lệnh, chỉ cần có hiệu lệnh, bọn họ sẽ thi hành. Những lời này của Cát Hương nói khác đi là tranh đấu, chẳng bằng nói là để củng cố lòng tin của mình.
- Chỉ cần thương vong đủ lớn, quân trận mạnh hơn nữa cũng sẽ tán loạn. Chúng ta đều xem thường quan quân. Nhưng đệ từng nghĩ qua hay chưa. Đối phương nếu thật dùng hỏa pháo tới bắn chúng ta, chúng ta làm thế nào?
Tất cả đều không còn lời nào để nói nữa, hai mắt chạm nhau đều nhìn ra từ trong mắt đối phương sợ hãi. Vốn nghĩ rằng các lộ nhân mã Mã Xung Hạo dẫn đầu là hạng hổ giấy, nhưng bị lời Triệu Tiến như thế lại nhận ra đối phương chưa chắc không có cơ hội thắng lợi. Trong quân Đại Mnh phàm là gia đinh treo danh hiệu tinh nhuệ, cung mã đều không kém cỏi. Nếu như cưỡi ngựa bắn cung vừa đánh vừa chạy như thế, đến cuối cùng mới bắt đầu tấn công, Triệu Tự Doanh thật đúng là có nguy hiểm.
Đổng Băng Phong chần chừ chốc lát rồi nói.
- Nhưng cung thủ rất là khó tìm. Trong tam vệ Từ Châu kẻ biết mở cung bắn tên hiện giờ gom không đủ hai trăm. Nơi khác cho dù thợ săn biết mở cung cũng ít đi.
Xạ thuật của y xuất chúng, đối với điều này tất nhiên có kiến giải của mình.
Triệu Tiến lắc đầu nói.
- Luyện một cung thủ phải mất mấy năm, mười mấy năm, còn phải xem thiên phú. Chúng ta nào có công sức nhiều như thế. Đệ xem gia đinh của chúng ta, chiếu theo cách của chúng ta nghiêm khắc huấn luyện dùng không tới nửa năm đã ra trận giết địch được, hỏa khí cũng bắn xa được, huấn luyện học biết cũng không cần quá lâu. Hơn nữa không cần lo lắng chết trận bị thương khó bù đắp.
Vốn ban đầu Trần Thăng, Đổng Băng Phong thậm chí Vương Triệu Tĩnh đều phản đối hỏa khí, nhưng trong môn học huấn luyện đội học đinh vẫn luôn có. Hơn nữa súng kíp thợ giỏi Từ gia rèn ra vẫn đang cung ứng, cách sáu mươi bước tới bảy mươi bước bắn bị thương cũng không kém cung tiễn, tất cả ngược lại cảm thấy khả thi. Nhưng khiến tất cả buồn bực chính là, Triệu Tiến nhìn không ưa súng kíp, không có ý định trang bị hàng loạt. Cho nên hiện giờ dùng có một trăm cây trong huấn luyện, trong kho trữ không tới hai trăm cây. Súng kíp tuy rằng không nhiều, nhưng Triệu Tiến trước nay vẫn dặn dò phải trữ một lượng thuốc súng nhất định. Số lượng này lớn hơn rất nhiều so với súng kíp cần dùng. Làm cho mấy quản sự trông coi kho hàng bên đó lo lắng đề phòng, cố ý trữ trong hầm mỏ để trống của mỏ quặng Lưu gia, chính là sợ xảy ra sơ xuất gì.
Nói tới đây, Triệu Tiến thở dài rất là không cam lòng nói.
- Súng kíp này cũng có kẻ biết dùng. Nhưng thứ đồ đó dù sao không phải loại tốt nhất đúng nhất kia. Rèn luyện quen thứ này rồi, dùng loại kia nữa thì phải mất không biết bao nhiêu rắc rối. Vốn cho rằng Dư Trí viễn giúp đỡ tìm được, lại không ngờ rằng chậm trễ lâu như thế. Song chỗ hữu dụng dù sao không có cần ngay, ứng biến trước mắt mà thôi.
Tất cả đối với thần thái này của Triệu Tiến cũng không có gì bất ngờ, mọi người đều biết rõ Triệu Tiến làm việc luôn luôn nghiêm cẩn, cực ít khi có chuyện lập lờ cho qua. Một thói quen khác của Triệu Tiến mọi người cũng hiểu rõ, chính là nếu định đoạt thì sẽ lập tức thi hành.
