Bị giáo huấn khiển trách đổ ập xuống mặt mũi như thế, Từ Hồng Cử càng khốn đốn, một câu cũng không dám phản bác chỉ ở nơi đó lầm bầm.
- Y cũng chỉ là một tên dẻo miệng. Cả ngày nói mình ở Liêu Đông gầy dựng ra cục diện bao lớn, lẻ tẻ vụn vặt trở về được hai trăm, trời mới biết trước giờ có lừa gạt hay không.
Nói nửa câu, giáo chủ Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho đã giận dữ, nắm một bát trà lên ném sang. Từ Hồng Cử tuy rằng né kịp, trên người cũng bị nước trà tạt ướt không ít, tức thì không dám nói nữa.
- Cút ra ngoài.
Từ Hồng Nho quát lên dữ dội một tiếng, đã đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Quản gia đứng ở sau lưng Từ Hồng Nho vội vàng tiến lên, cười giả lả khuyên Từ Hồng Cử ra khỏi phòng. Từ Hồng Cử không dám lưu lại, oán giận liếc mắt nhìn tiểu Tạ kia một cái.
Trong phòng rất ít người, ngoại trừ bốn người anh em Từ Hồng Nho, Từ Hồng Cử, quản gia và tiểu Tạ chỉ có hộ vệ đúng các góc phòng, lúc này những kẻ này cũng đều cúi đầu, đối với chuyện xảy ra trong phòng chỉ làm như không nghe không thấy. Từ Hồng Nho dùng khóe mắt liếc qua tiểu Tạ đứng ở nơi đó. Thần sắc văn sĩ trung niên bị gọi là tiểu Tạ kia bình tĩnh chẳng có mảy may xúc động phẫn nỗ nào.
- Minh Huyền, mười năm trước ngươi tự xin đi Liêu Đông truyền giáo, bằng vào hai nắm tay đánh ra một mảnh cục diện thật lớn. Bản giáo có được thanh thế ở Sơn Đông, Bắc Trực Lệ như nay, công lao người đưa ngân lượng và người từ Liêu Đông tới thật to lớn. Giặc Thát Nữ Chân kia phạm biên ải, bổn tọa lo lắng an nguy của ngươi. Minh Huyền ngươi về được thì tốt rồi. Một mình ngươi đổi được tới hơn ngàn vạn người.
Từ Hồng Nhỏ không cố làm ra vẻ cao thâm huyền bí, nói rất thành thật.
Nói xong điều này, Từ Hồng Nho còn đứng dậy vỗ một cái thật mạnh xuống bả vai Tạ Minh Huyền. Cử chỉ này đối với Từ Hồng Nho đang ở ngôi cao tại thượng đã là gần gũi khó có được.
Trên mặt Tạ Minh Huyền lộ ra thần sắc cảm kích, ánh mắt lại rất bình tĩnh khom lưng nói.
- Vốn dĩ cục diện Liêu Đông rất tốt, quân hộ cùng với các thôn trang thắp hương đều thành kính nhiệt tình. Nhưng giặc Thát vừa đến, cục diện khổ cực làm nên liền sụp đổ, thuộc hạ chỉ mang được hai trăm giáo chúng ngoan đạo chia ra luân phiên vượt biển về quê hương, thuộc hạ có tội.
- Có tội lỗi gì, ngươi trở về được chính là công lao to lớn. Sau khi ngươi đi Liêu Đông, bên cạnh ta không còn một người thông minh nghĩ kế. Cục diện chúng ta lúc này càng lúc càng tốt lên, chính là lúc cần làm đại sự, người tới đúng vừa kịp lúc.
Nói tới đây, Từ Hồng Nho dừng một chút, thanh âm chậm rãi hỏi.
- Đại Minh ở bên đó và giặc Thát kia có gì khác biệt không? Chúng ta không phái được người khôi phục lại Hương đường nơi đó nữa sao?
Tạ Minh Tuyền lại khom người, hơi có chút hổ thẹn nói.
- Thượng tôn, Đại Minh chia cắt lung tung, có vô số sơ hở chui vào được, cho dù là ngang nhiên mở đường thắp nhang truyền kinh cũng không người để ý tới. Nhưng Thát tử tàn khốc vô tình, bản tính hiếu sát cực kỳ nặng nề, phạm vào khuôn phép của bọn chúng chỉ có một con đường chết. Hơn nữa lần này binh bại như núi đổ, rất nhiều giáo chúng hương đầu đều chết bị thương tan tát, cục diện đã hoàn toàn tan rã rồi.
Từ Hồng Nho thở dài nói.
- Đáng tiếc, thật là đáng tiếc. Vốn tưởng rằng Liêu Đông là cơ nghiệp thiên thu muôn đời, lại không ngờ rằng cứ như vậy bị hủy mất rồi.
Nói tới lời này, thần sắc Tạ Minh Huyền rất là bình tĩnh cuối cùng có chút động đậy, trên mặt hiện lên vẻ cảm thán, đầu càng lúc càng cúi thấp hơn.
- Chẳng ai ngờ rằng bại nhanh như thế. Không giấu diếm giáo chủ, trừ bại binh, nạn dân từ đường biển chạy tán loạn tới Sơn Đông, mỗi ngày đều có quân dân chạy trốn giữ mạng. Không phải đi đường bộ vào quan ải, thì là đi đầu hàng giặc Thát Nữ Chân. Tình thế Liêu Đông càng ngày càng trụ vững không được nữa. Nghe người bên dưới kể lại, Thẩm Dương, Liêu Dương kia chỉ sợ cũng thủ không nổi nữa.
Tiếc thương thì cũng có, nhưng nói tới những lời đằng sau, Từ Hồng Nho lại không sao cảm thấy hứng thú. Tạ Minh Huyền ngẩng đầu liếc mắt nhìn dừng ngay lại nơi đầu lưỡi, hơi nâng cao chút thanh âm nói.
- Tuy nhiên hai trăm mười bảy người thuộc hạ mang về đây, ai nấy đều là tinh nhuệ của Liêu Trấn, lấy một chọi người không nói chơi, còn đều là giáo chúng ngoan đạo, chính là trợ lực cực lớn của bản giáo.
Từ Hồng Nho mỉm cười gật đầu lại chuyển sang chuyện khác nói.
- Hồng Cử là kẻ võ phu thô kệch. Cũng không phải một năm hai năm là được dáng vẻ như ngươi đây. Trong lòng vẫn nhận ra kẻ huynh đệ ngươi đây. Ngươi không cần bởi vì tính tình cáu bẳn của nó nóng giận. Mọi người vẫn là người một nhà.
Tạ Minh Huyền thái độ rất mực cung kính nói.
- Xin thượng tôn yên lòng, nhị gia là cây châm vàng trấn biển trong giáo phái, thuộc hạ tuyệt không có oán giận gì. Thật ra là thuộc hạ năm đó tuổi trẻ không biết gì, có lẽ đắc tội nhị gia, vẫn xin thượng tôn khuyên giải nhị gia, mong nhị gia chớ trách tội.
Nụ cười trên mặt Từ Hồng Nho càng đậm, hài lòng nhìn Tạ Minh Huyền, chậm rãi nói.
- Ba kế sách thượng trung hạ mới vừa rồi của ngươi cũng không tệ. Việc này nói tới nguồn cơn chính là không để cho Vương gia có được Mộc gia. Pháp chế của bản giáo dù sao cũng là do Vương gia truyền xuống. Song, thượng sách kia của ngươi có một chỗ không ổn, biết là gì không.
Mặc dù thái độ Từ Hồng Nho điềm đạm giống như nói chuyện phiếm bình thường, nhưng Tạ Minh Huyền lại không có mảy may khinh mạn.
- Mong thượng tôn chỉ điểm.
- Ngươi muốn bảo ta cưới con gái của nhà họ Mộc, thu hoàn toàn vốn liếng của Mộc gia tới tay, trong giáo lại không cần sống mái với nhau, thượng sách này là kết cục tất cả đều vui vẻ có phải hay không?
Không đợi Tạ Minh Huyền trả lời, Từ Hồng Nho tự theo đó nói tiếp.
- Nhưng ngươi nghĩ qua hay chưa. Thu dùng sang như thế, Mộc Ngô Chân và Mộc Ngô Gia sắp đặt thế nào, những cốt cán Mộc gia ở phủ Đông Xương kia an bài ra sao. Bao nhiêu người vì bổn giáo vào sinh ra tử còn không có được nơi an ổn, bằng vào cái gì phải sắp xếp cho Mộc gia. Chiếu theo thượng sách của ngươi đi làm, nhìn như tất cả đều vui vẻ, nhưng thật ra lại khiến cho các nơi có lòng xa rời.
Tạ Minh Huyền kính cẩn nói.
- Thuộc hạ suy xét không chu toàn, kính xin thượng tôn thứ tội.
- Tiểu Tạ ngươi câu nệ như vậy làm chi. Chúng ta tùy tiện tâm sự giống như năm đó, nói thứ tội gì nào. Ngươi đi Liêu Đông lâu như thế, trong mấy năm đó không có trở về được mấy lần, chỗ nhỏ nhặt của bổn giáo nắm không hết được. Ngươi cảm thấy chúng ta cũng gọi là Văn Hương Giáo, chỗ Mộc gia kia cũng gọi là Văn Hương Giáo, giống như bông sen ngó sen vốn là cùng một nguồn gốc, tất cả là một thể. Nhưng Văn Hương Giáo của ta là một chuyện, Văn Hương Giáo Mộc gia là chuyện khác. Nếu như bảo Vương Hiếu Hiền lấy Mộc gia, vậy lại là một chuyện nữa, ngươi có hiểu không?