- Chu tiên sinh, ngươi sáng sớm ngày mai đi bên phía Cảnh Sơn, bàn bạc tạo ra súng kíp với Từ gia. Phải một ngàn cây, mỗi cây súng kíp đều phải có người rèn ra và người trông coi thợ gánh vác trọng trách. Một cây xảy ra chuyện, ta sẽ phải làm phiền tới thợ rèn và người trông coi. Ngoài ra, bảo Lê Đại Tân dẫn người đội Nội Vệ sang đấy, Từ gia hiện giờ không được an bình, cẩn thận chút tóm lại cũng tốt.
Chu Học Trí đứng dậy đáp lời, Lưu Dũng cũng đứng lên nhận lệnh.
Trần Thăng nghiêng đầu hỏi.
- Thế còn ở chỗ đại tẩu, có cần bảo Đại Hương phái mấy liên sang không?
- Tiểu đệ ngày mai cùng lên đường với Chu Tiên Sinh.
Cát Hương lập tức đứng dậy đợi lệnh, loại việc này tất nhiên phải hùng dũng tranh trước.
Triệu Tiến cười nói.
- Không cần gióng trống khua chiêng như thế, người đội Nội Vệ đã đi theo không ít. Bên trong Từ gia nàng còn có mấy trăm trai tráng của mình điều động ra được. Lại nói, đoàn luyện nơi đó cũng không phải kẻ ăn không ngồi rồi.
Nói tới chuyện này, trên mặt Triệu Tiến cũng có chút xấu hổ, dù sao điều nói tới chính là việc nhà, hơn nữa còn có chút khó chịu, bởi vì chỗ Từ Trân Trân con trai còn chưa tới trăm ngày đã phải vội vã về Từ gia, hơn nữa là trở về giết người.
Trước sau khi Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo dẫn các lộ nhân mã tiến vào Từ Châu, khắp chốn Từ Châu mặt ngoài bình lặng, bên trong lòng đất mạch nước ngầm cuộn sóng là tránh không khỏi. Nói tới thật là khó chịu, bên trong chuyện này nhảy múa điên cuồng nhất chính là Từ gia.
Từ gia gia nghiệp to lớn, mấy năm nay bởi vì có Triệu Tiến chăm nom lại đang khuếch trương mở rộng, bàn về mức độ gia nghiệp giàu có, không kém chút nào so với thương nhân giàu có quyền quý của Dương Châu và cửa sông Thanh Giang. Nhưng phụ thân Từ Bản Vinh và em trai Từ Hậu Sinh của Từ Trân Trân từ trước giờ đều trấn áp không được cục diện. Mặc dù trước khi Từ Trân Trân gả đi dọn dẹp qua một lần, lúc Triệu gia điều khiển, lại thật có lòng dạ khác. Hạng đồng tông đồng tộc có ảo tưởng xa vời thật là quá lắm, bình thường có con quái vật như Triệu Tự Doanh áp chế, tất nhiên không có người nào dám làm loạn. Nhưng lần mấy ngàn kỵ binh tinh nhuệ của quan gia kéo sang bắt nghịch tặc mưu phản Triệu Tiến này, tất cả mọi người đều cảm thấy Triệu gia tiêu rồi, Từ Trân Trân tất nhiên cũng chạy không khỏi, Từ Bản và Từ Hậu Sinh cũng giống như vậy.
Lại đúng lúc trong đoạn tháng ngày đó, Từ Trân Trân sắp sinh, dù có khôn khéo, mạnh mẽ thế nào cũng không màn tới được bên đó, các nơi Từ gia đã náo loạn lật cả trời. Nếu như không phải Vân Sơn Hành vẫn luôn khống chế mấy cái quặng sắt, vả lại có đoàn luyện hộ vệ, lúc đó ngay cả rèn tạo binh khí dự trữ cũng phải xảy ra chuyện rắc rối. Hung hiểm còn không chỉ ở chỗ đó, trước sau tháng bảy, cha con Từ Bản Vinh và Từ Hậu Sinh không rời khỏi cổng nhà mình, đây còn may là Lương Tam đã vào đội Nội Vệ, hộ vệ cha con Từ gia là đoàn luyện Từ Châu tụ tập lại, bằng không đã bị đám tộc nhân khí thế sôi trào xông vào bắt đi rồi, đưa thẳng tới quan phủ tố cáo.