Vốn ban đầu giọng điệu thoải mái, nhưng càng nói về sau, ánh mắt giọng nói của Từ Hồng Nho cũng rất trịnh trọng, nhìn chằm chằm Tạ Minh Huyền nói ra lời này. Tạ Minh Huyền gật đầu khom lưng nói.
- Thuộc hạ hiểu rõ rồi, là thuộc hạ suy xét không thấu đáo.
Trên mặt Từ Hồng Nho tươi cười như trước, nhưng không có tiếp tục nói chuyện, Tạ Minh Huyền nhíu mày cân nhắc, trầm giọng nói.
- Lâm Thanh là thành lớn, bổn giáo ở nơi đó không thoải mái giang tay làm việc được, hơn nữa Mộc Ngô Chân kia bình sinh tính tình cẩn thận, lại am hiểu binh pháp. Nơi đó rất là khó nhằn, chúng ta nếu như động vào, thì phải bảo đảm một lần thành công, bằng không sẽ rất khó có lần sau rồi. Với thói quen làm việc của Mộc Ngô Chân, e rằng sẽ để cho cháu gái của nhà mình gả cho Vương Hiếu Hiền sớm một chút. Nếu như việc hôn sự này thành rồi, cục diện sẽ biến đổi lớn.
Tạ Minh Huyền ngẩng đầu liếc nhìn Từ Hồng Nho, lại tiếp tục nói.
- Không bằng lừa huynh đệ Mộc gia sang đây, giữa đường hoặc là trên bàn tiệc thẳng thừng kết liễu được chăng?
Nói xong câu này, chính y đã lắc đầu quầy quậy, giọng điệu buồn bực nói.
- Nếu làm như thế, chỉ sợ kẻ còn lại chỗ phủ Đông Xưởng kia sẽ đoàn kết, tới lúc đó thật là phiền phức.
- Chuyện nếu như không đi làm, chỉ là vạch mưu, cảm thấy ngàn vạn lần khó khăn. Nhưng thật nếu động thủ, lại nhận ra cực kỳ đơn giản. Mộc Ngô Chân đích xác không tệ, song chẳng qua chỉ là một mình y không tệ mà thôi.
Lời Từ Hồng Nho nói ra dường như có ý khác.
Tạ Minh Huyền cũng nhìn thấy vẻ tự tin trên mặt Từ Hồng Nho, y hơi chút kinh ngạc lập tức sực tỉnh cười thở dài nói.
- Thiết nghĩ thượng tôn chắc sớm đã có mưu kế, lời này của thuộc hạ thật là đáng chê cười rồi.
Từ Hồng Nho cũng cười, chỉ vào Tạ Minh Huyền nói.
- Chúng ta quen biết lâu như thế, không cần lấy những lời lẽ hư tình giả ý trong quan trường đó ra. Những kẻ Mộc gia kia nhìn khôn khéo biết làm việc, lại là kẻ ngu muội không biết đại thế. Một người xuất chúng như lão tam của Mộc gia, nếu như lưu lại ở bên cạnh ta, không biết làm ra được sự nghiệp bao lớn. Kết cuộc lại phải đi Từ Châu mở mang bờ cõi cho Vương gia. Mộc lão nhị là hạng người trầm ổn khó có được nhưng cũng không gặp được chữ Vương này. Vương Hiếu Hiền kia là hạng người heo chó, lại được chúng đối đãi xem thành Đông Cung thái tử.
Lúc nói chuyện này, trong giọng điệu của Từ Hồng Nho mang theo chút ít ý oán giận. Ta Minh Huyền cũng đang trầm mặc. Trong Văn Hương Giáo năm đó, y và Mộc Ngô Sinh được cho rằng là hai người trẻ tuổi xuất chúng nhất. Y là người kẹp trong túi của Từ Hồng Nho, còn Mộc Ngô Sinh trung thành với Vương gia. Y cảm thấy Liêu Đông là một mảnh đất màu mỡ, đi nơi đó truyền kinh thắp hương lập ra được cục diện Văn Hương Giáo lớn mạnh. Còn Mộc Ngô Sinh thì cảm thấy Từ Châu là nơi then chốt của cả thiên hạ, nắm chặt thì xem thấu soi rõ bốn phương.
Đã nhiều năm qua đi như thế, Mộc Ngô Sinh sớm đã chết đột ngột ở Từ Châu, còn cục diện bản thân mình gầy dựng lên ở Liêu Đông cũng tan thành tro bụi.